Chương 3703: Ma Pháp Hệ Sáng Tạo (1)
Linh Na và A Li tiến lên phía trước, chia nhau bình và da thú; xương thú nhỏ dài sẽ được nhúng vào bình dịch thể để viết chữ.
A Li mở da thú ra, dùng xương thú nhúng vào bình chất lỏng màu đen, sau đó chuẩn bị viết chữ lên da thú.
- Được rồi, lão sư nói đi.
Tức Ân thấp giọng nói.
- Các ngươi định dùng cái này để viết chữ sao?
Cổ Tư Mỹ nhíu mày.
- Đúng vậy.
Chân mày của Cổ Tư Mỹ co giật một cái, nói:
- Linh hồn lực rất quan trọng, đối với các Ma Pháp Sư cùng cấp, linh hồn lực càng mạnh thì có thể bắn ra pháp thuật nhanh hơn…
Nàng nói không nhanh, nhưng cũng làm cho ba người Tức Ân viết rất gấp, miệng vẫn lặp lại lời nói của Cổ Tư Mỹ.
- Lão sư, xin chậm một chút.
- Các ngươi viết quá chậm.
Cổ Tư Mỹ đỡ trán nói.
Nàng nhìn ba người loay dùng xương thú nhúng vào dịch thể trong hũ để viết từng chữ một, không khỏi có chút bất đắc dĩ.
Linh Na nhỏ giọng nói:
- Chúng ta đều viết chữ theo cách này.
- Ba Phù, vào đây một chút.
Cổ Tư Mỹ bất đắc dĩ gọi tiểu hầu gái đứng canh bên ngoài cửa.
Ba Phù đi vào phòng huấn luyện, nghiêng đầu hỏi:
- Tiểu thư Cổ Tư Mỹ, có chuyện gì vậy?
- Có thể giúp ta mang một vài cuốn vở và bút chì qua đây không?
- Đương nhiên là được, ta sẽ mang tới ngay.
Ba Phù cười tươi như hoa, xoay người rời khỏi phòng huấn luyện.
Sau năm phút, nàng ôm vài cuốn vở và bút chì đã được gọt sẵn trở lại.
A Li chớp chớp mắt, nhìn cuốn vở và bút chì trước mặt với vẻ mặt mờ mịt.
Thấy vậy, Ba Phù tiến lên làm mẫu một chút, dùng bút chì viết một hàng chữ nhỏ trên giấy.
- Oa~~~
Ba người Linh Na kinh ngạc lên tiếng.
- Ta sẽ nói lại lần nữa, các ngươi ghi chép nhanh lên một chút, sau này nhớ kỹ.
- Tốt.
Ba người Tức Ân nghiêm mặt đáp.
Cổ Tư Mỹ chậm rãi giảng:
- Linh hồn lực… “
Tay cầm bút của ba người Linh Na di chuyển cực nhanh, lần này miễn cưỡng đuổi kịp tốc độ nói của Cổ Tư Mỹ.
Cổ Tư Mỹ tiếp tục nói:
- Gia tăng linh hồn lực rất khó, nhưng không phải là không có cách, chúng ta có thể dùng ma dược để gia tăng linh hồn lực.
- Chúng ta có thể luyện tập để gia tăng linh hồn lực không?
Linh Na đặt câu hỏi.
- Rất tiếc là không được, linh hồn lực được quyết định bởi thiên phú của các ngươi, không cách nào tăng cường qua huấn luyện.
Cổ Tư Mỹ thanh thúy đáp.
Nàng lại nhướng mày nói thêm một câu:
- Đương nhiên, còn có một loại biện pháp khác có thể gia tăng linh hồn lực.
- Biện pháp gì?
Tức Ân nhanh mồm nhanh miệng hỏi.
- Đó chính là nhờ bệ hạ hỗ trợ, hắn có thể làm được.
Cổ Tư Mỹ nhàn nhạt trả lời.
Ba người Linh Na đưa mắt nhìn nhau, ghi nhớ những lời này trong lòng.
- Được rồi, phần này đã xong, mọi người nhớ hết chưa?
Cổ Tư Mỹ hỏi.
- Nhớ rồi.
Ba người gật đầu thật mạnh.
Cổ Tư Mỹ nhàn nhạt nói:
- Rất tốt, kế tiếp ta sẽ nói với các ngươi về các phương pháp huấn luyện cụ thể để biểu hiện linh hồn lực; sau này mỗi ngày các ngươi đều phải hao phí ít nhất sáu giờ vào việc luyện tập này.
Trong thư phòng, Mục Lương vẫn đang tiếp tục xem xét và phê duyệt các văn kiện.
- Cộc cộc cộc ~~~
- Mục Lương, ta vào được chứ?
Giọng nói của Hồ Tiên vang lên cùng với tiếng gõ cửa thư phòng.
- Vào đi.
