Chương 3695: Như vậy đỡ thèm chưa
- Tùy ý, miễn là các ngươi có thể dạy được.
Mục Lương thuận miệng đáp.
Hắn suy nghĩ, có lẽ cách hắn dạy quá đơn giản và thô bạo, làm hai người nghĩ rằng ai cũng có thể học được ma pháp.
- Cảm ơn đại nhân.
Ánh mắt Tức Ân lộ vẻ phấn khích.
- Hít hà ~~~
Thiên Túc Trùng phát ra tiếng hý như ngựa, tốc độ di chuyển chậm dần.
Mục Lương nhìn về phía rừng núi xa xa, cảm nhận được khí tức của dị thú.
Tức Ân liếc nhìn tấm bản đồ da thú, nói:
- Đại nhân, nơi đó chính là chỗ của Hạ Thần Quả.
- Ta biết rồi.
Mục Lương đáp lại.
- Hít hà ~~~
Bát Túc Ly ngẩng đầu lên, lộ ra dáng vẻ nhao nhao muốn thử sức.
- Các ngươi ở đây đợi ta.
Mục Lương bước ra và lập tức biến mất.
- Đại nhân lại không dẫn chúng ta đi.
Linh Na bĩu môi nói.
Nàng rất muốn nhìn xem Mục Lương chiến đấu, đặc biệt là dáng vẻ hắn giết dị thú trong nháy mắt, thật sự quá hấp dẫn.
Đồ Tư Lệ Na liếc nhìn nàng:
- Ngươi không lo mình sẽ sợ tè ra quần à?
- Còn lâu nhé!
Linh Na đáp lại với giọng nghiêm túc.
Trên bầu trời Thần chi đại lục.
Nguyệt Phi Nhan dùng hai tay ôm lấy eo A Li, khống chế cánh của Khôi Giáp Chu Tước đang chấn động.
Nàng không khỏi hỏi:
- Vẫn chưa đến vị trí mà Mục Lương phát sao?
- Nhanh thôi.
A Li nói với giọng khàn khàn.
Nàng bay trên trời đã bao lâu thì cũng chịu đựng bấy lâu cơn gió mạnh, cả người gần như bị thổi đến choáng váng.
Nguyệt Phi Nhan tức giận nói:
- Ngươi đã nói rất nhiều lần sắp tới rồi đấy!
Trong chặng phi hành này, nàng đã trải qua hàng chục trận chiến lớn nhỏ, có lần suýt bị dị thú Vương giai phát hiện, may mắn nàng bay thoát kịp thời.
Ngôn Băng cũng nhìn về phía thiếu nữ bộ lạc, bắt đầu nghi ngờ rằng đối phương đã chỉ nhầm đường hoặc cố tình vòng vo.
- Thật sự sắp tới rồi, nó ở ngay phía trước.
A Li nghiêm mặt nói.
- Ta sẽ tin ngươi lần cuối, nếu trước đó vẫn chưa tới, ta sẽ ném ngươi xuống.
Nguyệt Phi Nhan lạnh lùng nói.
A Li căng thẳng trong lòng, nhìn chăm chú mặt đất phía dưới cách xa hàng ngàn mét, nếu ngã xuống nàng chắc chắn phải chết.
- Thật sự sắp tới rồi.
Nàng nói bằng giọng điệu khẳng định lần nữa, như muốn thuyết phục cô gái tóc đỏ cũng như thuyết phục chính bản thân mình.
- Vậy bay tới trước nhìn xem.
Ngôn Băng giải quyết dứt khoát nói.
- Chỉ có thể như vậy thôi.
Nguyệt Phi Nhan buồn bực trả lời rồi vỗ cánh bay về phía trước.
Lúc đầu nàng còn thấy Thần chi đại lục hoang dã rất thú vị, nhưng bay lâu như vậy rồi chỉ còn cảm thấy buồn chán, còn không bằng nhanh chóng đi gặp người mà nàng tâm tâm niệm niệm.
Nàng nhìn về phía cô gái tóc tím, ra hiệu nói:
- Ngươi nắm tay ta, ta giúp ngươi bay nhanh hơn.
Trong lòng A Li run lên, có loại linh cảm chẳng lành.
- Tốt.
Ngôn Băng đồng ý, bay lên trước nắm lấy tay cô gái tóc đỏ.
Ngay sau đó, Nguyệt Phi Nhan đột ngột tăng tốc, cánh và giày của Khôi Giáp Chu Tước cùng lúc phát sáng.
- A a a!
Rất nhanh chỉ còn lại tiếng thét chói tai của A Li trên không trung, ba bóng người như sao băng lao vút qua bầu trời.
Tại nơi ở của Hạ Thần Quả, Mục Lương vừa tiêu diệt dị thú nổi loạn thì nghe thấy tiếng thét chói tai vọng lại từ phía xa.
Hắn quay đầu nhìn, đôi mắt hơi nheo lại.
