Chương 3710: Thời Hạn Thuê Mướn Năm Mươi Năm
- Sao lại thế này, hôm nay cửa tiệm không mở cửa à?
Hi Bối Kỳ tháo mũ bảo hiểm xuống, nghi ngờ nhìn vào đám người xung quanh.
Không chờ nàng làm rõ ràng, đám người vây quanh trước cửa đã nhanh chóng tản đi, chẳng mấy chốc không còn ai.
- Hình như trên cửa có dán tờ giấy.
Hổ Tây nói với giọng thanh thúy.
- Đi xem nào.
Hi Bối Kỳ dừng xe xong liền cất bước về phía cửa tiệm.
Nàng híp mắt lại, nhìn chữ trên cửa rồi dần mở to mắt đọc:
- Cái chăn nhà ta bị ốm, ta phải chăm sóc nó, nghỉ một ngày.
- … Cái gì?
Hổ Tây giật giật khóe miệng.
Chăn bị ốm sao? Đây chắc chắn là cái cớ để ngủ nướng rồi.
- Thật đúng là quá tùy tiện, còn không chịu tìm lý do nào tử tế hơn nữa!
Hi Bối Kỳ đứng đó không nói gì, ước gì có thể ngay lập tức lôi chủ tiệm ra đánh một trận.
Hổ Tây sờ cằm, gật đầu nói:
- Đó là một cái cớ tuyệt vời, lần sau xin nghỉ ta sẽ dùng lý do này.
- Ngươi không sợ bị đánh chết à.
Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt.
Hổ Tây nhún vai, nói không chút để ý:
- Bây giờ làm sao, hai ta chạy xa như thế mà không được ăn mì.
Hi Bối Kỳ tức nghiến răng, tiệm mì chua cay mới mở này là tư nhân, không thuộc cửa hàng quốc doanh nên không thể ép bọn họ mở cửa mỗi ngày.
- Để ta nghĩ xem khu nam thành còn cửa hàng nào ngon không.
Nàng hít một hơi sâu rồi nói.
Hổ Tây ngáp dài, khoanh tay trước ngực, dựa vào xe máy không nói lời nào.
Hi Bối Kỳ càng nghĩ càng bực, liền quyết định:
- Không tìm cửa tiệm khác nữa, chúng ta tới nhà chủ tiệm, bắt hắn nấu mì.
- A, ngươi biết nhà chủ tiệm ở đâu à?
Hổ Tây chớp chớp mắt màu quýt.
- Không biết, nhưng có thể tra được mà.
Hi Bối Kỳ nói đầy tự mãn.
Vừa định lấy điện thoại di động ma huyễn ra để sai thuộc hạ tìm kiếm thì nàng bị Hổ Tây ngăn lại.
Hổ Tây tức giận khuyên nhủ:
- Thôi nào, chỉ là một tô mì thôi, để lần sau ăn cũng được mà.
- Không được, càng nghĩ càng giận, cái lý do đóng cửa làm ta tức muốn chết!
Hi Bối Kỳ nghiến răng nói.
Hổ Tây dở khóc dở cười, tiếp tục khuyên nhủ:
- Hay chúng ta đi thử nước trái cây Mục Lương khen ngon xem sao.
Nghe được lời này, đôi mắt vàng óng của Hi Bối Kỳ sáng lên, sau khi nghĩ ngợi một lát, nàng nói:
- Được, để lần sau ta tính sổ với chủ tiệm vậy.
- Đi nào.
Hổ Tây vẫy tay nói.
Hi Bối Kỳ nghiêm mặt ngồi lên xe máy, khởi động xe và phóng thẳng đến khu bắc thành.
Nàng đã nghe Mục Lương trên bàn cơm khen nước trái cây Ngon Ngon, cho nên nhớ rõ vị trí cửa hàng.
Hổ Tây buồn cười trấn an nói:
- Đừng nóng, dù ngon đến đâu cũng không bằng mì bệ hạ làm mà.
- Ngươi nói cũng phải.
Hi Bối Kỳ bĩu môi.
Hai người đi suốt quãng đường không ngừng nghỉ, chưa đến nửa giờ đã đến “Cửa hàng thức uống Ngon Lại Tới.
Hai người bước vào cửa hàng, thấy một nữ nhân đang ngồi.
- Tiểu thư, quốc vương bệ hạ sẽ không đến đâu.
Tang Y cười khổ, cố gắng khuyên nhủ đối phương.
Cô gái mặc váy đen ngắn cứng đầu nói:
- Lần trước bệ hạ đã đến, hẳn là sẽ quay lại, ta muốn chờ thêm một chút nữa.
Đứng bên cạnh thiếu nữ là Vưu Nạp, khuôn mặt hắn đầy vẻ bất đắc dĩ, hắn đã khuyên tiểu thư nhà mình mấy ngày liền, nhưng nàng ấy vẫn kiên trì ngồi ở đây từ sáng sớm đến tối muộn.
