Chương 3705: Đây Là Giang Sơn Mà Ta Đánh Hạ (1)

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3,317 lượt đọc

Chương 3705: Đây Là Giang Sơn Mà Ta Đánh Hạ (1)

Đôi mắt đẹp của nàng sáng rực lên.

- Để ta thử xem.

Mục Lương nói rồi cũng nhấp một ngụm, không khỏi cảm thấy bất ngờ mà nhướng mày.

Hắn gật đầu bình luận:

- Mùi vị thật là không tệ.

- Hai vị thích là tốt rồi, nhớ ghé ủng hộ thường xuyên nhé.

Tang Y cười rạng rỡ.

Mễ Nặc ngoan ngoãn nói:

- Ta sẽ rủ bạn bè đến uống.

- Cảm ơn ngươi trước nha.

Tang Y vui vẻ đáp.

Mễ Nặc tò mò hỏi:

- Tỷ tỷ, mấy món thức uống này đều do ngươi tự nghiên cứu à?

Tang Y cười đáp:

- Đúng vậy, ta phải thử rất nhiều lần mới làm được.

- Ngươi thật sự rất lợi hại.

Mễ Nặc lại lên tiếng khen ngợi.

Tang Y nhìn cô gái tai thỏ dễ thương, hai má nàng đỏ lên, nói:

- Quý khách còn khen nữa thì ta sẽ ngượng ngùng thật đó.

- Ta chỉ nói thật thôi.

Mễ Nặc cười híp mắt, uống từng ngụm nước trái cây.

Tang Y vui vẻ ra mặt, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Mục Lương, nghi ngờ hỏi:

- Quý khách trông rất quen, chúng ta đã gặp nhau ở đâu à?

- Có lẽ ngươi đã thấy ta trên báo chí hoặc TV.

Mục Lương nói với giọng đùa bỡn.

Tang Y chỉ xem đó là lời nói đùa, có điều cảm giác quen thuộc này vẫn rất mãnh liệt.

Thiếu nữ chưa kịp nhớ lại thì cửa tiệm bị đẩy ra, một người đàn ông mặc đồ đen bước vào.

- Tiểu thư Tang Y, cho mười ly nước trái cây Ngon Ngon.

Nam nhân nói với giọng điệu quen thuộc.

Tang Y cười chào hỏi:

- Vưu Nạp các hạ lại tới rồi.

- Đúng vậy, tiểu thư nhà ta tối nay có tiệc liên hoan với bạn bè, nói là muốn uống nước trái cây Ngon Ngon của các ngươi.

Vưu Nạp cười đáp lại.

Hắn là thị vệ của một tiểu thư quý tộc, dạo gần đây thường xuyên đến đây mua nước uống, vì vậy cả hai đã quen mặt nhau.

- Đây thật là vinh hạnh của ta.

Tang Y cười nói nhẹ nhàng, nhận lấy đồng Huyền Vũ từ người đàn ông.

Nàng quay đầu căn dặn nữ nhân viên vài câu, nhờ đối phương tăng tốc độ pha chế.

Mục Lương nhìn cô gái bận rộn làm việc rồi lại liếc nhìn Vưu Nạp, trong mắt lóe lên suy nghĩ, liệu hắn có thể phát triển tính năng giao thức ăn trên Lục Quang hay không?

Trong vương quốc Huyền Vũ cũng có dịch vụ giao thức ăn, nhưng mà hiện tại chỉ có tại một vài cửa hàng lớn như Trung tâm Huyền Vũ và một số cửa hàng bánh ngọt điểm tâm cao cấp.

Mục Lương suy nghĩ về việc phát triển tính năng giao thức ăn, kêu gọi các thương gia trong vương quốc Huyền Vũ gia nhập, để người dân có thể ở nhà chọn món, đồng thời tạo ra nhiều việc làm mới.

Trong lòng hắn có ý tưởng, chuẩn bị đi trở về lại quy hoạch cặn kẽ hơn, trong đó có rất nhiều vấn đề phải cân nhắc đến, không thể thực hiện trong thời gian ngắn được.

Trước tiên, hắn sẽ phát triển tính năng giao thức ăn tại Chủ Thành, sau khi hệ thống hoàn thiện thì mới mở rộng ra toàn vương quốc.

Mục Lương có rất nhiều suy nghĩ, lúc này đã phác thảo được hình thức cơ bản của dịch vụ giao thức ăn trong đầu.

- Mục Lương, chúng ta đi thôi.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

- Tốt.

Mục Lương lên tiếng.

Vưu Nạp chắp tay sau lưng chờ đợi, ánh mắt vô tình lướt qua Mục Lương, cả người ngay lập tức cứng đờ.

- Huyền Vũ bệ hạ!

Hắn kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương liếc nhìn nam nhân, gật đầu rồi tiếp tục cất bước rời đi.

