Chương 3690: Thế nào, thoải mái không? (1)

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 148 lượt đọc

Chương 3690: Thế nào, thoải mái không? (1)

A Li cảm thấy nghi ngờ, tiến lên mở túi vỏ cây nhìn xem, lộ ra bên trong là dược thảo.

- Thủ lĩnh đại nhân, tất cả đều là dược thảo.

Nàng ngạc nhiên nói.

La Đằng lộ ra vẻ mặt thấu hiểu, giọng khàn khàn nói:

- Đại nhân vốn dĩ đang cần dược thảo, chắc là trên đường đi đã làm giao dịch với bộ lạc Dạ Nguyên.

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp mắt đỏ, nói nhỏ với người bên cạnh:

- Cái này không giống như là giao dịch, trông giống như bọn họ đã đắc tội với Mục Lương, dược thảo này là để bồi thường.

Khóe môi của Ngôn Băng cong lên, cười nói:

- Ngươi thật ra hiểu hắn rõ đấy.

Nàng cũng nhận ra điều bất thường, người của bộ lạc Dạ Nguyên đều bị thương, còn phải đích thân mang dược thảo đến đây, trông thế nào cũng không giống giao dịch bình thường.

Nguyệt Phi Nhan lấy ra điện thoại di động ma huyễn, chụp ảnh đống dược thảo kia rồi gửi cho Mục Lương để dò hỏi.

Nghe vậy, đám người La Đằng đều nhìn về phía hai người cô gái tóc tím.

- Hai vị là?

La Đằng hỏi với giọng khàn khàn.

- Thủ lĩnh đại nhân, các nàng là con gái của đại nhân.

- Thì ra là con gái của đại nhân.

La Đằng bừng tỉnh, ánh mắt nhìn hai người trở nên dịu dàng hơn nhiều.

- Keng!

Nguyệt Phi Nhan nhìn điện thoại di động ma huyễn, trên mặt lộ vẻ quả nhiên là vậy.

Nàng dùng cùi chỏ chạm vào cô gái tóc tím, cằm hơi nâng lên, nói:

- Ta đoán không sai, dược thảo này chính là lễ vật để tạ lỗi.

- Cho nên chuyện gì đã xảy ra?

Ngôn Băng tò mò hỏi.

Nguyệt Phi Nhan líu lưỡi nói:

- Chẳng có gì, bọn họ vừa gặp đã muốn ép Mục Lương quỳ xuống, còn định cướp Cỏ Ô Long, kết quả chính là lão nãi nãi treo cổ.

Đám người A Li hít một hơi khí lạnh, lập tức cảm thấy người của bộ lạc Dạ Nguyên thật to gan.

- Lão nãi nãi treo cổ là ý gì?

La Đằng cau mày hỏi.

- Có nghĩa là tìm chết.

Nguyệt Phi Nhan thuận miệng đáp lại một câu.

Gần đây nàng học được không ít câu nói bỏ lửng, thỉnh thoảng lại buột miệng một câu, đã trở thành một phần văn hóa bản địa của vương quốc Huyền Vũ.

- ….

Miệng La Đằng khẽ co giật, ghi nhớ lời của cô gái tóc đỏ.

Hắn hít sâu một cái rồi nói:

- Các ngươi đã là con gái của đại nhân Mục Lương, vậy dược thảo này các ngươi cứ thu trước đi.

- Không thành vấn đề.

Nguyệt Phi Nhan nói xong liền bước lên trước, lấy ra ma cụ không gian chứa đựng rồi vung lên, tất cả dược thảo trên mặt đất biến mất.

- Xì xào ‌~~~

Người Thần Tộc của bộ lạc La Đằng đều hít một hơi lạnh, kinh ngạc trước hành động của cô gái tóc đỏ.

- Đùng đùng ~~~

Nguyệt Phi Nhan vỗ tay một cái, quay đầu nhìn A Li, thúc giục:

- Ngươi xử lý chuyện riêng xong chưa, mau dẫn chúng ta ra ngoài một chút.

Trước cổng bộ lạc La Đằng.

A Li quay đầu ra sau rồi phất tay:

- Ta sẽ trở về an toàn.

Nàng giải thích nguyên do với thủ lĩnh La Đằng rằng mình đã đồng ý với Nguyệt Phi Nhan và Ngôn Băng, muốn dẫn bọn họ đi tìm Mục Lương.

- Yên tâm, theo ta, ngươi sẽ không có việc gì.

Nguyệt Phi Nhan tự tin vỗ ngực nói.

Trên mặt A Li lộ vẻ nghi ngờ, nhưng vẫn không nói ra sự lo lắng trong lòng.

- Chú ý an toàn.

La Đằng thở dài một tiếng.

- Ta biết rồi.

A Li trả lời.

- Đi thôi.

