Chương 3700: Người Thần Tộc quá dễ nói chuyện.

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 533 lượt đọc

Chương 3700: Người Thần Tộc quá dễ nói chuyện.

Bên trong nhà lưu ly, Mục Lương ngồi dựa vào ghế sofa, thần sắc bình tĩnh nhìn về phía ba người đi tới.

- Mục Lương đại nhân, dược thảo đều đã ‌ chuẩn bị xong.

Mục Lương vung tay lên, toàn bộ túi da thú mở ra, tất cả dược thảo lơ lửng trên không trung.

Hắn quét mắt một lượt, kiểm tra đơn giản rồi thu hồi dược thảo.

- Ừ, dược thảo không thành vấn đề.

Linh Na và Tức Ân liếc nhìn nhau, cả hai dùng ánh mắt ra hiệu cho đối phương nói chuyện trước.

- Có gì muốn nói thì nói đi.

Mục Lương liếc nhìn hai người.

- Đại nhân, ta vẫn chưa học được ma pháp hệ hoả.

- Quá ngu ngốc.

Mục Lương thở dài một tiếng.

Linh Na lúng túng cúi đầu.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Qua đây.

Nghe vậy, Linh Na vội vàng bước tới, ngoan ngoãn cúi đầu trước mặt nam nhân.

Mục Lương giơ tay chạm vào trán nàng, thi triển năng lực cùng chung, làm cho nàng cảm ngộ sự huyền bí của ma pháp hệ hoả cấp 1.

Cơ thể Linh Na run lên, trong lòng có cảm ngộ, lập tức khoanh chân ngồi xuống.

- Còn ngươi thì sao?

Mục Lương nhìn về phía Tức Ân.

- Đại nhân, chỉ cần thêm một ngày nữa thì ta nhất định có thể học được ma pháp thả thân.

Tức Ân nghiêm túc đáp.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Vậy ngươi tự học đi, điều đó có lợi cho ngươi.

Trước đó hắn đã hứa là sẽ dạy ma pháp cho hai người, nhưng lại không hứa sẽ dạy đến khi bọn họ trở thành cường giả.

- Vâng.

Nghe vậy, Tức Ân lập tức từ bỏ ý định nhờ Mục Lương hỗ trợ “đốt cháy giai đoạn.

- Phù ~~~

Sau nửa giờ khoanh chân, Linh Na cuối cùng cũng thở phào đứng dậy, khuôn mặt lộ rõ thần sắc kích động.

- Ta đã học xong.

Nàng nói rồi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa, mặc dù chỉ lớn bằng bàn tay.

Ánh mắt của Tức Ân thoáng hiện lên vẻ ngưỡng mộ, nhưng khi nhớ đến lời Mục Lương nói, hắn lại kiên định với quyết định của mình.

- Thật là lợi hại.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

Linh Na cười ngượng ngùng, nghĩ đến cô gái tóc đỏ chỉ cần vung tay đã có thể tạo ra một đám lửa lớn, sự phấn khích của nàng cũng phai nhạt đi nhiều.

Mục Lương buồn cười liếc nhìn cô gái tóc đỏ, dịu dàng nói:

- Đừng làm nàng ấy nản chí.

- Ta có nói gì đâu.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.

- Không sao.

Linh Na lắc đầu.

Mục Lương lấy ra mấy quyển sách ma pháp dày cộp rồi đưa cho cô gái bộ lạc, nói:

- Ừ, đây là ma pháp hệ hỏa khác, ngươi tự học lấy.

- Cảm ơn đại nhân!

Đôi mắt của Linh Na sáng rực, nàng vội vàng nhận lấy sách ma pháp.

Mục Lương cũng đưa cho Tức Ân sách ma pháp cơ bản về hệ lôi, là sách ma pháp sơ cấp nhưng cũng đủ để bọn họ học trong nhiều năm.

Tức Ân ôm lấy sách ma pháp như thể vừa chiếm được bảo vật quý giá, cẩn thận cất giữ sát bên người.

- Trở về đi.

Mục Lương bình thản nói.

- Đại nhân, chúng ta còn có một việc muốn nhờ.

Linh Na nói với vẻ do dự.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng:

- Nói đi.

Linh Na nói một cách trịnh trọng:

- Chúng ta muốn theo đại nhân đến vương quốc Huyền Vũ để tiếp tục học tập tri thức về ma pháp.

- Đúng vậy, mong đại nhân có thể đồng ý.

Tức Ân nghiêm túc hành lễ.

- Tại sao ta phải dẫn các ngươi đi?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

Linh Na nói:

- Đại nhân, chúng ta có thể thanh toán bằng tinh thạch dị thú.

