Chương 3694: Ngươi không lo sẽ sợ tè ra quần à?

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1,237 lượt đọc

Chương 3694: Ngươi không lo sẽ sợ tè ra quần à?

Linh Na vẫn giữ tư thế ngồi xếp bằng, hấp thu nguyên tố hỏa liên tục ùa vào cơ thể, sau khi hấp thu thì chuyển hóa thành ma lực nguyên.

Mục Lương nhìn chăm chú thiếu nữ bộ lạc một lúc lâu, hơi nhíu mày nói:

- Thiên phú quả nhiên không tệ, nếu cứ theo tốc độ này, nàng chẳng mấy chốc sẽ trở thành Ma Pháp Sư cấp 1.

- Lợi hại như vậy sao?

Đôi mắt đẹp của Đồ Tư Lệ Na mở to.

Phải biết rằng Linh Na chỉ mới tiếp xúc với ma pháp, hơn nữa vừa mới học được cách hấp thu nguyên tố từ thiên địa, vậy mà đã có thể trở thành Ma Pháp Sư cấp 1?

- Đại nhân, ngươi nói rất nhanh là bao lâu ‌?

Tức Ân không nhịn được hỏi.

Mục Lương nhàn nhạt đối phương:

- Không ăn không uống, ba ngày là đủ.

- Nhanh thật.

Tức Ân thán phục một tiếng.

- …”

Đồ Tư Lệ Na giật giật khóe miệng, tưởng rằng Mục Lương nói “rất nhanh” là một hay hai giờ, không ngờ lại là ba ngày.

Nghĩ lại một chút nàng cũng thấy hợp lý, người dù có thiên phú đến đâu, vừa mới tiếp xúc ma pháp thì không thể trong thời gian ngắn như vậy trở thành Ma Pháp Sư cấp 1 được.

Linh Na rùng mình một cái rồi chậm rãi mở mắt, sau đó thở ra một hơi.

- Đại nhân, ta đã trở thành Ma Pháp Sư chưa?

Nàng kích động hỏi.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng:

- Chưa đâu, khi nào ngươi làm cho ma lực nguyên trong cơ thể lớn bằng móng tay rồi lại áp súc thành kích thước hạt đậu, lúc đó ngươi sẽ là Ma Pháp Sư cấp 1.

Ma lực nguyên trong cơ thể thiếu nữ chưa đủ ngưng thật, không thể chống đỡ nàng phóng thích ma pháp cơ bản nhất. Cần phải áp súc ma lực nguyên, tuy thể tích giảm nhưng ma lực sẽ tinh khiết hơn, đó chính là tiêu chí của Ma Pháp Sư cấp 1.

- Còn phải phức tạp vậy sao?

Linh Na tiếc nuối nói.

Nàng nhanh chóng lấy lại tinh thần, hưng phấn nói:

- Ta sẽ cố gắng.

Mục Lương bình thản nhìn thiếu nữ, thiên phú của Linh Na vượt xa đa số người khác, chỉ cần chịu nỗ lực và có tài nguyên tu luyện, ít nhất nàng cũng có thể trở thành Ma Pháp Sư cấp 8.

- Đại nhân.

Tức Ân với ánh mắt đầy mong đợi nhìn về phía hắn.

Mục Lương đặt ngón tay lên trán hắn, dặn dò:

- Nhắm mắt, tĩnh tâm ngưng thần, chú ý sự thay đổi trong cơ thể.

Tức Ân vội vàng nhắm mắt lại, hít sâu vài lần để cơ thể hoàn toàn thả lỏng, đưa bản thân vào trạng thái bình tĩnh.

Mục Lương khẽ động tâm niệm, dẫn dắt nguyên tố lôi trong không khí tụ lại, từ từ tiến vào cơ thể của Tức Ân.

Có rất nhiều phương pháp để học tập ma pháp, và trong số đó, hắn chọn cách đơn giản và thô bạo nhất nhưng cũng là có hiệu quả nhất.

Tức Ân cảm nhận nguyên tố lôi tiến vào cơ thể mình, hắn khẽ run rẩy, thật nhiều dòng điện nhỏ di chuyển bên trong người hắn.

- Nhớ kỹ hướng chảy của chúng nó.

Mục Lương lên tiếng nhắc nhở.

Tức Ân vội vàng tập trung tinh thần, cố chịu đau để cảm nhận hướng dòng chảy của nguyên tố lôi.

Chẳng bao lâu, trong cơ thể hắn hình thành một lượng nhỏ ma pháp nguyên, khi nguyên tố lôi liên tục đổ vào, ma pháp nguyên bắt đầu dần lớn lên.

Mục Lương thả tay xuống, đưa mắt nhìn Linh Na rồi nhàn nhạt nói:

- Thiên phú của hắn mạnh hơn ngươi một chút.

