Chương 3696: Phần mộ dị thú.

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 239 lượt đọc

Chương 3696: Phần mộ dị thú.

Nguyệt Phi Nhan tò mò hỏi:

- Đây là gì vậy?

- Hạ Thần Quả, vừa mới hái xuống, mùi vị cũng không tệ lắm.

Mục Lương giải thích.

- Vậy để ta nếm thử.

Nguyệt Phi Nhan nói rồi cắn một miếng.

Linh Na và Tức Ân lập tức trợn tròn mắt, Hạ Thần Quả khó khăn lắm mới hái được cứ như vậy mà ăn rồi sao?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, khen ngợi:

- A, thật sự rất ngon, có vị chua ngọt.

- Đại nhân, như vậy có phải là quá lãng phí không?

Linh Na không khỏi nhắc nhở.

- Hạ Thần Quả có mấy chục viên, ăn vài cái không sao đâu.

Mục Lương nói không chút để ý.

Hắn lại lấy ra mấy viên Hạ Thần Quả đưa cho mọi người, nói:

- Mọi người nếm thử đi, ăn vào sẽ có lợi cho cơ thể, còn có thể gia tăng tiềm lực.

Hắn đã đào cả cây Hạ Thần Quả, dự định mang về trồng ở hậu hoa viên Khu Vực Trung Ương, cho nên không sợ thiếu Hạ Thần Quả để ăn.

Nghe vậy, Ly Nguyệt, Ngôn Băng và Đồ Tư Lệ Na không hề khách sáo.

Chỉ có ba người trong bộ lạc La Đằng cầm Hạ Thần Quả mà không nỡ ăn, vì với bọn họ, Hạ Thần Quả là dược liệu luyện thể cấp 8, ăn như vậy là quá lãng phí.

- Nếu không ăn thì đưa ta ăn.

Nguyệt Phi Nhan nhìn chằm chằm ba người.

- Ăn.

Tức Ân vội đáp lại, sau đó há miệng cắn một miếng.

Linh Na suy nghĩ một lúc rồi cũng cắn một miếng Hạ Thần Quả, không ăn thì cũng chẳng được gì.

- Còn nữa không?

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, ngước mắt nhìn về phía Mục Lương.

Mục Lương lắc đầu đáp:

- Còn lại để dùng làm thuốc.

- Thôi được.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.

- Ăn cái này đi.

Trong mắt Mục Lương hiện lên ý cười, lấy ra một quả trái cây khác hái từ Thần chi đại lục đưa cho cô gái tóc đỏ.

Đó là một quả trái cây có màu đen tuyền, kích thước tương đương quả hạt dẻ, mặt ngoài có các đường vân trông như vảy cá.

Nguyệt Phi Nhan nhận lấy trái cây, ngửi ngửi nhưng không thấy có mùi đặc biệt rồi cắn thử một miếng.

Ngay lập tức, khuôn mặt nàng nhăn lại, nhìn Mục Lương với ánh mắt đầy oán trách.

- Chua quá!

Nàng hé miệng, nhả phần thịt quả ra.

- Ha ha ha ~~~

Mục Lương nhếch miệng cười rồi, ngoặc bình thản nói:

- Giải ‌khai không đỡ thèm?

Mục Lương cười lớn, bình thản hỏi:

- Như vậy có đỡ thèm chưa?

- Chỉ còn lại loại dược thảo cuối cùng.

Trên lưng Thiên Túc Trùng, Linh Na liếc nhìn địa đồ bằng da thú.

Đoàn người Mục Lương hối hả ngược xuôi ở Thần chi đại lục, lần lượt hái các dược thảo cần thiết, chỉ còn thiếu loại dược thảo cuối cùng là Ma Đằng Độc Thổ.

- Vị trí của Ma Đằng Độc Thổ ở phía bắc xa nhất của Thần chi đại lục.

Tức Ân nói.

- Tiểu Thiên, đi về phía bắc.

Mục Lương vỗ nhẹ vào đầu của Thiên Túc Trùng.

- Hít hà ~~~

Thiên Túc Trùng đáp lại một tiếng, xoay người rồi tiếp tục đi ngang qua những cánh rừng rậm lớn.

Trên lưng nó, Nguyệt Phi Nhan nằm yên, còn Ngôn Băng, Ly Nguyệt và Đồ Tư Lệ Na ngồi một bên đánh bài.

Linh Na và Tức Ân thì nghiên cứu đường đi, từ vị trí hiện tại đến nơi của Ma Đằng Độc Thổ, Thiên Túc Trùng sẽ phải đi suốt một ngày.

Mục Lương ngồi trên đầu Thiên Túc Trùng, một lớp bình chướng vô hình được tạo ra, bảo vệ mọi người khỏi những cành lá nhanh chóng quét qua.