Ngôn Băng lạnh lùng lên tiếng.

A Li gật đầu, thanh thúy nói:

- Căn cứ theo vị trí đại nhân đã chỉ, chúng ta sẽ đi về hướng đó.

Nguyệt Phi Nhan đã hỏi thăm điểm đến tiếp theo từ Mục Lương, nàng dự định hội hợp bọn họ sau khi đi du lịch.

Đôi mắt của cô gái tóc đỏ sáng lấp lánh, vui vẻ đi theo.

Sau nửa giờ đi đường.

Ngôn Băng hỏi:

- Bao lâu có thể đến bên kia?

- Với tốc độ này thì chúng ta cần sáu ngày.

A Li tính toán rồi đáp.

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn.

- Có vấn đề gì sao?

A Li nói với ánh mắt mờ mịt.

Nguyệt Phi Nhan bất mãn nói:

- Đương nhiên là có vấn đề, thời gian quá lâu rồi.

- Sáu ngày xác thực là quá lâu.

Ngôn Băng cũng đồng tình gật đầu.

A Li bất đắc dĩ nói:

- Cũng không còn cách nào khác, đi đường vào ban đêm quá nguy hiểm, ban ngày còn phải lo sợ dị thú tấn công, chúng ta cần cẩn thận một chút mới được.

Nguyệt Phi Nhan cau mày hỏi:

- Không còn cách nào khác để tăng tốc độ à?

- Trừ khi chúng ta bay qua.

A Li bất đắc dĩ nhún vai nói.

- Đúng vậy, bay qua là hay nhất!

Nguyệt Phi Nhan vỗ tay một cái, đôi mắt đỏ sáng rực.

- …….

A Li đầu đầy dấu hỏi.

- Chờ ta một chút, ta thay khôi giáp nhanh thôi.

Nguyệt Phi Nhan nói rồi nhìn về phía cô gái tóc tím.

- Ta biết rồi.

Ngôn Băng đáp.

Nàng lấy ra Khôi Giáp U Linh từ ma cụ không gian chứa đựng, không hề ngại ngần mà bắt đầu mặc vào.

Cô gái tóc đỏ cũng lấy ra Khôi Giáp Chu Tước, trước tiên cởi váy ra rồi mới mặc bộ khôi giáp vào.

A Li ngơ ngác nhìn, nhận ra hai bộ khôi giáp này không phải vật tầm thường.

Nguyệt Phi Nhan đội mũ giáp xong rồi nhìn về phía cô gái tóc tím, nói:

- Được rồi, ta sẽ mang theo nàng ấy bay, ngươi bay chậm hơn, đi theo phía sau.

- Được rồi.

Ngôn Băng gật đầu, đôi giày nàng đang mang có tên là Giày Bay, nó có thể giúp nàng bay lên trời, nhưng tốc độ so với Khôi Giáp Chu Tước thì chậm hơn nhiều.

Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía cô gái bộ lạc, ra hiệu:

- Mau tới đây, ta sẽ đưa ngươi bay.

A Li lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, bọn họ thật sự có thể bay?

Mặc dù nghi ngờ, nàng vẫn tiến lại gần sát cô gái tóc đỏ.

- Ôm chặt vào.

Nguyệt Phi Nhan bỏ lại một câu rồi, ôm lấy thiếu nữ bay lên trời.

Nguyệt Phi Nhan nói xong liền ôm thiếu nữ bay thẳng lên trời.

- Vù vù vù ~~~

Đôi cánh trên Khôi Giáp Chu Tước mở ra, nhẹ nhàng run lên, đưa hai người bay vút lên trời với tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã lên cao mấy trăm mét.

- A… A… A… ~~~

A Li hét lên một tiếng, lập tức siết chặt vòng tay ôm lấy eo cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan không cảm thấy gì, Khôi Giáp Chu Tước đủ cứng rắn để thiếu nữ dù có ôm mạnh đến đâu cũng không thể làm đau nàng.

Ngôn Băng cũng bay lên không trung, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp cô gái tóc đỏ.

- Có thể nhanh hơn không?

Nguyệt Phi Nhan quay đầu hỏi.

- Không thể.

Ngôn Băng bất đắc dĩ nói.

Nàng cũng muốn bay nhanh hơn, nhưng phải dùng Phú Năng Trân Châu mới được.

- Vậy cứ giữ tốc độ này đi.

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng.

A Li siết chặt hai tay, giọng run rẩy:

- Tốc độ này đã nhanh lắm rồi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi:

- Vậy là ngươi chưa trải nghiệm cực tốc chân chính rồi.

- Không cần đâu.

A Li mặt tái mét nói.

- Khó mà làm được, để ta cho ngươi thử cảm giác đó một lần.

Nguyệt Phi Nhan nhếch miệng cười.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right