- Cọt kẹt ~~~
Cửa thư phòng mở ra, cô gái đuôi hồ ly bước vào phòng.
Mục Lương đặt bút xuống, ngước mắt lên dịu dàng hỏi:
- Từ Từ và Tiểu Cảnh đang ngủ à?
- Chưa ngủ, ta bảo Tiểu Mật dẫn bọn nhỏ đi hậu hoa viên chơi.
Hồ Tiên quyến rũ nói.
Tối nay nàng muốn đến Thành Buôn Bán Sơn Hải, chỉ có thể chơi với bọn trẻ một lúc.
Mục Lương mỉm cười, kéo cô gái đuôi hồ ly ngồi xuống, hỏi:
- Nhớ ta à?
Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên ánh lên ý cười, nàng quyến rũ nói:
- Ta nhớ ra một việc cần nói với ngươi, tộc Người Cá từ Kênh Sương Mù đã đến đây.
- Các nàng tới làm cái gì?
Mục Lương nhướng mày hỏi.
Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt đỏ rực, nhẹ nhàng đáp:
- Không biết, chỉ nói là muốn gặp ngươi.
Mục Lương suy nghĩ một chút rồi gật đầu, nói không chút để ý:
- Ngày mai gặp bọn họ, không cần vội.
Hồ Tiên thanh thúy nói:
- Hôm nay ngươi muốn gặp cũng không được, các nàng đã đi dạo phố rồi.
- Còn ngươi thì sao, hôm nay nghỉ ngơi à?
Mục Lương dịu dàng hỏi.
Hồ Tiên lắc đầu, giọng quyến rũ nói:
- Không, hôm nay ta có một đơn hàng lớn. Nếu đàm phán thành công thì sẽ thu được ba viên tinh thạch ma thú cấp 8.
Mục Lương cảm thán:
- Vất vả cho ngươi rồi.
Hồ Tiên cười đáp:
- Cũng không tệ, chỉ là tốn chút công sức nói chuyện thôi.
Thương lượng giá cả với nhau cũng không dễ dàng.
Mục Lương nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay cô gái đuôi hồ ly, dịu dàng nói:
- Nếu bận quá, ngươi nên tuyển thêm người giúp đỡ.
Hồ Tiên ưu nhã nói:
- Tạm thời chưa cần, nhưng có thể đào tạo trước, sau này chắc hẳn sẽ cần đến.
Hiện nay, Hồ Tiên và Tố Cẩm phụ trách toàn bộ hoạt động buôn bán của vương quốc Huyền Vũ, nhưng có lẽ sau này sẽ còn bận hơn nữa.
Hồ Tiên nhìn Mục Lương, quyến rũ hỏi:
- Hôm nay ngươi còn bận việc gì nữa không?
Mục Lương ra hiệu bằng cằm về phía đống văn kiện trên bàn, cảm thán:
- Những văn kiện này vẫn chưa giải quyết xong đâu.
Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên ánh lên nụ cười, khóe môi khẽ cong nói:
- Việc này ta không giúp ngươi được rồi.
Mục Lương vươn tay nhéo nhẹ vào má cô gái đuôi hồ ly, bình thản nói:
- Đây là công việc của ta, để ta tự lo.
Hồ Tiên đặt hai tay lên vai Mục Lương, thì thầm quyến rũ:
- Tối nay ta sẽ tới tìm ngươi.
- Tốt.
Yết hầu của Mục Lương khẽ chuyển động.
Hồ Tiên đứng dậy, ưu nhã nói:
- Ta đi làm việc đây, gặp lại tối nay.
Nàng định đến Thành Buôn Bán Sơn Hải, bận rộn đến tận khuya mới về.
- Chú ý nghỉ ngơi.
Mục Lương ôn hòa nhắc nhở.
- Ta biết rồi.
Hồ Tiên giơ cao bàn tay mảnh khảnh, lắc nhẹ eo thon và bước ra khỏi thư phòng.
Mục Lương hơi nhướng mày, nhớ lại lời Nguyệt Thấm Lan đã nói trước đó, không khỏi cười khẽ một tiếng.
Hắn cầm bút lên, tiếp tục xử lý văn kiện, đến khi xong việc thì trời đã về trưa.
- Cọt kẹt ~~~
Mục Lương bước ra khỏi thư phòng, đi ngang qua đại sảnh thì thấy hai đứa con đang ngủ trên ghế sô pha.
Thanh Vụ đứng gác bên cạnh, im lặng cúi chào Mục Lương.
- Cứ để bọn nhỏ ngủ.
Mục Lương nhẹ giọng nói.
- Vâng.
Thanh Vụ ngoan ngoãn gật đầu.
Mục Lương bước ra khỏi cung điện, nhìn xa xăm về phía tường thành của Khu Vực Trung Ương, ánh sáng từ Thế Giới Thụ chiếu rọi xuống tạo nên một quầng sáng lấp lánh.