Cổ họng Vưu Nạp nghẹn lại, trong lòng còn có chút kích động, không ngờ lại gặp quốc vương của vương quốc Huyền Vũ tại đây.

Lúc này Tang Y mới phản ứng lại, cảm giác quen thuộc ấy cuối cùng cũng có lời giải đáp, không lạ gì khi nàng thấy Mục Lương rất quen mắt.

Tang Y thì thầm:

- Thì ra hắn là quốc vương bệ hạ, thế mà vừa rồi ta lại không nhận ra.

- Trời ạ, quốc vương bệ hạ cũng đến uống nước trái cây Ngon Ngon của chúng ta!

Nữ nhân viên trẻ tuổi ôm ngực cảm thán.

Đôi mắt đẹp của Tang Y lập tức sáng rực, phải rồi, nếu người ta biết quốc vương bệ hạ cũng đến uống nước trái cây của cửa hàng bọn họ, chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều khách hàng.

- Biết sớm hắn là quốc vương bệ hạ thì ta đã không lấy tiền rồi.

Nàng tiếc nuối lẩm bẩm.

- Không sao đâu, chỉ năm đồng thôi mà, bệ hạ sẽ không để ở trong lòng đâu.

Nữ nhân viên trấn an.

Tang Y mấp máy môi nói:

- Hy vọng là vậy.

Vưu Nạp nhìn xa xăm, lẩm bẩm:

- Khẩu vị của tiểu thư thật hợp với quốc vương bệ hạ, đều có phẩm vị.

Tang Y và nữ nhân viên liếc nhìn nhau rồi tiếp tục làm nước trái cây, dù các nàng vẫn còn kinh ngạc nhưng việc kiếm tiền vẫn phải tiếp tục.

Sau mười mấy phút, Vưu Nạp mang theo túi đựng mười ly nước trái cây Ngon Ngon rời khỏi cửa hàng, ngồi xe thú về khu biệt thự ở khu đông thành.

Khi hắn bước vào biệt thự, giọng nói của một thiếu nữ quý tộc vang lên.

- Vưu Nạp, sao hôm nay về trễ vậy?

Thiếu nữ mặc váy dài màu vàng nhạt tỏ vẻ bất mãn.

- Tiểu thư, đường đông xe thú, cho nên ta về muộn một chút.

Vưu Nạp giải thích.

- Được rồi, mau đưa nước cho ta.

Thiếu nữ phẩy tay nói.

Vưu Nạp đột nhiên lên tiếng:

- Tiểu thư, hôm nay ta gặp quốc vương bệ hạ ở cửa hàng nước ép đó.

- Quốc vương nào?

Thiếu nữ chớp mắt hỏi.

- Quốc vương của vương quốc Huyền Vũ.

Vưu Nạp cung kính đáp, biết rõ tiểu thư nhà mình rất ngưỡng mộ quốc vương Huyền Vũ.

- Cái gì?

Thiếu nữ mở to mắt, phấn khích nói:

- Sao không nói sớm, ta sẽ đi ngay bây giờ.

Nói rồi nàng chạy ra khỏi biệt thự, Vưu Nạp dù có cố ngăn cũng không cản được.

- Đông đông đông ~~~

Bên trong Khu Vực Trung Ương, vương quốc Huyền Vũ.

Tiếng chuông vang lên, Thế Giới Thụ khổng lồ tỏa sáng, đêm tối đi qua và ban ngày bắt đầu.

- Tộc trưởng đại nhân, chúng ta tới có phải quá sớm không?

Bên ngoài Khu Vực Trung Ương, Ca Địch Á chớp đôi mắt đẹp nhìn về phía tộc trưởng người cá.

Mộ Thanh Tuyết hất cằm lên nói:

- Ngươi biết gì, tới sớm thì mới được ăn ngon.

Những ngày qua, các nàng ở trong Chủ Thành nếm thử nhiều loại mỹ thực, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy mỹ thực trong cung điện Khu Vực Trung Ương là ngon nhất.

- Thì ra là vậy.

Ca Địch Á để lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh.

- Đi thôi, chúng ta đi gặp Mục Lương.

Mộ Thanh Tuyết hơi nghiêng người về phía trước, ván bay dưới thân mang nàng lướt vào bên trong Khu Vực Trung Ương.

Tại cửa chính Khu Vực Trung Ương, các hộ vệ chỉ liếc nhìn hai người mà không ngăn cản, dù sao trong những ngày qua, các nàng thỉnh thoảng ra vào Khu Vực Trung Ương, đây là điều được vương hậu nương nương cho phép.

- Ông ~~~

Thang Vận Chuyển khởi động, đưa hai người lên tầng tám của Khu Vực Trung Ương.

Ca Địch Á hít sâu vài hơi, quay đầu lại hỏi:

- Tộc trưởng đại nhân, ngươi nghĩ Mục Lương đại nhân sẽ hỗ trợ không?

- Không biết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right