Chẳng bao lâu ba bóng người lọt vào tầm mắt hắn, đồng thời cũng bị nhóm người của Ly Nguyệt phát hiện.
- Phi Nhan!
Ly Nguyệt ngạc nhiên thốt lên.
Nguyệt Phi Nhan vừa nhìn thấy Thiên Túc Trùng đã định quay đầu bỏ chạy, nhưng ngay lập tức thấy nhóm người Ly Nguyệt đang ngồi trên lưng Thiên Túc Trùng.
- Ly Nguyệt, ta nhớ ngươi muốn chết!
Đôi mắt đẹp của nàng sáng lên, lao xuống phía cô gái tóc trắng.
- Ly Nguyệt.
Ngôn Băng gọi lớn một tiếng, cũng từ trên không trung đáp xuống.
A Li hét lên vẻ mặt cầu cứu:
- Em gái, cứu ta với!
Ba người đáp xuống lưng Thiên Túc Trùng, vừa đứng vững thì A Li liền nhào vào lòng Linh Na.
- Tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?
Linh Na ngạc nhiên hỏi.
A Li nói với vẻ mặt ấm ức:
- Phi hành thật sự quá đáng sợ.
Linh Na nghe vậy lập tức cười khổ, vỗ nhè nhẹ lưng tỷ tỷ rồi nhỏ giọng an ủi.
- Các ngươi tới nhanh thật đấy.
Ly Nguyệt kéo tay Ngôn Băng và Nguyệt Phi Nhan nói.
- Lẽ ra có thể nhanh hơn nữa.
Nguyệt Phi Nhan vừa nói vừa liếc nhìn thiếu nữ bộ lạc.
A Li vùi đầu vào lòng em gái, ủy khuất không nói nên lời.
Ly Nguyệt hiểu ý, giơ ngón tay chọc vào trán cô gái tóc đỏ, bất đắc dĩ nói:
- Ngươi đó, phải để ý cảm nhận của người khác nhiều hơn chứ.
- Ta có mà, nếu không nàng ấy chỉ có thể chạy theo dưới đất thôi.
Nguyệt Phi Nhan nói với vẻ kiêu ngạo.
- …
.
A Li nghe vậy càng thêm ủy khuất, nhưng lại không thể lên tiếng phản kháng, chỉ có thể nghẹn lời.
Linh Na và Tức Ân quan sát cô gái tóc đỏ và cô gái tóc tím, trong mắt hiện rõ vẻ tò mò, đặc biệt chú ý đến bộ khôi giáp trên người hai cô gái.
- Bọn họ là ai, Mục Lương đâu?
Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía hai người, ánh mắt lướt từ đầu đến chân đối phương.
Ly Nguyệt giải thích vắn tắt:
- Nàng là tỷ tỷ của A Li, tên Linh Na, còn hắn là Tức Ân, cả hai đều là người của bộ lạc La Đằng, bọn họ dẫn chúng ta tìm dược thảo.
- Thì ra là vậy, xin chào.
Nguyệt Phi Nhan mỉm cười với hai người, rồi lại dồn sự chú ý đến cô gái tóc trắng.
Ly Nguyệt dịu dàng nói:
- Mục Lương đã đi hái Hạ Thần Quả, chắc là sắp trở về rồi.
- Ông ~~~
Nàng vừa dứt lời thì Mục Lương bất ngờ xuất hiện trước mặt mọi người.
- Mục Lương!
Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan lập tức sáng bừng lên.
Mục Lương gật đầu, dịu dàng hỏi:
- Trên đường đi không gặp phải nguy hiểm gì chứ?
- Không có.
Nguyệt Phi Nhan không nghĩ ngợi gì liền lắc đầu.
- Vậy là tốt rồi.
Mục Lương mỉm cười gật đầu.
Hắn nhìn về phía cô gái tóc tím, bình thản nói:
- Đoạn đường này ngươi đã vất vả rồi.
- Không có gì vất vả.
Khóe môi của Ngôn Băng hơi giật giật.
- Cái gì chứ, ta cũng vất vả mà.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.
Mục Lương buồn cười nhìn thoáng qua cô gái tóc đỏ, hiểu rõ nàng ấy không hiểu “vất vả” mà hắn nói là ý gì.
- Ngươi không hiểu đâu.
Ngôn Băng nhắc nhở.
Nàng hiểu ý của Mục Lương, là chỉ bản thân phải chăm sóc cô gái tóc đỏ suốt chặng đường mới là điều vất vả.
- Rốt cuộc các ngươi đang nói gì vậy?
Nguyệt Phi Nhan dấu hỏi đầy đầu.
- Không có gì.
Mục Lương cười nhẹ, lấy ra một quả trái cây đưa cho cô gái tóc đỏ.
Đó là một quả trái cây có màu tím, thoạt nhìn giống như một quả cà tím tròn, kích thước nhỏ như quả quất.