Chương 3698: Không có ngươi thì ta đã quay đầu bỏ chạy rồi (2)

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1,717 lượt đọc

Chương 3698: Không có ngươi thì ta đã quay đầu bỏ chạy rồi (2)

- Phốc ~~~

Ngay lập tức, chiếc lưỡi dài hơn mười mét kia gãy lìa, dòng máu màu xanh lục phụt ra nhưng đã bị Lĩnh Vực Thế Giới xoá sạch.

- Hống hống hống ~~~

Dị thú Chí Tôn gầm lên đau đớn, đầu lưỡi bị gãy nhanh chóng mọc lại.

Trên cơ thể nó xuất hiện một lớp chất lỏng trong suốt rồi chảy xuôi xuống dưới, cuối cùng như là có sự sống bao trùm về phía đám người Ly Nguyệt.

Lĩnh Vực Thế Giới phát ra ánh sáng màu vàng kim, khi chất lỏng trong suốt kia còn chưa kịp tới gần thì đã bốc khói đen và nhanh chóng biến mất với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

- Hống?

Dị thú Chí Tôn nghi ngờ gầm lên một tiếng, trí lực của nó đã phát triển rất cao, nhận ra Mục Lương rất mạnh, trong lòng nảy sinh ý định bỏ chạy.

Tuy nhiên ánh mắt nó lại rơi vào Ma Đằng Độc Thổ, đó là con đường ngắn nhất để nó trở nên mạnh hơn.

- Muốn chạy trốn à, không có cơ hội đâu.

Mục Lương lướt nhanh về phía trước.

Dị thú Chí Tôn xoay người định bỏ chạy, nhưng nhanh chóng nhận ra cơ thể không thể cử động, nó đã sớm bị Lĩnh Vực Thế Giới nuốt chửng.

Mục Lương xuất hiện ngay trước mặt nó trong nháy mắt, ngón tay đâm vào tròng mắt đang phóng đại của nó, cho đến khi đầu nó bị xuyên thủng thì nó vẫn không kịp hét lên một tiếng thảm thiết.

Thi thể của dị thú Chí Tôn còn chưa kịp rơi xuống thì đã bị Mục Lương thu vào trong không gian tùy thân.

Hắn trở lại bên cạnh mọi người, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của đám người Linh Na, cất bước về phía Ma Đằng Độc Thổ.

Khi Mục Lương đến gần Ma Đằng Độc Thổ, quả cầu thịt treo ở gốc cây bắt đầu lay động giống như đang sợ hãi.

Mục Lương ngước mắt nhìn lên, suy đoán:

- Đây có lẽ là con của con dị thú kia.

- Phốc ~~~

Không lâu sau thì bọc thịt vỡ tan, một con dị thú nhỏ bò ra rồi lao nhanh vào sâu trong vết nứt.

Mục Lương chỉ đứng nhìn, không ngăn cản nó trốn thoát.

- Không giết nó sao?

Linh Na không kìm được hỏi.

- Lưu lại một đường thôi.

Mục Lương nói không chút để ý.

Đợi khi nó lớn lên, lần sau hắn quay lại thu hoạch cũng được.

Mục Lương vươn tay chộp nhẹ một cái, những tảng đá xung quanh Ma Đằng Độc Thổ rơi xuống, sau đó hắn thu cả Ma Đằng Độc Thổ vào không gian trong cơ thể.

Dù môi trường sống của Ma Đằng Độc Thổ có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần ở trong Lĩnh Vực Thế Giới thì nó có thể sống tốt.

Ly Nguyệt nhìn quanh bốn phía, nói:

- Nơi này dường như không còn gì khác.

- Vậy thì chúng ta quay về thôi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Phù ~~~

Linh Na thở phào nhẹ nhõm, cảm thán:

- Cuối cùng cũng thu thập được hết dược thảo rồi.

- Vậy bây giờ đại nhân định trở về thế giới bên ngoài à?

Tức Ân đột nhiên hỏi.

Nghe được lời này, Linh Na và A Li cảm thấy căng thẳng trong lòng, thật sự phải quay về sao?

- Chúng ta quay về bộ lạc trước, các ngươi còn chưa giao dược thảo cho ta.

Mục Lương thản nhiên nói.

Hắn không ngừng giao dịch với La Đằng, còn có cả A Li nữa.

Mục Lương còn muốn trở về bàn với La Đằng về giao dịch tinh thạch dị thú cấp 8 và cấp 9, dự tính sau khi quay về bộ lạc La Đằng sẽ ở lại thêm một ngày.

- Vâng.

Tức Ân nhếch miệng cười nói.

