Chương 3704: Ma Pháp Hệ Sáng Tạo (2)
Trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác không chân thật, không khỏi lẩm bẩm:
- Đây đều là giang sơn ta đánh hạ được.
- Mục Lương, ngươi đang lẩm bẩm gì thế?
Giọng nói mềm mại của Mễ Nặc đột nhiên vang lên từ phía sau hắn.
- Mễ Nặc, học xong rồi à?
Mục Lương bật cười hỏi.
- Đúng vậy.
Mễ Nặc gật đầu ngây thơ, tiến lên khoác tay Mục Lương.
Mục Lương xoa đầu cô gái tai thỏ, dịu dàng hỏi:
- Có chuyện gì à?
- Hôm nay ngươi còn bận rộn không?
Mễ Nặc hỏi ngược lại.
Mục Lương mỉm cười, gật đầu đáp:
- Ừm, có thể thong thả một chút.
Đôi tai thỏ lông nhung của Mễ Nặc dựng thẳng lên, nàng nhìn nam nhân đầy mong đợi, hỏi:
- Chiều nay ta không có việc gì, muốn đi dạo khu bắc thành, ngươi có thể đi cùng ta không?
- Đương nhiên là được chứ.
Mục Lương chậm rãi gật đầu.
Tiện thể hắn cũng đang muốn đến khu bắc thành để xem tình hình xây dựng, dù sao hắn đã rời khỏi vương quốc Huyền Vũ một thời gian rồi.
- Vậy để ta bảo người chuẩn bị đoàn xe.
Mễ Nặc cười tươi như hoa nói.
Mục Lương kéo nàng lại, lắc đầu nói:
- Không cần đoàn xe đâu, giản dị một chút, ta sẽ đưa ngươi đi.
Hắn muốn kiểm tra tình hình xây dựng ở khu bắc thành, không cần thiết gióng trống khua chiêng để người khác chú ý.
- Cũng được.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
Mục Lương nắm tay cô gái tai thỏ, sử dụng năng lực Không Gian Thiểm Thước, cả hai liền biến mất ngay tại chỗ.
Khi hai người xuất hiện lại thì đã đứng trên con đường lớn ở khu bắc thành.
Trên đường có khá nhiều người qua lại, trong đó không ít là nhân viên mặc đồng phục đang ra vào các khu chung cư.
Hai bên đường là những dãy cửa hàng, một số ít đã bắt đầu kinh doanh, phần lớn thuộc về quốc hữu, chỉ có vài cửa hàng là do người dân tự mở.
Các cửa hàng như bánh nướng phô mai, tiệm đồ uống lạnh, cửa hàng kẹo, cửa hàng nước hoa, tiệm cà phê,… đều thuộc hệ thống quốc doanh của vương quốc Huyền Vũ.
Ngoài ra, vương quốc Huyền Vũ cũng đã cho phép người dân mở cửa hàng kinh doanh, nhưng chất lượng hàng hóa phải qua kiểm duyệt mới được trưng bày và bán.
Đối với giá cả, tính an toàn, vệ sinh và dịch vụ hậu mãi, vương quốc đều đặt ra những quy định rất nghiêm ngặt.
Hiện tại, khu bắc thành đã có hơn mười hộ dân tự mở cửa hàng kinh doanh.
Có ba cửa hàng vải và trang phục, còn lại đều là cửa hàng thực phẩm, trong đó có hai cửa hàng bán thức uống.
- Mục Lương, chúng ta đi thử quán thức uống mới mở kia được không?
Mễ Nặc giơ tay chỉ về phía trước và hỏi.
Mục Lương ngước mắt nhìn theo, đó là một cửa hàng được trang trí theo tông màu trắng, trên cửa treo bảng hiệu ghi “Cửa hàng thức uống Ngon Lại Tới.
- Tên cửa tiệm này thật độc đáo.
Hắn bật cười bình luận.
Mễ Nặc ngây thơ nói:
- Nhưng nghe nói đồ uống ở đây rất ngon, ta muốn thử một chút.
- Vậy thì đi thử xem.
Mục Lương cưng chiều đáp.
- Tốt ~~
Mễ Nặc nở nụ cười rạng rỡ, kéo tay Mục Lương tung tăng đi về phía cửa tiệm.
Bên trong “Cửa hàng thức uống Ngon Lại Tới” được trang trí khá giản dị, tường trắng chỉ treo vài bức tranh trang trí, còn lại là những chiếc bàn gỗ và ghế dài đơn giản.
Trong tiệm chỉ có hai người đang bận rộn sau quầy.
Khi Mục Lương và cô gái tai thỏ bước vào tiệm, cả hai người sau quầy đều ngẩng đầu nhìn lên.
