Chương 3697: Không có ngươi thì ta đã quay đầu bỏ chạy rồi (1)
Đồ Tư Lệ Na và Linh Na gật đầu theo, nếu không có Mục Lương bên cạnh, cho các nàng cả trăm lá gan cũng không dám xuống dưới.
Phải biết rằng dị thú đang canh giữ Ma Đằng Độc Thổ chính là dị thú Chí Tôn, có thể giết chết các nàng dễ dàng như nghiền nát một con kiến.
- Vậy tất cả cùng xuống đi.
Mục Lương nói không chút để ý.
Hắn hơi chuyển động suy nghĩ, Thiên Túc Trùng thu nhỏ lại chỉ còn bằng bàn tay, đậu trên vai chờ đợi.
Lực lượng vô hình bao bọc lấy nhóm người Ly Nguyệt, đưa bọn họ bay xuống đáy khe nứt.
Câu sửa:
- Vù vù vù ~~~
Khi cả nhóm tiếp tục rơi xuống, mùi hôi cũng càng lúc càng rõ rệt.
- Oẹ ~~~
Sắc mặt của Ly Nguyệt có chút tái nhợt, mùi khó chịu khiến nàng nổi lên phản ứng nôn khan.
Mục Lương lo lắng nhìn cô gái tóc trắng, ngay lập tức mở rộng Lĩnh Vực Thế Giới để ngăn chặn các mùi hôi đến từ khe nứt, sau đó dùng nguyên tố sinh mệnh bao bọc cả nhóm lại.
- Ly Nguyệt, ngươi không sao chứ?
Ngôn Băng lo lắng nắm lấy tay cô gái tóc trắng dò hỏi.
- Ta không sao.
Ly Nguyệt hít sâu vài lần, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Ngôn Băng cau mày lo lắng:
- Kì lạ, sao cơ thể ngươi lại trở nên yếu đi vậy?
Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ nói:
- Đúng thế, chỉ là mùi hôi của xác thối thôi, không đến mức khiến ngươi phản ứng mạnh như vậy nha, mùi này còn dễ chịu hơn mùi của Hư Quỷ mà.
- Cơ thể của ta không sao, chỉ là mang thai làm cho ta nhạy cảm với những mùi này hơn thôi.
Ly Nguyệt dịu dàng giải thích.
- Ồ ồ, hoá ra chỉ là mang thai thôi, không có gì thì tốt rồi…”
Nguyệt Phi Nhan thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là nàng còn chưa nói hết câu thì sắc mặt đột nhiên đờ ra, đôi mắt mở to kinh ngạc kêu lên:
- Cái gì, ngươi mang thai?
Ngôn Băng ngạc nhiên nói:
- Đột ngột thật đấy…”
Đồ Tư Lệ Na cũng há miệng ngạc nhiên không kém, nhớ lại việc cô gái tóc trắng chạy vào khu rừng nhỏ vài ngày trước, trong lòng chợt hiểu ra.
- Ừ, ta mang thai.
Ly Nguyệt điềm nhiên nói.
- Thật tuyệt.
Yết hầu của Nguyệt Phi Nhan khẽ chuyển động, lòng tràn đầy vui mừng thay cho cô gái tóc trắng.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng sờ bụng, dịu dàng nói:
- Ta rất mong chờ ngày hắn chào đời.
Mục Lương nắm lấy tay cô gái tóc trắng, nhẹ nhàng hỏi:
- Ngươi còn khó chịu không?
Ly Nguyệt lắc đầu, dịu dàng đáp:
- Khá hơn rồi, ta ổn mà.
- Ừ, theo sát ta.
Mục Lương gật đầu, giữ Lĩnh Vực Thế Giới mở rộng.
- Lại sắp có thêm em bé nữa rồi.
Nguyệt Phi Nhan cảm thán.
Nàng lấy ra điện thoại di động ma huyễn, gửi tin nhắn Lục Quang cho Nguyệt Thấm Lan.
- Ông ~~~
Cả nhóm rơi xuống với tốc độ rất nhanh, xung quanh hiện ra một lượng lớn nguyên tố ánh sáng, chẳng mấy chốc khe nứt đã được chiếu sáng như ban ngày.
- Tới nơi rồi.
Mục Lương đặt chân xuống đất, dưới chân là những mảng lớn hài cốt của dị thú.
- Trông giống như là phần mộ của dị thú.
Đồ Tư Lệ Na mím môi bình luận.
Mục Lương đảo mắt quan sát toàn bộ hài cốt xung quanh, không có tinh thạch nào tồn tại, rõ ràng những dị thú này không phải tử vong tự nhiên tại đây.
