Chương 3691: Thế nào, thoải mái không? (2)
Khôi Giáp Chu Tước trên người nàng phát ra ánh sáng đỏ, đôi cánh và giày càng sáng hơn, kỹ năng “Chạy Nhanh Gấp 8 Lần” được kích hoạt.
- Vù vù vù ~~~
Ngay sau đó, Nguyệt Phi Nhan biến thành một vệt sáng đỏ bay vút về phía xa, để lại tiếng thét chói tai đầy sợ hãi của A Li trên không trung.
- A a ~~~
Ngôn Băng lộ ra sắc mặt bất đắc dĩ, chỉ có thể bay theo từ phía xa.
- Vù vù vù ~~~
Tiếng gió rít liên tục bên tai A Li, nàng gần như không còn cảm nhận được những gì đang xảy ra xung quanh.
- Thế nào, thoải mái không?
Nguyệt Phi Nhan hưng phấn hỏi.
- … Ta cảm ơn ngươi.
A Li cố gắng nói một câu, nhưng lời nói nhanh chóng bị gió thổi tan biến.
- Không cần khách sáo, ta còn có thể bay nhanh hơn nữa.
Nguyệt Phi Nhan tự mãn nói.
A Li hoảng sợ lên tiếng:
- Không cần đâu, nhanh quá, ta không nhìn rõ đường đi nữa rồi.
- À, ra là vậy, vậy thì ta bay chậm lại một chút, tiện thể đợi Ngôn Băng.
Nguyệt Phi Nhan nói rồi giảm bớt tốc độ.
- Vù vù vù ~~~
A Li há miệng hô hấp dồn dập, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nguyệt Phi Nhan líu lưỡi nói:
- Mặt ngươi thật là trắng.
- …
Cổ họng của A Li giật giật, những lời “thăm hỏi” ân cần đều bị nàng nuốt ngược trở vào.
Chẳng mấy chốc thì Ngôn Băng đã đuổi kịp hai người, nghiêm khắc dạy dỗ:
- Phi Nhan, ngươi bay chậm lại chút, nàng ấy không có khôi giáp bảo vệ, nếu gặp nguy hiểm thì phải làm sao?
A Li cảm động, quay sang nhìn cô gái tóc tím với ánh mắt đầy cảm kích.
- Cũng đúng ha, là lỗi của ta.
Nguyệt Phi Nhan nói với giọng chân thành.
- Chiếp ~~~
Một tiếng hót vang lên từ đằng xa, ngay sau đó sáu bóng dáng màu đỏ thẫm nhanh chóng tiếp cận ba thiếu nữ.
- Là đàn Huyết Phượng!
A Li đột nhiên biến sắc.
Ngôn Băng cau mày, lạnh nhạt nói:
- Cẩn thận.
Thần sắc trên mặt Nguyệt Phi Nhan trở nên nghiêm túc, nhưng nàng nhanh chóng phấn khích, mỉm cười nói:
- Chỉ là bọn cấp 7, chúng ta có thể xử lý được.
- Toàn là cấp 7 à, vậy thì đánh nhanh thắng nhanh đi.
Thần sắc Ngôn Băng buông lỏng chút.
- Tốt.
Nguyệt Phi Nhan đáp lại.
- Cái gì?
Ánh mắt của A Li mờ mịt, đây chính là sáu con dị thú cấp 7 đấy!
- Ngươi ôm chặt vào, đừng để rơi xuống.
Nguyệt Phi Nhan nhắc nhở.
- … Tốt.
A Li nghẹn lời, rất muốn nói rằng mình có thể trở lại mặt đất được không, nhưng rõ ràng tình thế lúc này không cho phép, đàn Huyết Phượng đã áp sát.
Nguyệt Phi Nhan nghĩ tới điều gì đó, lấy ra điện thoại di động ma huyễn và bật chế độ quay video.
Nàng nhét điện thoại di động ma huyễn vào tay thiếu nữ và dặn dò:
- Đây, cầm chắc, quay lại cảnh ta chiến đấu, nhớ quay cho đẹp đấy.
Nàng định quay video để đăng lên Lục Quang, khiến Hi Bối Kỳ phải hâm mộ ghen tị.
- Hả?
A Li dấu chấm hỏi đầy mặt, chỉ là cô gái tóc đỏ đã xông thẳng về phía đàn Huyết Phượng.
Nguyệt Phi Nhan rút ra Quạt Chu Tước, vung vài cái về phía con Huyết Phượng gần nhất, ngay lập tức tạo ra hơn mười quả cầu lửa khổng lồ, nuốt chửng nó trong chớp mắt.
- Chiếp chiếp ~~~
Huyết Phượng bị đánh trúng kêu lên thảm thiết, cơ thể rơi thẳng xuống đất.
- Thật mạnh!
A Li khiếp sợ thốt lên.