- Hoan nghênh hai vị, quý khách muốn dùng gì ạ?
Cô gái mặc váy dài bằng vải lanh cười hỏi.
Thiếu nữ trông chỉ tầm mười tám mười chín tuổi, tóc màu cà phê được búi thành hai quả cầu sau đầu, trên trán có hai lọn tóc nhỏ xõa xuống.
Khuôn mặt nàng tròn trịa, kết hợp với đôi mắt to màu cà phê khiến thiếu nữ trông vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch.
- Có món gì đề cử không?
Mễ Nặc nhẹ nhàng hỏi.
Tang Y cười và giới thiệu:
- Quý khách có thể thử thức uống đặc biệt của tiệm chúng ta, nước trái cây Ngon Ngon.
Mễ Nặc tò mò hỏi:
- Nước trái cây Ngon Ngon là bỏ thêm loại trái cây gì vậy?
- Tổng cộng có sáu loại trái cây, đây là bí mật không thể tiết lộ.
Tang Y nói một cách hoạt bát.
- Được rồi, vậy lấy ta nước trái cây Ngon Ngon đi, bao nhiêu tiền?
Mễ Nặc chớp chớp mắt xanh biển và hỏi.
- Năm đồng Huyền Vũ một ly.
Tang Y chỉ vào thực đơn treo trên tường, trên đó có ghi rõ giá cả chi tiết.
Mễ Nặc chớp chớp mắt màu xanh nước biển, nói:
- Năm đồng Huyền Vũ một ly à, không rẻ nha.
- Chúng ta bỏ thêm rất nhiều trái cây, nguyên liệu cũng không rẻ.
Tang Y cười giải thích.
- Cũng đúng.
Mễ Nặc nhận đồng lên tiếng rồi lấy ra năm đồng Huyền Vũ đưa cho thiếu nữ.
Tang Y tiếp nhận đồng Huyền Vũ rồi kiểm tra cẩn thận, khi xác định không thành vấn đề gì mới thu hồi, bỏ vào hộc tủ dưới quầy
Nàng thanh thúy nói:
- Sẽ xong ngay thôi, hai vị chờ một chút.
- Cửa hàng này là do ngươi mở à?
Mục Lương thuận miệng hỏi thăm.
Tang Y chớp chớp mắt màu cà phê, đáp:
- Đúng rồi.
Mục Lương khen ngợi:
- Ta nhớ tiền thuê cửa hàng ở khu bắc thành không rẻ, ngươi thật giỏi.
Tiền thuê cửa hàng ở khu bắc thành tùy thuộc vào vị trí và diện tích của cửa hàng, vị trí càng tốt thì tiền thuê càng cao.
Tang Y cười khổ một tiếng:
- Đúng là không rẻ, tiền thuê mỗi tháng là ba ngàn đồng Huyền Vũ đấy.
Nàng đã phải tích góp rất lâu mới mở được cửa hàng này, phía sau còn có người nhà hỗ trợ.
Mục Lương gật đầu, bình thản nói:
- Chỉ cần thức uống ngon, sẽ sớm kiếm lại tiền thuê thôi.
Tang Y nghe vậy thì cười rạng rỡ:
- Cảm ơn, nếu hai vị thấy ngon, hãy ghé ủng hộ cửa hàng thường xuyên nha.
- Được rồi!
Mễ Nặc hồn nhiên gật đầu.
Nàng nhìn về phía sau quầy, thấy một cô gái khác đang cắt trái cây, trong đó có táo và quýt.
Nữ nhân viên bỏ hết trái cây và hạt bắp vào máy ép nước rồi xoay tay nắm để nghiền nát chúng.
Máy ép nước trái cây được làm từ lưu ly, hoạt động dựa trên cơ chế xoay tay nắm để vận hành, đạt tới hiệu quả ép nước, thiết bị này có bán ở Siêu Thị Huyền Vũ với giá không quá đắt.
Trong quá trình ép nước, nữ nhân viên còn cho thêm vài muỗng mật ong, chút đường trắng và một loại lá không rõ tên.
Mục Lương nhìn lướt qua đã ghi nhớ cách pha chế nước ép, nhưng hắn sẽ không áp dụng nó vào các tiệm đồ uống khác.
Rất nhanh, một ly nước trái cây Ngon Ngon đã được pha chế xong, có màu vàng sữa.
- Đây, hai vị thử xem.
Tang Y đưa ly nước trái cây Ngon Ngon cho cô gái tai thỏ.
Mễ Nặc tiếp nhận rồi uống một ngụm, hương vị đặc trưng của bắp và vị ngọt nhẹ bùng lên trong cổ họng, sau đó là hương vị hòa quyện của các loại trái cây, thật sự rất ngon.
- Mục Lương, cái này ngon lắm!