Chương 3699: Ngươi bị ngốc à?
Đồ Tư Lệ Na mấp máy môi, trong lòng đấu tranh.
- Ngày mai khi chúng ta rời đi, ngươi tìm một bộ lạc để định cư đi.
Ly Nguyệt thanh thúy nói.
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp mắt đỏ nói:
- Ta thấy bộ lạc này cũng không tệ nha.
Mục Lương bình tĩnh nói:
- Ừ, có bình chướng ở đây nên phương diện an toàn không thành vấn đề.
- Không muốn.
Đồ Tư Lệ Na thốt ra lời từ chối.
Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi:
- Không muốn ở bộ lạc La Đằng, vậy ngươi muốn đi bộ lạc nào?
- Ta…
Đồ Tư Lệ Na cắn răng.
Nàng ngước mắt nhìn Mục Lương, giọng điệu nghiêm túc nói:
- Bệ hạ, ta muốn trở về vương quốc Huyền Vũ.
- Không muốn ở lại tổ địa nữa sao?
Mục Lương mỉm cười hỏi.
- Bệ hạ, ta không có lòng trung thành ở Thần chi đại lục, cũng đã hoàn thành nguyện vọng của cha mẹ rồi.
Đồ Tư Lệ Na lắc đầu trả lời.
Nàng nhìn Mục Lương, giọng thành khẩn nói:
- So với việc ở lại đây, ta càng thích cuộc sống ở vương quốc Huyền Vũ hơn, ta muốn trở về tiếp tục làm lão sư.
- Tùy ngươi.
Mục Lương nói không chút để ý.
Đôi mắt của Đồ Tư Lệ Na sáng lên, hưng phấn hỏi:
- Vậy ta có thể trở về phải không?
- Ngươi bị ngốc à?
Nguyệt Phi Nhan khoanh tay trước ngực, lắc đầu như thể đang nhìn kẻ ngốc.
Ly Nguyệt buồn cười nói:
- Ý của Mục Lương là ngươi có thể trở về.
- Thật tốt quá!
Đồ Tư Lệ Na vui mừng reo lên.
- Trường học thiếu lão sư, chiêu mộ lần nữa thì quá phiền phức.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
- Vâng, ta hiểu!
Đồ Tư Lệ Na gật đầu thật mạnh.
- Ngươi lại đây.
Mục Lương suy nghĩ một chút rồi nói.
Đồ Tư Lệ Na trong lòng nghi ngờ, nhưng vẫn bước đến trước mặt Mục Lương, nhìn đối phương đầy thắc mắc.
Mục Lương giơ tay lên, hai ngón tay đặt lên trán thiếu nữ, nhàn nhạt nói:
- Tuyệt Đối Ẩn Nấp.
- Ông ~~~
Một lực lượng vô hình rơi vào trên người Đồ Tư Lệ Na, bao trùm lấy cơ thể và linh hồn của nàng.
- Đó là cái gì vậy?
Đồ Tư Lệ Na hỏi thẳng.
Mục Lương bình thản trả lời:
- Giúp ngươi cắt đứt sự ảnh hưởng của thế giới bên ngoài đối với bản thân, sống quá 50 tuổi không thành vấn đề.
Dù không có năng lực Tuyệt Đối Ẩn Nấp, có Linh Nhi ở đây, chỉ cần Đồ Tư Lệ Na không rời khỏi vương quốc Huyền Vũ thì nàng ấy vẫn có thể sống yên ổn đến cuối đời.
Hai mắt của Đồ Tư Lệ Na ửng đỏ, kích động nói:
- Cảm ơn bệ hạ.
Mục Lương khoát tay áo thản nhiên nói:
- Không có ngươi, ta cũng không thu thập được dược thảo cần thiết.
Đôi môi Đồ Tư Lệ Na khẽ mấp máy, đây chính là giao dịch giữa nàng và Mục Lương, trong lòng nàng rất cảm kích hắn.
Nàng còn muốn nói gì đó, nhưng Mục Lương đã kéo cô gái tóc trắng vào phòng, khiến nàng chỉ có thể tiếc nuối im lặng.
- Mục Lương, ta nghỉ ngơi ở đâu đây?
Nguyệt Phi Nhan ồn ào lên tiếng.
- Tự xây nhà đi.
Giọng nói của Mục Lương truyền ra từ trong phòng.
- Cái gì chứ.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, buồn bực rời khỏi nhà lưu ly.
Với Phú Năng Trân Châu, việc xây dựng phòng ốc đối với nàng không khó.
- Xây cho ta một căn nữa.
Ngôn Băng thanh thúy nói.
- Biết rồi.
Nguyệt Phi Nhan buồn bực đáp một tiếng.
Ở phía bên kia, trong căn nhà đá lớn nhất của bộ lạc La Đằng.
La Đằng nhìn đám người Linh Na vừa trở về, nghe bọn họ kể lại những gì đã trải qua trong chuyến đi.
