Chương 3689: Lão nãi nãi treo cổ?

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 391 lượt đọc

Chương 3689: Lão nãi nãi treo cổ?

Ngôn Băng lạnh nhạt nói:

- Chờ chúng ta xác định được vị trí của bệ hạ thì ngươi dẫn chúng ta đi tìm hắn.

- Nhưng mà bên ngoài rất nguy hiểm, thực lực của các ngươi ra sao?

A Li nhìn quét hai người.

Nguyệt Phi Nhan hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói:

- Ta không nhịn được nữa, đánh một trận đi.

- Các ngươi biết dùng ma pháp không?

A Li nhỏ giọng hỏi.

- Không biết ma pháp, nhưng đối phó ngươi thì dễ ợt.

Nguyệt Phi Nhan đáp một câu rồi giơ tay lên, ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay.

Nàng không biết ma pháp, nhưng lại là Giác Tỉnh Giả hệ hỏa, thậm chí còn mạnh hơn cả Ma Pháp Sư hệ hỏa.

Đồng tử của A Li giãn ra, kinh ngạc nói:

- Đây không phải là ma pháp sao?

- Dĩ nhiên là không phải, nhưng ta lười giải thích.

Nguyệt Phi Nhan ngạo nghễ nói.

- Vậy được rồi, ta sẽ dẫn các ngươi ra ngoài.

A Li hít sâu một hơi rồi nói, xem ra hai người này rất mạnh, có thể bảo đảm an toàn cho nàng.

Ngôn Băng bất ngờ liếc nhìn thiếu nữ, thái độ của đối phương thay đổi rất nhanh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đúng lúc này, người của đội tuần tra chạy tới, hô to:

- A Li, bên ngoài có một đám người đến, nói là người của bộ lạc Dạ Nguyên, đến để giao dược thảo.

- Người của bộ lạc Dạ Nguyên?

A Li cau mày.

Nàng nghiêm túc nói:

- Mau đi báo cho thủ lĩnh đại nhân.

- Vâng.

Đội viên tuần tra đáp lời, vội vã chạy về phía nhà đá lớn.

A Li với vẻ mặt nghiêm túc bước nhanh về phía cổng chính của bộ lạc.

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, phấn khích nói:

- Đi thôi, chúng ta đi xem.

Nàng thích nhất xem kịch vui, lập tức lôi kéo cô gái tóc tím đuổi theo A Li.

Bên ngoài bộ lạc La Đằng, Dạ Nguyên, Lôi La Tư và nhóm chiến sĩ bộ lạc đứng chờ đợi, sắc mặt ai nấy đều khá là khó coi.

Bọn họ khiêng rương gỗ và túi bện từ vỏ cây, cái túi rất phồng thoạt nhìn đựng không ít đồ đạc.

- Sao vẫn chưa có ai đến vậy?

Lôi La Tư trầm giọng nói.

Hắn vừa lo lắng vừa sợ hãi, từ tận đáy lòng không muốn gặp lại Mục Lương, thầm cầu nguyện nam nhân sẽ không xuất hiện.

Sắc mặt Dạ Nguyên cũng không khá hơn gì, vết thương lần trước còn chưa lành, khuôn mặt tái nhợt không có chút máu.

Sau khi trở về bộ lạc Dạ Nguyên, hắn vội vàng ra lệnh tộc nhân chuẩn bị dược thảo suốt đêm, bản thân thì uống thuốc chữa thương qua loa rồi đích thân dẫn đội tới giao dược thảo, rất sợ chọc giận Mục Lương.

Dạ Nguyên nhìn về phía bình chướng của bộ lạc La Đằng, là thứ mà hắn chưa từng thấy trước đây, đoán là do Mục Lương dựng lên, trong lòng càng thêm kiêng dè.

- Cộp cộp cộp ~~~

A Li đi tới cổng chính của bộ lạc, cảnh giác nhìn chăm chú vào đám người bộ lạc Dạ Nguyên ở phía ngoài.

- A Li tỷ, thủ lĩnh đại nhân đâu?

- Đã có người đi mời.

A Li đáp lại.

Chiến sĩ bộ lạc định nói gì đó, nhưng ánh mắt dừng lại trên người Nguyệt Phi Nhan và Ngôn Băng, phát hiện là hai khuôn mặt xa lạ liền lập tức cảnh giác.

A Li thấy vậy liền giải thích:

- Các nàng là con gái của đại nhân, đừng thất lễ.

- Thì ra là con gái của đại nhân, thảo nào ăn mặc rất khác lạ.

Nhóm chiến sĩ bộ lạc chợt hiểu ra.

- …

Khóe miệng Ngôn Băng giật giật, nàng nghĩ ngợi một chút cuối cùng không phản bác chuyện mình không phải là con gái của Mục Lương.