- Ta biết, đại nhân đã nói trước đó rồi.

Linh Na bĩu môi đáp.

Nàng tò mò hỏi:

- Với thiên phú của hắn, phải mất bao lâu để trở thành Ma Pháp Sư cấp 1 vậy?

Mục Lương nhàn nhạt trả lời:

- Không ăn không uống, hấp thu nguyên tố ma pháp không gián đoạn, hai ngày là đủ.

- Chỉ là ít hơn ta một ngày thôi, ta sẽ cố gắng hơn hắn.

Ánh mắt của Linh Na hiện lên thần sắc kiên nghị.

Mục Lương mỉm cười, gật đầu nói:

- Ta coi trọng ngươi.

Linh Na nghe vậy thì đôi tai khẽ đỏ lên, thần sắc càng thêm kiên định.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Trước khi ta rời đi, có thắc mắc gì thì các ngươi có thể hỏi ta. Sau đó ta sẽ cung cấp cho các ngươi sách ma pháp, còn đạt đến cảnh giới nào thì phụ thuộc vào sự lĩnh hội của các ngươi.

Sau khi thu thập đủ dược thảo thì hắn sẽ trở về vương quốc Huyền Vũ, còn lần tới khi nào quay lại, hắn cũng không rõ.

- Rõ rồi.

Linh Na nghiêm mặt gật đầu.

Tức Ân kết thúc đả tọa, hỏi:

- Đại nhân, khi nào ngươi rời khỏi Thần chi đại lục, liệu sau này chúng ta còn gặp lại không?

- Đợi khi nào thu thập đủ dược thảo đã, còn lần sau có đến nữa hay không thì tùy tâm trạng.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Tức Ân căng thẳng trong lòng, ngước mắt liếc nhìn thiếu nữ bộ lạc.

Linh Na mím môi, dường như hiểu rõ ý định trong lòng đối phương, khẽ gật đầu một cái.

Mục Lương nói thẳng:

- Đừng nghĩ đến việc kéo dài thời gian đi đường.

- Không có, đại nhân hiểu lầm rồi.

Tức Ân cười gượng vài tiếng, bị nhìn thấu mưu kế nên đành phải từ bỏ ý định.

Đôi mắt đẹp của Linh Na khẽ chuyển, dò hỏi:

- Đại nhân, nếu ta theo ngài rời Thần chi đại lục, còn có cách nào trở về không?

- Có.

Mục Lương nói dứt khoát.

- Vậy nó có quá phiền phức không?

Đôi mắt của Tức Ân sáng lên.

Mục Lương nhàn nhạt đáp:

- Không phiền phức, nhưng các ngươi sẽ không chịu nổi cái giá phải trả.

Hắn đã xây dựng một ma pháp trận không gian truyền tống trong bộ lạc La Đằng, việc qua lại giữa Thần chi đại lục và vương quốc Huyền Vũ chỉ mất vài phút.

- Cái giá đó là gì?

Linh Na không khỏi hỏi.

Mục Lương giơ tay diễn giải:

- Thanh toán gấp ba lần số lượng những dược thảo mà các ngươi đã hứa trước đó hoặc một viên tinh thạch dị thú cấp 8.

Linh Na tiếc nuối nói:

- Tinh thạch dị thú cấp 8 à, nếu thủ lĩnh có thể đồng ý thì tốt rồi.

- Thủ lĩnh của các ngươi có tinh thạch dị thú cấp 8 sao?

Mục Lương hỏi.

- Có chứ, hắn có vài viên, đều là do tổ tiên để lại.

Linh Na gật đầu đáp.

Ánh mắt của Mục Lương lóe sáng, khóe môi nhếch lên, La Đằng giữ lại tinh thạch dị thú cấp 8 cũng không dùng để làm gì, chi bằng làm giao dịch với hắn.

- Có tinh thạch dị thú cấp 9 không?

Ly Nguyệt hỏi.

- Hình như là có, chuyện này cần hỏi thủ lĩnh đại nhân, ta không rõ lắm.

Linh Na lắc đầu.

Ly Nguyệt nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt ‌lấp lóe.

Tâm trạng của Mục Lương tốt hơn, trong đầu suy tính làm thế nào giao dịch với La Đằng để lấy tinh thạch dị thú.

Dù chỉ là tinh thạch dị thú cấp 8 và cấp 9, nhưng hắn hiểu đạo lý “tích tiểu thành đại”.

Trên Thần chi đại lục, những bộ lạc như La Đằng không phải là hiếm hoi.

Đồ Tư Lệ Na nhìn Mục Lương, luôn cảm thấy đối phương đang tính toán điều gì đó.

Tức Ân hỏi:

- Đại nhân, nếu chúng ta học được ma pháp, có thể dạy cho những người khác trong bộ lạc không?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right