Khi biết Linh Na và Tức Ân đều đã trở thành Ma Pháp Sư cấp 1, đôi mắt của La Đằng lập tức sáng ngời.
- Vậy là hiện tại các ngươi đều biết sử dụng ma pháp?
Hắn kích động hỏi.
- Vẫn, vẫn chưa.
Linh Na cười ngượng ngùng.
Tức Ân đầy tự tin nói:
- Cho ta một, hai ngày nữa, ta sẽ học được cách thi triển ma pháp phóng điện.
Phóng điện ma pháp là ma pháp hệ lôi cấp 1 phổ biến nhất, Mục Lương đã cung cấp sách ma pháp với phương pháp học tập chi tiết.
- Rất tốt.
La Đằng hài lòng gật đầu.
Linh Na hỏi:
- Thủ lĩnh đại nhân, dược thảo mà Mục Lương đại nhân muốn đã chuẩn bị xong chưa?
- Ừ, đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, ta sẽ bảo người mang đến cho đại nhân.
La Đằng gật đầu đáp.
- Ta sẽ đi sắp xếp.
Linh Na lên tiếng.
La Đằng nghĩ đến điều gì đó, ngạc nhiên hỏi:
- Đúng rồi, tại sao các ngươi lại trở về sớm như vậy?
Linh Na ngạc nhiên giải thích:
- Chúng ta được Mục Lương đại nhân mang về, ban đầu đang ở biên giới Thần chi đại lục, nhưng chỉ nhắm mắt lại rồi mở mắt ra đã trở về đây rồi.
- Nhắm mắt rồi mở mắt ra là đã trở về?
La Đằng há miệng, vẻ mặt đầy vẻ không tin tưởng.
- Là thật đấy, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong mấy hơi thở thôi.
Tức Ân phụ họa.
Hô hấp của La Đằng trở nên gấp gáp, chậm rãi gật đầu nói:
- Mục Lương đại nhân còn mạnh hơn ta tưởng nhiều.
- Đúng vậy, hắn giết dị thú Chí Tôn chỉ trong một cái nháy mắt.
Trong mắt Tức Ân hiện rõ thần sắc cuồng nhiệt.
Tay của La Đằng khẽ run, dặn dò:
- Các ngươi nên giữ mối quan hệ tốt với đại nhân, điều này sẽ có lợi cho bộ lạc.
Nghe được lời này, ánh mắt của Linh Na ảm đạm xuống, nói:
- Thủ lĩnh đại nhân, Mục Lương đại nhân nói sẽ rời đi vào ngày mai.
- Nhanh vậy sao?
La Đằng cả kinh đứng bật dậy.
- Đúng vậy, sau khi thu thập đủ dược thảo thì đại nhân sẽ trở về thế giới bên ngoài.
Tức Ân gật đầu đáp.
La Đằng chau mày, các nếp nhăn trên mặt khẽ rung lên.
Hắn khàn giọng hỏi:
- Các ngươi còn chưa học xong ma pháp, Mục Lương đại nhân đi rồi thì các ngươi làm sao bây giờ?
Linh Na do dự một lúc, giọng điệu trở nên kiên định:
- Thủ lĩnh, ta muốn theo Mục Lương đại nhân đến thế giới bên ngoài, chờ học xong ma pháp rồi sẽ quay lại.
Tức Ân giật mình, vội vàng nói:
- Thủ lĩnh, ta cũng muốn đi!
- Các ngươi muốn đi, nhưng Mục Lương đại nhân chưa chắc đã muốn mang các ngươi theo.
La Đằng chậm rãi lên tiếng.
Linh Na vội nói:
- Ta sẽ đi cầu xin Mục Lương đại nhân.
La Đằng trầm ngâm một lúc, như suy nghĩ gì đó rồi nói:
- Vậy ngươi thử đi, nếu hắn đồng ý thì cũng không phải là không thể.
- Đại nhân nhất định sẽ đồng ý, nhưng mà chúng ta cần thủ lĩnh đại nhân hỗ trợ.
Linh Na chớp chớp mắt.
La Đằng dấu hỏi đầy đầu, không hiểu hắn có thể hỗ trợ cái gì?
- Cộc cộc cộc ~~~
Cửa nhà lưu ly bị gõ, bên ngoài vang lên giọng nói của Linh Na:
- Mục Lương đại nhân, ta đã mang dược thảo đến rồi đây.
- Cọt kẹt ~~~
Cửa phòng mở ra, Ly Nguyệt thấy Linh Na và Tức Ân đứng ngoài, bên cạnh là từng túi da thú xếp chồng lên nhau.
Nàng tránh sang một bên, nói:
- Vào đi.
- Tốt.
Ba người Linh Na vội vã đáp một tiếng, dẫn theo bao lớn bao nhỏ đi vào nhà lưu ly.