Chương 3701: Có Thể Bán Ra Giá Trên Trời (1)
Nguyệt Phi Nhan tự tin hất cằm lên:
- Đương nhiên là rồi, chuyện đơn giản thế mà.
Mục Lương nhắc nhở:
- Vậy ngươi có thể đi dạo trong bộ lạc, mang chút đặc sản địa phương về.
Nguyệt Phi Nhan vỗ đầu một cái, nói:
- Đúng rồi, ta đã hứa với mẹ sẽ mang đặc sản về làm quà.
Ly Nguyệt mấp máy môi, đặc sản địa phương của bộ lạc La Đằng hình như là mấy loài côn trùng.
Mục Lương suy nghĩ một chút rồi quay đầu dặn dò:
- Ngôn Băng, ngươi đi giao dịch với bọn họ vài con dị thú chăn nuôi, chúng ta mang về xem liệu có thể nhân giống hay không.
- Tốt.
Ngôn Băng đáp lại một tiếng rồi xoay người rời khỏi nhà lưu ly.
Mục Lương nhìn về phía cửa thư phòng, ôn tồn nói:
- Vào đi.
- Cọt kẹt ~~~
Cửa thư phòng từ từ mở ra, Cổ Tư Mỹ ló đầu vào.
- Có việc gì?
Mục Lương bình thản hỏi.
Cổ Tư Mỹ bước vào thư phòng, thanh thúy nói:
- Nghe nói ngươi đã trở về, ta có vài vấn đề về ma pháp muốn thỉnh giáo một chút.
Mục Lương gật đầu, ôn hoà hỏi:
- Vấn đề gì?
Cổ Tư Mỹ lấy ra cuốn sổ và bắt đầu trình bày.
Mục Lương lặng lẽ lắng nghe, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
Cổ Tư Mỹ đã hoàn thành học tập toàn hệ ma pháp cấp 5, dạo gần đây đang nghiên cứu ma pháp cấp 6 nhưng lại gặp khá nhiều khó khăn.
Ma pháp càng cao cấp thì càng khó học, độ khó tăng theo cấp số nhân.
- Mấy vấn đề này ta có thể giải đáp, nhưng mà đổi lại thì ngươi phải giúp ta một việc.
Mục Lương bình thản nói.
Cổ Tư Mỹ tò mò hỏi:
- Giúp việc gì?
- Giúp ta dạy một số người học ma pháp.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
- Bao nhiêu người, bọn họ đã có nền tảng chưa?
Cổ Tư Mỹ hơi cau mày.
Mục Lương lắc đầu, bình thản đáp:
- Có ba người, trong đó hai người đã là Ma Pháp Sư cấp 1, còn người kia hoàn toàn không có cơ sở.
Cổ Tư Mỹ nhỏ giọng nói lầm bầm:
- Như vậy sẽ làm chậm trễ việc học ma pháp cấp 6 của ta.
Mục Lương nhướng mày nói:
- Sẽ không mất quá nhiều thời gian của ngươi đâu, ta còn định để ngươi làm lão sư đi dạy trong trường học ma pháp.
Cổ Tư Mỹ là Ma Pháp Sư toàn hệ, hiện tại đã học xong toàn hệ ma pháp cấp 5, việc làm lão sư giảng dạy là hoàn toàn phù hợp với nàng.
Cổ Tư Mỹ chu môi:
- Ngươi là Ma Pháp Sư Đế cấp, dĩ nhiên cảm thấy việc này đơn giản.
Nàng mới chỉ là một vị Ma Pháp Sư cấp 5 nho nhỏ, thời gian dành cho nghiên cứu ma pháp hàng ngày còn không đủ.
Mục Lương mỉm cười nói:
- Ngươi cũng biết ta là Ma Pháp Sư Đế cấp, hiện tại cố gắng một chút, sau này ta có thể dạy ngươi ma pháp từ Vương giai trở lên, những thứ này không có trong sách đâu.
Cổ Tư Mỹ suy nghĩ một lúc, gật đầu nói:
- Được rồi, ta sẽ giúp ngươi đi trường học dạy học, nhưng mà mỗi ngày ta chỉ dạy một tiết thôi đấy.
- Được, vậy dạy trước về ma pháp hệ triệu hồi, hệ hắc ám, hệ quang minh và hệ vong linh đi.
Mục Lương mỉm cười, gật đầu.
- …Tốt.
Ánh mắt của Cổ Tư Mỹ đầy u oán, nam nhân toàn lựa những hệ ma pháp cực kỳ hiếm hoi, trong đó ma pháp hệ triệu hồi trong trường học còn chưa có người dạy.