- Tiểu thư, chúng ta về thôi.
Vưu Nạp khuyên nhủ.
Tang Y cũng khuyên thêm:
- Đúng vậy, quốc vương bệ hạ chỉ đến chỗ ta ngẫu nhiên thôi, sẽ không quay lại đâu.
Thiếu nữ mặc váy đen ngắn lắc đầu, nghiêm giọng nói:
- Không về, ta muốn gặp quốc vương bệ hạ.
Tang Y cũng bất đắc dĩ vô cùng, chỉ có thể xoay người tiếp tục công việc của mình.
Hổ Tây và Hi Bối Kỳ, người chứng kiến cả cuộc đối thoại, đồng thời liếc nhìn nhau, cả hai đều tò mò tại sao cô gái váy đen lại nhất định muốn gặp Mục Lương.
Trong cửa hàng thức uống Ngon Lại Tới, Lan Anh ngồi ở gần cửa sổ, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía cửa.
Tay nàng đang cầm cái ly không, nhưng từ đốt ngón tay trắng bệch đó có thể thấy được nàng lo lắng bao nhiêu, ánh mắt thỉnh thoảng lại đảo qua cửa chính một cái.
Vưu Nạp đứng bên cạnh thiếu nữ, thỉnh thoảng thở dài một tiếng, tính cách tiểu thư nhà mình vô cùng cố chấp.
Hắn cũng rõ trong lòng tiểu thư nhà mình đầy bất đắc dĩ, gia thế bối cảnh không đủ hiển hách, cũng không phải vương thất quý tộc, muốn dựa vào thân phận bối cảnh để gặp quốc vương vương quốc Huyền Vũ là không có khả năng, chỉ có thể chờ ở đây.
Tang Y bất đắc dĩ nhìn rồi bắt đầu tiếp đón Hổ Tây và Hi Bối Kỳ vừa bước vào.
- Chào mừng quý khách, hai vị muốn uống gì?
Nàng mỉm cười hỏi.
Hổ Tây ngây thơ đáp:
- Hai ly nước trái cây Ngon Ngon.
- Tổng cộng 10 đồng Huyền Vũ.
Tang Y nhẹ nhàng nói.
- Tốt, nàng ấy trả tiền.
Hổ Tây chỉ vào cô gái Ma Cà Rồng rồi quay lưng về phía quầy.
- … “
Hi Bối Kỳ trợn mắt rồi lấy ra đồng Huyền Vũ để thanh toán.
Tang Y mỉm cười:
- Hai vị ngồi đợi một lát, sẽ có ngay.
Hổ Tây ngồi trước quầy, hỏi nhỏ:
- Nàng ta sao thế? Vì sao nhất định phải gặp quốc vương bệ hạ?
- Hình như là chuyện gia đình, cụ thể ra sao thì ta không rõ.
Tang Y mỉm cười đáp.
Hổ Tây khẽ nhướng mày, gật đầu:
- Được rồi.
- Chuyện gia đình thì tìm Mục Lương làm gì?
Hi Bối Kỳ im lặng bĩu môi.
Nếu ai trong gia đình có việc cũng đều tìm Mục Lương, chẳng phải sẽ làm hắn phiền chết à?
- Hai vị, nước trái cây Ngon Ngon của các vị đã xong.
Tang Y mang hai ly nước trái cây Ngon Ngon đặt lên quầy.
Hổ Tây và Hi Bối Kỳ cùng đưa tay tiếp nhận, mỗi người uống một ngụm, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, hương vị quả thật không tệ, có chút kinh diễm.
- Nếu hai vị thích thì ghé đến thường xuyên nhé.
Tang Y mỉm cười rạng rỡ.
- Không thành vấn đề.
Hi Bối Kỳ ngây thơ gật đầu.
- Ai ~~~
Tiếng thở dài vang lên, Lan Anh buồn bã buông cái ly rỗng trong tay xuống.
- Tiểu thư, chúng ta về thôi.
Vưu Nạp hạ giọng khuyên nhủ lần nữa.
- Không, lại chờ thêm một chút.
Lan Anh cố chấp lắc đầu.
Vưu Nạp há miệng:
- Tiểu thư…
- Ngươi không cần nói.
Lan Anh lạnh lùng đáp.
Ánh mắt nàng kiên định:
- Vì gia tộc, vì thành An Lam, ta nhất định phải gặp được quốc vương vương quốc Huyền Vũ.
Đáy mắt Vưu Nạp hiện lên vẻ vui mừng, gật đầu nói:
- Ta sẽ ở đây cùng tiểu thư chờ đợi.
Lan Anh giơ tay lên gọi:
- Bà chủ, cho thêm hai ly nước trái cây Ngon Ngon.
- Tốt.
Tang Y gật đầu cười gượng.
- Cộp cộp cộp~~~