Chương 3709: Ta Hiểu Mà

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3,534 lượt đọc

Chương 3709: Ta Hiểu Mà

Ngải Lỵ Na chớp chớp mắt hồng nhạt, đột nhiên nói:

- Nếu thật vậy, kế hoạch Bí Mật Các Thiên Thần (Victoria’s Secret) của Mục Lương cũng có thể trở thành hiện thực.

- Tiểu thư Ngải Lỵ Na đang nói đến buổi biểu diễn Bí Mật Các Thiên Thần à?

Khuôn mặt xinh đẹp của Ba Phù ửng đỏ.

- Đúng rồi, nói thật là ta rất tò mò.

Ngải Lỵ Na nghiêng đầu đáp.

Ba Phù thì thầm:

- Mặc như vậy có quá lộ liễu không…

- Ngươi biết gì chứ, nhiều quý tộc lén chơi còn táo bạo hơn thế, bọn họ sẽ thích.

Ngải Lỵ Na bĩu môi nói.

Nghe vậy, vành tai của Ba Phù đỏ lên giọng như bị luộc chín.

Người mẫu tiếp theo bước lên sân khấu, nàng đi trên đôi giày cao gót tiến về phía trước, trình diễn trang phục trên người khắp các góc độ.

Thời gian trôi qua, từng người mẫu bước lên sân khấu, có những thiết kế khiến khán giả và giám khảo trầm trồ, cũng có những thiết kế bình thường dễ thấy ở bất cứ đâu.

Một lúc sau, Ngải Lỵ Na híp mắt lại, nhìn chiếc váy trên người mẫu nữ vừa bước lên sân khấu.

Nàng suy tư một lát rồi nói:

- Chiếc váy này, hình như ta đã thấy ở đâu rồi thì phải…

- Ta cũng thấy quen mắt.

Ba Phù gật đầu đáp.

Hồ Tiên híp đôi mắt đỏ rực, lạnh lùng nói:

- Chiếc váy này là bản sao, nguyên bản đang treo trong tủ quần áo của ta.

Ba Phù vỗ tay nói:

- Ta nhớ ra rồi, Hồ Tiên nương nương có một chiếc váy giống vậy, do bệ hạ tự tay thiết kế và chế tạo.

- Phải rồi, nếu ngươi không nói thì ta cũng không nhớ ra.

Ngải Lỵ Na bừng tỉnh nói.

- Đúng vậy, nửa năm trước đã có.

Ba Phù gật đầu.

Ánh mắt của Hồ Tiên trở nên lạnh lẽo, trước đây nàng thỉnh thoảng mặc chiếc váy này khi đến Thành Buôn Bán Sơn Hải, có lẽ vào lúc đó chiếc váy đã bị ai đó để ý.

Hiện tại người đó chỉ thay đổi màu sắc và chất liệu vải cùng một vài chi tiết nhỏ rồi đem nó vào cuộc thi.

Nàng cầm bút lên đánh một gạch chéo lên phiếu điểm.

Các giám khảo khác thấy vậy cũng làm tương tự, ngụ ý rằng không chỉ bị điểm không mà nhà thiết kế này còn có thể bị điều tra thêm, nếu xác định là sao chép thì người đó sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý.

Cuộc thi tiếp tục và kéo dài gần hai giờ mới kết thúc, rất nhanh, thí sinh xếp ba thứ hạng đầu đã được công bố.

Quán quân là thí sinh thiết kế chiếc váy đuôi cá dài, khi đối phương bước lên sân khấu nhận giải thưởng, mọi người mới biết nàng ấy là một thiếu nữ mười tám tuổi.

Thiếu nữ để mái tóc ngắn đáng yêu, khuôn mặt bầu bĩnh với má lúm đồng tiền duyên dáng, nàng ôm giải thưởng rồi cười tươi phát biểu cảm nghĩ của mình.

- Đi thôi, chúng ta trở về.

Ngải Lỵ Na ngoắc tay nói.

- Vâng.

Ba Phù đáp lời, nghĩ thầm rằng về sớm còn có thể hỗ trợ Diêu Nhi chuẩn bị bữa trưa.

Trong cung điện, Hi Bối Kỳ bước ra Thiên Điện của mình, hôm nay nàng mặc một chiếc váy ngắn màu hồng nhạt, thoạt nhìn tâm trạng rất tốt.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ có chuyện gì mà trông vui vẻ thế?

Thanh Vụ đang quét dọn vệ sinh tò mò hỏi.

- Hôm nay ta được nghỉ, ngươi nói xem có nên vui hay không?

Hi Bối Kỳ kiêu ngạo hất cằm lên.

Nàng đã bận rộn mấy ngày, hôm nay mới được nghỉ ngơi, căn cứ Không Quân bên kia có Nguyệt Phi Nhan lo liệu.

Thanh Vụ cười gật đầu:

- Có chứ.

