Chương 3693: Bát Túc Ly thở dài.
- Tê?
Bát Túc Ly trợn to mắt, không hiểu tại sao thiếu nữ bộ lạc lại đánh ra bài nhỏ như vậy.
Ly Nguyệt bình tĩnh nói:
- Một đôi hai.
- Tê ~~~
Bát Túc Ly thở dài một cách nhân tính hóa, nhìn những lá bài trên tay, lớn nhất là hai lá mười bích.
- Không có.
Linh Na phiền muộn nói.
Ly Nguyệt thừa thắng xông lên, liên tục đánh ra những lá bài trong tay.
- Ta thắng.
Nàng mỉm cười mở miệng.
- Hít hà ~~~
Bát Túc Ly thả các lá bài từ móng vuốt xuống, nhìn chằm chằm thiếu nữ bộ lạc rồi dùng đuôi vỗ vào lưng Thiên Túc Trùng, có loại khí thế lão thiên phẫn nộ vỗ bàn.
Linh Na bật cười và buông bài xuống, nói nhỏ:
- Ta vẫn chưa học được cách chơi bài.
Ly Nguyệt nhắc nhở:
- Ngươi đã thua năm ván rồi.
Linh Na thề thốt:
- Không đâu, ván tiếp theo nhất định ta sẽ thắng.
- Chậc.
Tức Ân bĩu môi, hai tay khoanh trước ngực, buồn bực tiếp tục dẫn đường.
- Không chơi nữa, nghỉ ngơi một chút đi.
Ly Nguyệt dịu dàng nói.
- Được rồi.
Linh Na lộ vẻ tiếc nuối trên khuôn mặt.
Bát Túc Ly nâng đuôi lên, học theo động tác của loài người, trong nháy mắt búng vào trán thiếu nữ bộ lạc một cái.
Linh Na xoa trán bị búng đau, giọng thành khẩn nói:
- Ta thật sự sai rồi.
- Hít hà ~~~
Bát Túc Ly kiêu ngạo quay đầu sang chỗ khác, uốn éo cơ thể đi tới bên cạnh Mục Lương, thuần thục leo lên bả vai hắn.
- Ngoan, không cần chơi với nàng.
Mục Lương cười trấn an, vươn tay xoa xoa đầu nó.
- Hít hà ~~~
Bát Túc Ly kêu vài tiếng, treo mình trên vai chủ nhân mà ngủ.
Linh Na cười ngượng ngùng, chẳng lẽ kỹ thuật của mình thật sự kém đến nỗi bị một con dị thú chê cười.
- Còn bao lâu nữa có thể đến?
Mục Lương bình thản hỏi.
Tức Ân vội vàng trả lời:
- Đại nhân, trước khi trời tối chắc chắn có thể đến vị trí của Hạ Thần Quả.
- Ừ.
Mục Lương hài lòng gật đầu.
Trên con đường đi tới này, bọn họ đã gặp không ít dị thú, nhưng rất ít con dám tiến lên gây phiền phức, phần lớn đều cảm nhận được khí tức của Thiên Túc Trùng và chọn trốn tránh hoặc rời đi.
- Mục Lương, khi nào mấy người Phi Nhan sẽ qua đây vậy?
Ly Nguyệt nhẹ nhàng hỏi.
Linh Na và Tức Ân nghe vậy, cả hai đều căng tai lên, còn có người sẽ qua nữa sao?
Mục Lương cảm thán:
- Không biết, Phi Nhan mê chơi, một khi được thả ra thì khó mà tĩnh tâm lại.
- Có Ngôn Băng theo, sẽ không có sự cố gì xảy ra.
Ly Nguyệt dịu dàng nói.
- Vì vậy ta mới yên tâm.
Mục Lương cười khẽ, hắn đã hứa với Nguyệt Thấm Lan sẽ đảm bảo nàng ấy an toàn trở về.
- Để ta xem qua Lục Quang.
Ly Nguyệt lấy ra điện thoại di động ma huyễn, làm mới vòng bạn bè của Lục Quang, rất nhanh thấy được động thái mới của Nguyệt Phi Nhan.
- Phong cảnh thật đẹp.
Vài chục phút trước, Nguyệt Phi Nhan đã đăng trạng thái kèm theo hình ảnh chụp từ trên cao cảnh quan của những dãy núi trùng điệp xa xa.
Cô gái tóc trắng tiếp tục vuốt xuống màn hình, lại thấy động thái khác của Nguyệt Phi Nhan, lần này là một video.
Bên trong video, cô gái tóc đỏ đối mặt với màn hình, cười khoe hai hàm răng trắng.
Bên dưới video có rất nhiều bình luận.
- Phong cảnh ở đây không thể so với vương quốc Huyền Vũ.