Ngôn Băng bay về phía một con Huyết Phượng khác, trong tay xuất hiện một kiện linh khí quân nỏ khổng lồ, lắp tên nỏ phát nổ và nhanh chóng khóa mục tiêu.
- Hưu ~~~
Mũi tên lao đi, xuyên qua cánh Huyết Phượng rồi ngay lập tức phát nổ.
- Ầm ầm ~~~
Cánh của Huyết Phượng bị bắn nát, nó không cách nào giữ thăng bằng nên rơi thẳng xuống mặt đất.
- Nàng ấy… thật sự rất mạnh.
A Li ngây người ra, không thể tin được.
- Nhớ giữ nguyên xác, chúng đều là tài liệu tốt nhất.
Nguyệt Phi Nhan nhắc nhở.
- Được thôi.
Ngôn Băng hơi nhíu mày, sau đó lấy ra viên Phú Năng Trân Châu nuốt vào.
Trên không trung Thần chi đại lục.
- Chết cho ta!
Nguyệt Phi Nhan hưng phấn la lên, tay cuồng vung Quạt Chu Tước vài cái.
- Vù vù ~~~
Quả cầu lửa khổng lồ ngưng tụ mà ra, đập về phía hai con Huyết Phượng đang bay đến gần.
- Ấp úng ~~~
Huyết Phượng phẫn nộ rít gào lao xuống, chúng nó cố gắng tách khỏi đòn công kích của quả cầu lửa.
- Ta đã đoán được. “
Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, Quạt Chu Tước trong tay biến mất, thay vào đó là Roi Chu Tước rơi vào lòng bàn tay.
- Đùng đùng ~~~
Nàng vung trường tiên lên, âm thanh quất đánh không khí vang lên một cách giận dữ, ngay sau đó, một mảng lớn ngọn lửa bất ngờ xuất hiện, bị trường tiên mang theo quất về phía cơ thể to lớn của Huyết Phượng.
Roi Chu Tước hung hăng quất vào người con Huyết Phượng gần nhất, lập tức đánh nó da tróc thịt bong.
- Ấp úng ~~~
Huyết Phượng phẫn nộ rít gào, mở to miệng phun ra một ngọn lửa đỏ như máu.
- A hống!
Cánh Khôi Giáp Chu Tước sau lưng Nguyệt Phi Nhan rung lên, đưa nàng cực tốc né tránh, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc khỏi đòn công kích.
- Đánh không tới ta, lêu lêu ~~
Nàng hưng phấn trêu chọc, lại vung Roi Chu Tước trong tay lần nữa.
- …Cứu mạng!
Sắc mặt của A Li trắng bệch, trải nghiệm này với nàng mà nói là vô cùng kích thích.
Nàng ôm thật chặt eo cô gái tóc đỏ, hai mắt nhắm nghiền, nhiều lần cảm nhận khí tức nóng bỏng đập vào mặt nhưng lại rất nhanh biến mất.
- Không sao đâu.
Nguyệt Phi Nhan bớt thời gian nói một câu trấn an.
- Mau tránh ra.
Giọng nói lạnh lùng trong trẻo vang lên, Ngôn Băng đã uống Phú Năng Trân Châu.
- Tốt.
Nguyệt Phi Nhan lên tiếng, thu hồi Roi Chu Tước, cơ thể bay ngược ra phía sau.
- Ông ~~~
Ngay sau đó, sấm sét đầy trời hiện ra, lôi điện như mưa trút xuống, bao trùm toàn bộ Huyết Phượng.
- Ấp úng ~~~
Huyết Phượng liên tục kêu rên, nhanh chóng bị lôi điện đánh rơi khỏi không trung.
A Li nhìn trợn mắt há hốc mồm, trong đầu hiện lên bóng dáng của Tức Ân, nếu sau khi hắn học được ma pháp hệ lôi, liệu có mạnh mẽ như vậy không?
- Giải quyết xong.
Ngôn Băng thả tay xuống, từ không trung hạ xuống đất, thu hồi toàn bộ thi thể Huyết Phượng vào ma cụ không gian chứa đựng.
Hiện tại ma cụ không gian chứa đựng mà nàng dùng đã được thăng cấp, nội bộ không gian có thể chứa hai sân bóng rổ, chồng chất Huyết Phượng lên nhau vẫn có thể chứa được.
Nguyệt Phi Nhan thấy vậy nói:
- Được rồi, tiếp tục lên đường thôi.
- Ừ.
Ngôn Băng đáp một tiếng.
- Đi hướng nào?
Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía thiếu nữ bộ lạc đang ôm trước ngực.
A Li phục hồi tinh thần lại, giơ tay lên chỉ về phía trước, giọng run rẩy nói:
- Vẫn là bay hướng bên kia.
- Tốt, ôm chặt.
Khóe môi của Nguyệt Phi Nhan cong lên.
Tay của A Li run lên, cảm thấy có một dự cảm xấu.
- Vù vù vù ~~~
- Đi.