Chương 3692: Không phải ta muốn là có thể đi.

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,762 lượt đọc

Chương 3692: Không phải ta muốn là có thể đi.

Nguyệt Phi Nhan bỏ lại một câu rồi vỗ cánh bay cực tốc về phía trước.

- A ~~~

Tiếng thét chói tai của A Li vang vọng giữa bầu trời cao.

- ……

Ngôn Băng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, vội vã đuổi theo.

A Li khóc không ra nước mắt, chẳng phải đã nói sẽ bay chậm lại sao?

- Quên mất, phải bay chậm lại mà.

May mà Nguyệt Phi Nhan phản ứng kịp, lập tức giảm tốc độ xuống.

Ngôn Băng chẳng mấy chốc đuổi kịp, giơ tay tát nhẹ vào đầu cô gái tóc đỏ một cái.

Nguyệt Phi Nhan nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của cô gái tóc tím, thành thật nhận lỗi:

- Ta sai rồi.

A Li cắn môi dưới, lần nữa nhìn cô gái tóc tím với ánh mắt cảm kích.

- Ta đảm bảo sẽ bay chậm, không nhanh hơn ngươi.

Nguyệt Phi Nhan giơ tay lên thề.

- Nhớ kỹ lời ngươi nói.

Ngôn Băng dở khóc dở cười.

- Ừ ừ, nhớ kỹ.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu thật mạnh.

- Đi thôi.

Ngôn Băng ra dấu tay, dẫn đầu bay về phía trước.

Nguyệt Phi Nhan mang theo thiếu nữ bộ lạc bay phía sau với tốc độ không nhanh không chậm.

A Li dần bình tĩnh lại, vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng.

Nàng tò mò hỏi:

- Các ngươi dựa vào biện pháp gì để rời khỏi Thần chi đại lục thế?

- Có nhiều cách lắm.

Nguyệt Phi Nhan nói vu vơ.

- Cách nào?

A Li không nhịn được hỏi tiếp.

Nguyệt Phi Nhan liếc nhìn thiếu nữ trong lòng, nhíu mày hỏi:

- Ngươi hỏi nhiều vậy, có phải muốn rời khỏi đây không?

- Ta chỉ là tò mò về thế giới bên ngoài thôi.

A Li nói với ánh mắt điềm tĩnh.

- Nếu tò mò, chẳng phải nên đi xem thử sao?

Nguyệt Phi Nhan hỏi lại.

A Li lắc đầu nói:

- Không phải ta muốn là có thể đi.

- Chỉ cần ngươi muốn, luôn có cách để đi ra ngoài.

Nguyệt Phi Nhan nói một cách vô tư.

Ánh mắt của A Li lóe lên, khẽ lẩm bẩm:

- Thì ra là vậy…

Nàng cảm thấy tò mò đối với thế giới bên ngoài, khát vọng thăm dò mảnh thế giới không biết kia, nhưng cũng sợ hãi trước những nguy hiểm chưa biết.

- Xác định phương hướng.

Ngôn Băng lên tiếng nhắc nhở.

A Li giấu tâm tư trong đôi mắt, ngước nhìn về phía cánh rừng xa xăm.

Nàng suy nghĩ một lúc rồi giơ tay chỉ:

- Bay về phía kia.

- Tốt.

Ngôn Băng nhìn kỹ phía trước, rồi tăng tốc bay về đó.

- Chậm quá.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm.

Ngôn Băng quay đầu nhìn cô gái tóc đỏ, lạnh nhạt nói:

- Nếu ngươi muốn nhanh hơn thì dùng Cửa Không Gian Truyền Tống đi, bảo Mục Lương cho tọa độ bên kia.

Trên người nàng có Cửa Không Gian Truyền Tống, Mục Lương cũng có, chỉ cần có tọa độ, bọn họ có thể dùng nó để hội hợp ngay lập tức.

- Thôi vậy, ta vẫn là muốn ngắm phong cảnh ven đường.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.

Nàng nghĩ đến việc quay nhiều video rồi đăng lên Lục Quang để bạn bè xem, làm cho Hi Bối Kỳ ghen tị.

A Li nghe như lọt vào trong sương mù, không hiểu hai người đang nói gì.

Nguyệt Phi Nhan lấy một tay cầm điện thoại di động ma huyễn, kiểm tra video mà thiếu nữ bộ lạc đã quay giúp.

Video bắt đầu phát, hình ảnh ban đầu có chút run, nhưng sau đó trở nên ổn định.

- Quay tốt thật.

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng khen ngợi.