- À đúng rồi, bộ lạc Dạ Nguyên đã gửi dược thảo đến cho ta.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ lên tiếng.

Dứt lời, nàng dùng ý niệm lấy ra một đống dược thảo đưa cho Mục Lương.

- Ông ~~~

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, toàn bộ dược thảo liền bay lên, thần thức của hắn quét qua để kiểm tra số lượng.

- Số lượng có đúng không?

Linh Na tò mò hỏi.

- Ừ, đều đúng.

Mục Lương cách không trảo một cái, toàn bộ dược ‌ thảo đều biến mất.

- Xem như người của bộ lạc Dạ Nguyên thức thời.

Đồ Tư Lệ Na bĩu môi nói.

- Trở về thôi.

Mục Lương vung tay lên, cả nhóm lập tức biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại thì bọn họ đã ở trên mặt đất.

- Quay về thì chúng ta sẽ đi hướng này.

A Li giơ tay chỉ về phía xa.

- Với tốc độ của Thiên Túc Trùng, chỉ cần mất ba ngày để quay lại bộ lạc.

Tức Ân tính toán thời gian.

Linh Na gật đầu nói:

- Ba ngày đã là rất nhanh rồi.

- Chúng ta không đi theo hướng này.

Mục Lương bình tĩnh lên tiếng.

Linh Na nghi ngờ hỏi:

- Đại nhân còn muốn đi đâu nữa sao?

- Quay lại bộ lạc La Đằng.

Mục Lương bắt đầu vẽ ma pháp trận không gian truyền tống kết nối trực tiếp với cái ở bộ lạc La Đằng.

- Hả?

Đám người A Li đều dấu hỏi đầy đầu, đến khi ma pháp trận không gian truyền tống khởi động thì bọn họ mới phản ứng lại.

- Ông ~~~

Ánh sáng lóe lên, tất cả mọi người biến mất trong ma pháp trận không gian truyền tống, hơn mười giây sau thì ma pháp trận vỡ vụn rồi biến mất.

Mục Lương khắc ma pháp trận không gian truyền tống chỉ sử dụng được một lần, sau khi hoàn thành việc truyền tống thì nó sẽ tự hủy.

Bộ lạc La Đằng.

Bên trong nhà lưu ly tỏa sáng, một trận ‌ dao động không gian qua đi, đám người Mục Lương xuất hiện ở trên ma pháp trận không gian truyền tống.

- Hả?

Linh Na và A Li đồng thời sửng ‌sốt.

Hai người vừa mới từ không gian truyền tống lấy lại tinh thần, thấy cảnh vật quen thuộc, thần sắc đều có chút mờ mịt.

- Đây chẳng phải là gian nhà của đại nhân sao?

Tức Ân kinh ngạc thốt lên.

Đồ Tư Lệ Na thuận miệng ‌giải thích:

- Đây gọi là không gian truyền tống.

- Không gian truyền tống?

Ba người Linh Na đưa mắt nhìn nhau, không hiểu đó là gì.

Mục Lương thản nhiên nói:

- Được rồi, tất cả đi ra ngoài đi, chuẩn bị xong dược thảo rồi mang đến đây.

Lời hắn vừa dứt, cửa phòng nhà lưu ly tự động mở ra.

- Vâng.

Ba người Linh Na vội vàng hành lễ, xoay người lần lượt rời khỏi nhà lưu ly.

Nguyệt Phi Nhan trong trẻo hỏi:

- Mục Lương, ngày mai chúng ta sẽ trở về vương quốc Huyền Vũ phải không?

- Ừ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:

- A, ta cảm giác mình đến đây mà chẳng chơi được gì, chỉ toàn chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Mục Lương liếc nhìn nàng, buồn cười nói:

- Vậy ngươi có thể ở lại đây, mười năm sau ta sẽ đến đón ngươi.

- A, mười năm? Không muốn đâu!

Nguyệt Phi Nhan không cần suy nghĩ liền lắc đầu từ chối, ở đây mười năm thì chắc là nàng sẽ biến thành dã nhân mất.

Đồ Tư Lệ Na khó hiểu hỏi:

- Thần chi đại lục toàn là núi và cây, có gì vui?

- Ngươi nói đúng, vương quốc Huyền Vũ ‌vẫn tốt hơn.

Cô gái tóc đỏ gật đầu lia lịa.

Ngôn Băng lạnh nhạt lên tiếng:

- Nói thế nào thì Thần chi đại lục cũng là tổ ‌địa của Thần Tộc các ngươi, trở về đây cũng là nguyện vọng nhiều năm của ngươi mà.

- …

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right