Hi Bối Kỳ nhìn cung điện yên tĩnh, hỏi:

- Những người khác đâu?

- Mọi người đều đang làm việc, hôm nay chỉ có tiểu thư Hổ Tây nghỉ ngơi.

- Nàng ấy đâu rồi?

- Tìm ta có việc gì?

Giọng nói ngây thơ của Hổ Tây vang lên, nàng từ bên ngoài bước vào cung điện.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói:

- Nghe nói ở khu nam thành có một tiệm mì chua cay mới mở, mỗi ngày có mấy trăm người xếp hàng, ta muốn tìm người đi cùng để nếm thử.

- Chuyên đi khu nam thành chỉ để ăn một tô mì, quá phiền phức.

Hổ Tây lắc đầu liên tục như trống bỏi.

- Đi đi, ta mời khách.

Hi Bối Kỳ tài đại khí thô nói.

Hổ Tây lắc đầu liên tục:

- Chỉ là một tô mì, còn có thể ăn ngon đến mức nào chứ, không đi đâu.

Hi Bối Kỳ tỏ vẻ đáng thương:

- Đi cùng ta đi, ta đi một mình rất cô đơn, ngươi nhẫn tâm để ta cô đơn sao?

- Nhẫn tâm.

Hổ Tây nghiêm túc gật đầu.

Hi Bối Kỳ kéo tay cô gái tóc màu quýt, lắc qua lắc lại:

- Đi mà, đi mà, đi mà ~~~

Hổ Tây đảo mắt một vòng, chớp chớp mắt nói:

- Ngươi mời ta xem phim, ta sẽ đi với ngươi.

- Được thôi!

Hi Bối Kỳ lập tức phất tay đồng ý.

- Vậy thì đi thôi.

Hổ Tây ngây thơ gật đầu.

Nàng hỏi tiếp:

- Ngươi có biết cụ thể chỗ đó ở đâu không?

- Biết chứ, ta đã hỏi kỹ rồi, nó nằm ở đường số hai phía bắc khu nam thành.

Hi Bối Kỳ vỗ ngực tự tin nói.

Hổ Tây lộ ra ánh mắt mong đợi, nói:

- Vậy thì đi thôi, ta cũng muốn xem món mì này ngon đến mức nào, có thể so được với món mà mấy người Tiểu Tử làm hay không?

Hi Bối Kỳ liếc nàng một cái, bĩu môi nói:

- Rõ ràng ngươi cũng rất hứng thú, lúc nãy còn nhất quyết không chịu đi.

Ánh mắt của Hổ Tây lóe lên sự giảo hoạt, ngây thơ nói:

- Dĩ nhiên không phải, nếu không vì ngươi thành tâm mời thì ta đã không đi rồi.

- Phải, phải, phải, ngươi nói gì cũng đúng.

Hi Bối Kỳ trợn trắng.

Hai người vừa đấu khẩu vừa rời khỏi cung điện, cô gái Ma Cà Rồng cưỡi xe máy, chở Hổ Tây rời khỏi Khu Vực Trung Ương.

Trên con đường chính của Chủ Thành, Hi Bối Kỳ phóng xe máy như bay, Hổ Tây ngồi phía sau vòng tay ôm lấy hông nữ nhân, thỉnh thoảng có xe hơi chạy ngang qua.

- Xe hơi ngày càng nhiều.

Hổ Tây cảm thán nói.

- Vốn dĩ rất nhiều kẻ có tiền ở tại Chủ Thành, hầu hết đều mua xe hơi.

Hi Bối Kỳ thuận miệng đáp lại.

Hổ Tây gật đầu:

- Đúng vậy, nếu không phải thời gian giao hàng quá dài, chắc chắn xe hơi sẽ còn nhiều hơn nữa.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói:

- Đúng thế, bây giờ mua xe hơi phải đợi tận hai tháng mới nhận được xe.

- Số lượng đặt trước nhiều lắm.

Hổ Tây cảm thán lên tiếng.

- Nhưng ta thích xe máy hơn, tốc độ nhanh, lại linh hoạt hơn nhiều.

Hi Bối Kỳ nói rồi tăng tốc, hai người lao vút đi như một tia chớp.

- Ầm ầm ~~~

Nửa giờ sau, xe máy đi vào khu nam thành và bắt đầu giảm tốc độ.

- Đường số hai phía bắc, ở bên kia.

Hổ Tây giơ tay chỉ về phía trước.

- Ta biết rồi.

Hi Bối Kỳ đáp lại, nhìn cột mốc đường rồi thay đổi hướng đi.

Nàng tìm quanh một vòng rồi dừng xe máy trước một cửa hàng đóng cửa.

- Ở đây sao?

Hổ Tây lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Trước cửa tiệm có khá nhiều người đang đứng nghỉ chân, trên khuôn mặt bọn họ đều hiện lên sự bất đắc dĩ và thất vọng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right