Cả nhóm bước về phía trước, hài cốt dưới chân bị đạp vỡ, từ đó có thể đoán ra những dị thú này không có cấp bậc cao trước khi chết.
- Vù vù vù ~~~
Gió từ sâu trong khe nứt thổi ra, mang theo mùi hôi thối nồng nặc.
- Ở phía trước.
Mục Lương lên tiếng.
Hắn cảm nhận được từ vết nứt trước mặt thổi tới luồng gió mang theo mùi hôi thối, đó là sinh mệnh còn sống phát tán ra, không phải mùi hôi của thi thể.
Đám người Ly Nguyệt nghe vậy vội vàng tiến đến, theo Mục Lương đi vào sâu bên trong vết nứt.
- Cộp cộp cộp ~~~
Tiếng bước chân vang vọng trong kẽ nứt, có dòng suối nhỏ chảy xuống từ trên vách đá.
Nguyệt Phi Nhan chậm rãi đi tới, thân ở bên trong Lĩnh Vực Thế Giới khiến nàng không hề cảm thấy căng thẳng.
- Y ~~~
Đồ Tư Lệ Na dừng bước, nàng nhìn thấy một phần chân của dị thú còn sót lại, bề mặt có dấu răng rõ ràng.
- Còn rất mới.
Ngôn Băng cau mày nói.
Mục Lương liếc nhìn một cái rồi tiếp tục đi về phía trước, từ xa xa thấy trên vách đá mọc ra một loại lục thực dây leo màu tím đen.
Lá của nó có hình tròn, mỗi chiếc đều lớn cỡ bàn tay người trưởng thành, mặt dưới của phiến lá đầy những gai nhỏ cứng rắn mọc ngược.
Dây leo rất dài, bám vào hòn đá mà mọc lên, phần gốc của dây leo treo một quả cầu trông như có sự sống, nó đang nhấp nhô giống như nhịp tim đập.
- Đó chính là Ma Đằng Độc Thổ!
Đôi mắt của Linh Na sáng lên.
- Chắc là vậy, nhưng quả cầu thịt kia là thứ gì?
Tức Ân cau mày.
- Để ta đi xem.
Nguyệt Phi Nhan vừa nói vừa tiến về phía trước.
- Hống hống hống ~~~
Tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên từ trên đỉnh đầu, theo đó là những mảng nước bọt lớn rơi xuống, nhưng tất cả đều bị Lĩnh Vực Thế Giới chặn lại ở bên ngoài.
Mọi người ngước nhìn lên, lúc này mới phát hiện ra một con dị thú Chí Tôn với thân hình to lớn.
Nó trông như một con thằn lằn biến dị treo lơ lửng giữa kẽ nứt, móng vuốt sắc bén cắm sâu vào vách đá, cái miệng rộng như chậu máu treo ngay trên đỉnh đầu mọi người.
Hàm răng sắc nhọn của nó đầy thịt nát treo lủng lẳng, tỏa ra mùi hôi thối khó chịu.
- Y, thật là kinh tởm.
Nguyệt Phi Nhan rụt cổ lại, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
Linh Na và Tức Ân sợ hãi đến run rẩy, chỉ có thể đứng yên tại chỗ.
- Dị thú Chí Tôn.
Sắc mặt của A Li trắng bệch, đây là con dị thú mạnh nhất mà nàng từng gặp ở Thần chi đại lục từ trước đến giờ.
Mục Lương lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào con dị thú Chí Tôn, toàn thân nó có màu xám xanh, trùng khớp với màu của vách đá, kết hợp với bóng tối xung quanh khiến nó rất khó bị phát hiện.
Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng híp lại, nàng kéo Ly Nguyệt ra phía sau lưng mình.
Ly Nguyệt cảm thấy ấm áp trong lòng, nhẹ nhàng nói:
- Ta có thể tự bảo vệ mình.
- Không được lơ là, bảo vệ tốt đứa bé của ngươi.
Ngôn Băng nói với vẻ mặt nghiêm túc.
- Có phải các ngươi quên ta rồi không?
Mục Lương ôn tồn nói.
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp mắt đỏ, cười hì hì nói:
- Không hề nha, nếu không có ngươi thì chúng ta đã quay đầu bỏ chạy rồi.
- Đúng vậy.
Đồ Tư Lệ Na vội vàng gật đầu.
Mục Lương cười nhẹ một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía dị thú với ánh mắt lạnh lùng.
- Hống hống hống ~~~
Dị thú Chí Tôn gầm lên, phun ra chiếc lưỡi đỏ dài cuốn về phía đám người Ly Nguyệt.
- Muốn chết.
Đáy mắt của Mục Lương hiện lên sự lạnh lẽo, hắn khép hai ngón tay lại rồi vung nhẹ.