Nghe xong lời của A Li, đám người đều nhìn cô gái tóc đỏ và cô gái tóc tím với ánh mắt kính trọng.

Nguyệt Phi Nhan khẽ hất hàm, mình cũng coi như là con gái của Mục Lương, rất có dáng vẻ lý trực khí tráng.

Ngôn Băng liếc nhìn cô gái tóc đỏ, cảm thấy nàng ấy giống như một con công đực xòe đuôi.

- Đã hỏi rõ chưa, bọn họ đến làm gì?

A Li quay đầu lại hỏi.

Chiến sĩ bộ lạc lắc đầu, giải thích:

- Bọn họ không nói, phải chờ thủ lĩnh đại nhân đến.

A Li cau mày, nhìn về phía người của bộ lạc Dạ Nguyên, lạnh lùng hỏi:

- Các ngươi đến đây làm gì?

- Kêu thủ lĩnh các ngươi ra đây.

- Tên ngốc này thật đúng là phách lối.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.

- Ừ.

Ngôn Băng gật đầu đồng ý, đôi mắt tím hơi híp lại.

Nguyệt Phi Nhan quan sát một hồi, suy đoán:

- Ngươi xem bọn họ mang theo bao lớn bao nhỏ, trông giống như là đến để tặng đồ.

- Có lẽ là để giao dịch.

Ngôn Băng phân tích.

Hai người rì rầm trò chuyện, khóe miệng của A Li khẽ khẽ giật, các nàng thật là nhàn nhã mà suy đoán lung tung.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân vang lên, La Đằng chống cây trượng xương đi tới, bên cạnh là vị chiến sĩ bộ lạc vừa mới rời đi.

Dạ Nguyên nhìn thấy La Đằng, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo, trong lòng sinh ra oán hận, cảm thấy nếu không phải vì cuộc giao dịch lần trước thì hắn đã không bị tổn thất nặng nề như vậy.

La Đằng dừng lại ở phía trước bình chướng, hỏi:

- Dạ Nguyên các hạ đi xa như vậy đến đây là có chuyện gì à?

- Vị đại nhân kia có ở đây không?

Dạ Nguyên ngước mắt hỏi.

Đồng tử của La Đằng co lại, chậm rãi lên tiếng:

- Ngươi đã gặp vị đại nhân kia rồi à?

Nghe được lời này, những nghi ngờ trong lòng Dạ Nguyên có được giải đáp, hắn trầm giọng nói:

- Ta đã nghi ngờ từ lâu, bảo sao ngươi muốn giao dịch Hạ Thần Quả và Cỏ Ô Long, hóa ra là vì chuẩn bị cho vị đại nhân kia.

La Đằng nhàn nhạt nói:

- Có thể làm việc cho vị đại nhân kia là vinh hạnh của ta.

Nguyệt Phi Nhan và cô gái tóc tím liếc nhìn nhau, nàng nhỏ giọng chửi thầm:

- Ngôn Băng, lão già này thật biết nịnh bợ.

Ngôn Băng mím môi không đáp lại, cô gái tóc đỏ ngày càng thích lèm bèm.

Dạ Nguyên nhìn chằm chằm La Đằng, lặp lại lần nữa:

- Ta muốn gặp vị đại nhân kia.

La Đằng nhàn nhạt trả lời:

- Đại nhân đang bận rộn, không có thời gian gặp ngươi, có việc gì thì ngươi có thể nói với ta.

Ánh mắt của Dạ Nguyên lóe lên, hắn giơ tay ra hiệu:

- Mang đồ vật đến đây.

- Vâng.

Lôi La Tư đen mặt dẫn theo các chiến sĩ bộ lạc tiến lên trước, đặt rương gỗ và túi vỏ cây xuống đất.

Ánh mắt La Đằng hiện lên sự cảnh giác, không rõ Dạ Nguyên làm vậy là có ý gì.

Dạ Nguyên bình tĩnh nói:

- Nói với vị đại nhân kia, những thứ này là đồ vật mà hắn muốn, ta đã mang đến đầy đủ.

- Ta biết rồi.

La Đằng trong lòng đầy nghi ngờ nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Dạ Nguyên nhìn chằm chằm lão nhân, hỏi:

- Vị đại nhân kia có lai lịch gì?

La Đằng lạnh lùng đáp:

- Đó không phải là điều ngươi nên hỏi.

- Hừ.

Dạ Nguyên hừ lạnh một tiếng, vẫy tay ra lệnh:

- Chúng ta đi.

- Vâng!

Đám người Lôi La Tư đáp một tiếng, ai nấy đều lộ vẻ mặt như trút được gánh nặng, vội xoay người theo thủ lĩnh bộ lạc rời đi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right