Nàng đã bàn với thủ lĩnh La Đằng rằng muốn đến vương quốc Huyền Vũ và trở về thì cần phải thanh toán bằng tinh thạch dị thú.

- Thủ lĩnh đại nhân đã cho chúng ta hai viên tinh thạch dị thú cấp 9.

Tức Ân ‌ bổ sung.

- Hy vọng đại nhân có thể dẫn chúng ta đến vương quốc Huyền Vũ.

A Li nói thêm.

Nàng cũng muốn đến vương quốc Huyền Vũ, học hỏi tri thức từ thế giới bên ngoài và khám phá những điều mà mình luôn tò mò.

Mục Lương lắc đầu nói:

- Không đủ, trừ khi các ngươi sau khi rời khỏi đây sẽ không quay trở lại.

Rời khỏi nơi biệt lập này không phải ai cũng có thể làm được, cho nên thù lao là điều không thể thiếu.

- Ba viên thì sao?

Linh Na dò hỏi.

- Ba viên tinh thạch dị thú cấp 9, ta có thể dẫn các ngươi đến vương quốc Huyền Vũ và sau này có thể đưa các ngươi trở lại.

Mục Lương nhìn ba người, nói tiếp:

- Nhưng sau khi đến vương quốc Huyền Vũ, chuyện ăn, mặc, ở, đi lại hằng ngày của các ngươi cũng muốn chúng ta lo liệu à?

- Vậy thì… thêm ba viên tinh thạch dị thú cấp 8 nữa, được chứ?

Linh Na vội vàng hỏi.

Năng lực ra vào Thần chi đại lục mới là then chốt, bọn họ hiểu rõ tầm quan trọng của điều này.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Ăn, mặc, ở, đi lại đã giải quyết xong, vậy các ngươi lấy tài nguyên đâu để học ma pháp?

- Đúng vậy, học ma pháp cần có tài nguyên.

Tức Ân gãi đầu lẩm bẩm.

Linh Na nhỏ giọng nói:

- Ta còn có bốn viên tinh thạch dị thú cấp 8, nhiều hơn nữa thì không có.

- Đại nhân, như vậy có đủ không?

A Li thấp thỏm hỏi.

Mục Lương giật giật khoé môi, mấy người Thần Tộc này thật là quá dễ nói chuyện, khiến hắn có chút ngượng ngùng làm tiền.

Hắn chậm rãi nói:

- Có thể, sau khi đến vương quốc Huyền Vũ, ta có thể bảo đảm các ngươi sẽ học được ma pháp cấp 5 trở xuống, sẽ không thiếu những tài nguyên đặc thù, đồng thời cũng không cần lo việc ăn, mặc, ở, đi lại.

Những tài nguyên đặc thù như việc che đậy công kích của thiên đạo không phải người bình thường nào cũng có thể làm được.

Ba người Linh Na liếc nhìn nhau, trao đổi đơn giản bằng ánh mắt một lúc rồi đều gật đầu đồng ý.

- Cứ làm theo lời của đại nhân.

A Li gật đầu nói.

Mục Lương mỉm cười dặn dò:

- Để lại tinh thạch dị thú, về thu dọn đồ đạc, ngày mai xuất phát đúng giờ.

- Vâng!

Ba người Linh Na mừng rỡ không thôi, ai nấy đều hưng phấn gật đầu liên tục.

Mục Lương thản nhiên nói:

- Trở về báo cho thủ lĩnh của các ngươi biết, sau này có thể thu thập thêm dược thảo, ta sẽ cử người đến lấy, sẽ không thiếu chỗ tốt cho hắn.

- Vâng, chúng ta sẽ nói với thủ lĩnh.

Tức Ân đáp ứng.

- Trở về thu dọn đi, trễ hẹn ta sẽ không chờ.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Hẹn gặp ngày mai.

Linh Na cười tươi như hoa nói.

Ba người lần lượt đứng dậy rời đi, trong lòng thầm tính toán sẽ mang theo những gì đến vương quốc Huyền Vũ.

Nguyệt Phi Nhan nhìn ba người rời đi, quay sang Mục Lương nói:

- Lần nào ngươi ra ngoài cũng muốn mang theo vài người trở về.

- Đó đều là giao dịch.

Mục Lương nhún vai đáp.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm:

- Không ai biết làm giao dịch giỏi hơn ngươi.

- Vậy thì ngươi nhầm rồi, Hồ Tiên giỏi hơn ta nhiều.

Mục Lương bật cười.

- Cũng đúng.

Nguyệt Phi Nhan nói thầm một tiếng. ‌

- Phòng của ngươi xây xong chưa?

Mục Lương liếc cô gái tóc đỏ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right