Khóe môi của A Li cong lên, nói:

- Ta cũng không hiểu, chỉ cầm giúp thôi mà.

- Vậy ngươi rất có khiếu làm đạo diễn đấy.

Nguyệt Phi Nhan không ngần ngại dành lời khen.

Ngón tay nàng thao tác, đăng video đã quay lên vòng bạn bè Lục Quang.

- Đạo diễn là gì?

A Li tò mò hỏi.

- Đạo diễn là người chỉ đạo phim ảnh và kịch trên TV.

Nguyệt Phi Nhan giải thích một cách đơn giản.

A Li nghiêng đầu một chút, lại hỏi:

- Phim điện ảnh và phim truyền hình là gì?

- . … Đừng hỏi nhiều như vậy.

Nguyệt Phi Nhan tức giận nói.

- Ta không hiểu mà.

A Li nói với vẻ mặt tiếc nuối.

- Thôi được rồi, nhìn ngươi tội nghiệp quá, cho ngươi mượn điện thoại di động ma huyễn xem phim vậy.

Nguyệt Phi Nhan có chút cạn lời, bấm mở một bộ phim trên điện thoại di động ma huyễn.

A Li dành ra một tay ra tiếp nhận điện thoại di động ma huyễn, nàng nhìn vào màn hình, đôi mắt lập tức sáng rỡ.

Thiếu nữ bộ lạc nhanh chóng bị cuốn hút, suýt nữa dùng cả hai tay giữ điện thoại, nếu không phải cô gái tóc đỏ ôm thì nàng đã rơi xuống đất rồi.

- Ngươi nhớ phải xác định phương hướng rõ ràng đấy.

Ngôn Băng cau mày nhắc nhở.

- Ta có nhìn đường mà.

A Li vội vàng đáp.

Ánh mắt nàng hướng về phía xa, xác định phương hướng đi tới không thành vấn đề mới yên tâm lại, sau đó lực chú ý trở lại vào điện thoại di động ma huyễn.

Nguyệt Phi Nhan nháy mắt hỏi:

- Rất đẹp phải không?

- Ừ ừ, thật là thần kỳ.

A Li lên tiếng thán phục, mọi thứ trong phim đều vượt xa nhận thức của nàng.

Nguyệt Phi Nhan ngạo nghễ nói:

- Đây chưa là gì đâu, phải đi xem phim ở Rạp Chiếu Phim mới thật sự là ấn tượng.

- Nếu ta có thể đến Rạp Chiếu Phim xem thì ‌tốt biết mấy.

A Li tưởng tượng hình ảnh mà cô gái tóc đỏ nói đến, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ khao khát.

- Cộp cộp cộp ~~~

Thần chi đại lục, trong một khu rừng rậm rạp, Thiên Túc Trùng chở nhóm người Mục Lương đi về phía trước.

Trên lưng Thiên Túc Trùng, Mục Lương ngồi khoanh chân tĩnh tọa, còn hai người một thú Ly Nguyệt, Linh Na và Bát Túc Ly đang chơi bài.

- Hít hà ~~~

Phần thân dưới của Bát Túc Ly cuộn thành một vòng, nó dùng móng vuốt cầm lấy những lá bài poker, trên mặt lộ rõ vẻ tập trung.

Tức Ân phiền muộn trong lòng, hắn phải dẫn đường nên bị Bát Túc Ly chiếm mất vị trí.

Bát Túc Ly nhìn về phía Ly Nguyệt và Linh Na, giơ móng vuốt lên.

- Hít hà ~~~

Kỹ thuật chơi bài của nó do Mục Lương chỉ dạy, thưởng thức giao lưu truyền thụ cách chơi. Lấy chỉ số IQ cao của dị thú Vương giai, nó đã nhanh chóng học được cách chơi đánh bài.

- Tạc ngươi.

Linh Na ném ra bốn lá bài.

- Tê?

Bát Túc Ly hơi nghiêng đầu, lộ ra vẻ nghi ngờ.

Ly Nguyệt cố nhịn cười, nàng là địa chủ của lượt này, còn Bát Túc Ly và thiếu nữ bộ lạc là một phe.

Linh Na vẫn chưa hiểu rõ cách chơi, tiếp tục ra bài:

- Ba bốn năm sáu bảy tám.

- Không muốn.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Hít hà ~~~

Bát Túc Ly dùng móng vuốt nhỏ vỗ vỗ vào các lá bài còn lại, nhắc nhở thiếu nữ bộ lạc.

- Một đôi ba.

Linh Na lại đánh ra hai lá bài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right