Mục Lương bình tĩnh nói:
- Ngươi cũng sẽ không chịu thiệt thòi, ta dạy ngươi, ngươi dạy lại những học sinh kia.
- Ta biết rồi.
Cổ Tư Mỹ vội vàng xua tay.
Nàng ngồi xuống, nói:
- Bây giờ ngươi giải đáp vấn đề của ta trước đã.
- Được rồi.
Mục Lương cười một tiếng rồi bắt đầu giải đáp từng vấn đề.
Cổ Tư Mỹ chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng trên mặt hiện ra thần sắc “thì ra là thế”, đôi khi còn cau mày trầm tư trong giây lát.
- Còn vấn đề gì nữa không?
- Hết rồi.
Cổ Tư Mỹ thở phào một hơi, có chút vấn đề nàng muốn tìm chỗ yên tĩnh tự mình suy nghĩ thêm.
Nàng nhìn về phía Mục Lương, hỏi:
- Ngươi muốn ta dạy ba người kia thì sao, cũng ở trong trường học ma pháp à?
Mục Lương lắc đầu đáp:
- Không phải, ngươi sẽ dạy riêng cho ba người đó, kiến thức ma pháp từ cấp 5 trở xuống đều có thể dạy, học được bao nhiêu là việc của bọn họ.
Hắn đã hứa với ba người của Linh Na rằng sẽ dạy bọn họ ma pháp cấp 5 trở xuống, còn học được bao nhiêu thì tùy vào cả ba.
Cổ Tư Mỹ thở dài, mỗi ngày phải dành thời gian đến trường dạy, lại còn phải dạy riêng cho ba người kia.
- Đây, cho ngươi.
Mục Lương vung tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một cây pháp trượng, hắn thuận tay đưa nó cho thiếu nữ.
Cổ Tư Mỹ vội vã đưa tay đón lấy, đó là một kiện linh khí siêu đẳng phẩm có hình dáng pháp trượng, trên đỉnh có khảm một viên tinh thạch ma thú cấp 8.
Nàng tỉ mỉ vuốt ve, đôi mắt đẹp càng ngày càng sáng.
Quả nhiên, đứa bé biết khóc mới có sữa uống.
Mục Lương ngước mắt hỏi:
- Ma pháp từ cấp 9 trở xuống đều sẽ được tăng cường hiệu quả, có thể rút ngắn thời gian thi triển, hài lòng chưa?
- Thoả mãn, rất hài lòng, bọn họ đâu rồi, ta sẽ đi dạy ngay bây giờ.
Cổ Tư Mỹ phấn khởi gật đầu.
Nàng biết rõ giá trị của cây pháp trượng này, nó đủ để khiến nàng bán đứng bản thân, nếu đem ra bán đấu giá thì chắc chắn có thể đạt đến một cái giá trên trời.
- …
Mục Lương bĩu môi, quả nhiên câu “có tiền có thể ma xui quỷ khiến” không phải là nói đùa.
Trong lòng hắn thầm cảm thán, cô nàng này thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách.
- Tiểu Tử.
Hắn nhìn về phía cửa thư phòng rồi lên tiếng.
- Bệ hạ, có chuyện gì vậy?
Tiểu Tử cung kính đẩy cửa thư phòng bước vào.
Mục Lương dặn dò:
- Đi mang mấy người Tức Ân đến đây.
- Vâng.
Tiểu Tử đáp một tiếng, xoay người rời khỏi thư phòng.
Cổ Tư Mỹ yêu thích vuốt ve pháp trượng không buông tay, đặc biệt khi phát hiện tinh thạch ma thú trên đỉnh pháp trượng, nàng bắt đầu nghiên cứu ma pháp trận.
- Mục Lương, bên trong khắc ma pháp trận gì vậy?
- Ba cái ma pháp trận Thánh giai.
- Tê, thật là xa xỉ.
Cổ Tư Mỹ líu lưỡi liên tục.
Mục Lương dặn dò:
- Tuy pháp trượng có thể tăng cường hiệu quả ma pháp gấp bội, nhưng mỗi lần sử dụng không được quá mười lần, sau mười lần cần phải làm nguội trong năm giờ.
- Ta biết rồi.
- Cộp cộp ~~~
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó cửa thư phòng bị gõ.
- Bệ hạ, bọn họ đã tới.
Giọng của Tiểu Tử vang lên.
- Tất cả vào đi.
- Cọt kẹt ~~~
Cửa thư phòng mở ra, Linh Na, A Li và Tức Ân lần lượt bước vào.
- Bệ hạ.
Ba người cung kính hành lễ.
Họ được tiểu hầu gái sắp xếp ở tầng một Khu Vực Trung Ương, Tức Ân ở riêng một viện, còn hai chị em A Li ở chung một viện.