Hi Bối Kỳ bình luận.
- Ngươi chỉ đang ghen tị thôi.
Nguyệt Phi Nhan kiêu ngạo hồi phục.
Ly Nguyệt cố nhịn cười, tiếp tục vuốt xuống màn hình điện thoại.
Tức Ân nhắc nhở:
- Đại nhân, vị trí của Hạ Thần Quả rất đặc thù, bên đó có lẽ không chỉ có một con dị thú Vương giai.
- Vậy sẽ có bao nhiêu con?
Đồ Tư Lệ Na hỏi.
Tức Ân đáp với vẻ mặt nghiêm túc:
- Ta cũng không biết, địa hình bên đó rất phức tạp, ta chỉ mới nhìn thấy từ xa, nhưng có thể cảm nhận được vài luồng khí tức mạnh mẽ.
Mục Lương lạnh nhạt mở miệng:
- Càng nhiều càng tốt.
Linh Na và Tức Ân nhìn nhau, xem ra là bọn họ đã lo lắng quá mức.
- Hít hà ~~~
Thiên Túc Trùng phát ra tiếng ngựa hí, biểu thị rằng nó cũng sẽ hỗ trợ.
Khóe môi của Mục Lương cong lên, lần này đến Thần Chi Đại Lục thu hoạch không nhỏ, trở về hắn có thể bắt tay vào nghiên cứu Thuốc Trường Sinh.
Dọc đường hắn cũng hái được không ít dược thảo khác, trong đó có nhiều loại dược thảo mà Linh Na cho rằng là cực kỳ hiếm.
Ly Nguyệt thanh thúy nói:
- Dược thảo mà bộ lạc Dạ Nguyên đưa đến đều ở chỗ Phi Nhan, không biết có đủ số lượng không.
- Nếu không đủ số lượng thì cứ đến cửa mà lấy là được.
Mục Lương nói một cách bình thản.
- Cũng đúng.
Ly Nguyệt mỉm cười.
Đợi đến khi Mục Lương đến cửa để thu thập dược thảo thì ngày tàn của bộ lạc Dạ Nguyên cũng không xa.
- Đại nhân, khi nào ngài dạy chúng ta học ma pháp thế?
Linh Na lấy hết can đảm để hỏi.
Đôi mắt của Tức Ân sáng lên, đồng dạng nhìn về phía hắn với vẻ mặt mong đợi.
- Rất muốn học?
Mục Lương hỏi.
- Vâng!
Linh Na và Tức Ân gật đầu mạnh mẽ.
- Vậy trước tiên hãy học cách cảm ứng nguyên tố ma pháp trong thiên địa đi.
Mục Lương bình thản nói.
Sớm muộn gì cũng có thể thu thập đủ dược thảo cần thiết, bây giờ trên đường không có việc gì, dạy cho bọn họ ma pháp trước cũng là cách giết thời gian.
Linh Na tò mò hỏi:
- Làm thế nào để cảm ứng?
- Nhắm mắt lại, cảm nhận tỉ mỉ sự biến hoá trong cơ thể, nhớ kỹ hướng mà nguyên tố ma pháp đi vào trong cơ thể.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
- Vâng.
Linh Na hưng phấn nhắm mắt lại.
- Tĩnh khí, ngưng thần.
Giọng nói của Mục Lương vang lên bên tai nàng.
Linh Na vội vã đáp lại, hít sâu mấy lần để lòng mình bình tĩnh trở lại.
Mục Lương giơ tay đặt lên trán nàng, dẫn dắt nguyên tố hỏa từ không khí ùa vào trong cơ thể cô gái.
Cơ thể Linh Na run lên, nàng rõ ràng cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp tiến vào trong cơ thể và di chuyển dọc theo các kinh lạc.
Nàng cảm nhận được sự biến đổi của cơ thể, khiến cho nguyên tố hệ hỏa trong cơ thể quay một vòng, cuối cùng tụ lại ở phần bụng, hình thành một ma lực nguyên.
Trong lòng Linh Na khẽ động, một cảm giác huyền diệu xuất hiện, nàng thử dẫn dắt nguyên tố hệ hỏa bên ngoài theo hướng trước đó vào trong cơ thể.
- Thật thông minh.
Mục Lương thấy vậy bèn mở mắt ra, nhận ra thiếu nữ đã học được cách hấp thu nguyên tố ma pháp trong thiên địa.
Ánh mắt của Tức Ân lộ rõ vẻ ước ao, rất chờ mong biểu hiện của bản thân.
Linh Na vẫn giữ tư thế ngồi xếp bằng, từng chút một dẫn nguyên tố hỏa vào trong cơ thể, làm cho ma lực nguyên trong cơ thể ngày càng lớn.