Trong ngực hắn là một quả trứng màu hồng nhạt lớn bằng quả dưa hấu, mặt ngoài vỏ trứng có những đường sọc màu trắng.

- Sẽ là trứng của loài dị thú nào đây?

Đôi mắt của hắn lóe lên.

Quả trứng này hắn nhặt được khi đang hái dược thảo, điều kỳ lạ là không thấy con dị thú bảo vệ dược thảo nào, chỉ nhặt được quả trứng này.

- Cộc cộc cộc ~~~

Mục Lương gõ nhẹ vào quả trứng màu hồng, phát ra âm thanh trầm đục giống như gõ vào một khối đá cẩm thạch rắn chắc.

Ly Nguyệt thi triển năng lực thấu thị để kiểm tra tình hình bên trong quả trứng nhưng không thấy được gì, giống như đang nhìn vào một tảng đá thực sự.

- Hít hà ~~~

Bát Túc Ly từ vai Mục Lương bò xuống, quấn quanh quả trứng hồng nhạt rồi lè lưỡi.

Nó nhìn về phía chủ nhân, đôi mắt màu xanh biếc lóe sáng.

- Không được ăn.

Mục Lương xoa đầu Bát Túc Ly.

- Hít hà ~~~

Bát Túc Ly thất vọng rụt đầu về, dùng đuôi vỗ vào vỏ trứng.

Mục Lương thấy buồn cười, đút cho Bát Túc Ly 1000 điểm tiến hóa mới khiến tâm trạng nó tốt hơn.

- Để xem ấp quả trứng này sẽ ra loài dị thú nào, có thể thuần dưỡng được hay không.

Hắn vuốt ve vỏ trứng bóng loáng, nghiên cứu cách ấp trứng.

Trong đầu Mục Lương lóe lên vài suy nghĩ, hắn thử dùng lửa bao bọc quả trứng rồi tỉ mỉ quan sát sự biến hóa của nó, đồng thời khống chế nhiệt độ để tránh làm quả trứng bị nướng chín.

- Lách tách ~~~

Vài chục phút trôi qua nhưng quả trứng màu hồng không có bất kỳ sự biến đổi nào, ngay cả khi ngừng đun nóng thì vỏ trứng vẫn chỉ là âm ấm.

Mục Lương tiếp tục thử nhiều cách nhưng vẫn không thể ấp được quả trứng màu hồng, hắn đành phải thu hồi nó, sau này sẽ tìm cách khác.

Thời gian nhanh chóng trôi qua.

Linh Na liếc nhìn địa đồ da thú trong tay rồi ngước mắt nhìn ra xa, sau vài lần so sánh, nàng hướng về phía Mục Lương nói:

- Đại nhân, phía trước là vị trí của Ma Đằng Độc Thổ.

- Ta biết rồi.

Mục Lương lên tiếng, ra lệnh cho Thiên Túc Trùng giảm tốc độ.

- Hít hà ~~~

Thiên Túc Trùng chậm rãi dừng lại trước một khe nứt trên mặt đất, vết nứt rộng khoảng ba mươi mét, nhìn sâu không thấy đáy.

Xung quanh khe nứt không có cây cối, ngược lại có rất nhiều hài cốt của dị thú, tỏa ra mùi khó chịu.

- Thật là hôi quá.

Nguyệt Phi Nhan nhăn mũi đầy khó chịu.

Linh Na giải thích:

- Ma Đằng Độc Thổ là loài thảo dược cực độc, nó chỉ sinh trưởng ở đây, hiếm thấy nơi nào khác, có thể dùng để chế tạo nguyên liệu luyện thể tầng 10.

- Không thấy nó ở trên mặt đất, vậy chỉ có thể nằm dưới lòng đất.

Ngôn Băng đứng bên cạnh vết nứt, nhìn xuống cái khe sâu thẳm.

‘Chúng ta phải đi xuống dưới đó sao?

Nguyệt Phi Nhan hỏi, trên mặt lộ ra vẻ nóng lòng muốn thử.

- Các ngươi chờ ta ở trên này.

Mục Lương ôn tồn nói.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi:

- A, ta cũng muốn đi.

- Chúng ta cũng muốn đi.

Linh Na nói theo.

Hiện tại nàng đã là Ma Pháp Sư hệ hỏa cấp 1, có điều vẫn chưa bắt đầu học tập ma pháp, trong cơ thể chỉ đủ ma lực để phóng thích ba lần ma pháp cấp 1.

Tức Ân cũng giống như vậy, cả hai đều đang tự học ma pháp cấp 1 từ cuốn sách ma pháp mà Mục Lương đưa, chỉ khi nào thật sự không học được thì Mục Lương mới hướng dẫn.

Mục Lương nhìn về phía mấy người Ly Nguyệt, hỏi:

- Tất cả đều muốn xuống dưới à?

- Ừ ừ, có đại nhân ở đây, chúng ta không sợ.

A Li nói thẳng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right