Chương 3711: Mặc Như Vậy Quá Lộ Liễu

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,962 lượt đọc

Chương 3711: Mặc Như Vậy Quá Lộ Liễu

Hi Bối Kỳ đi đến trước mặt Lan Anh rồi ngồi xuống, đôi mắt vàng óng nhìn nữ nhân, ánh mắt mang theo vẻ dò xét.

- Ngươi là ai?

Lan Anh cau mày, sắc mặt lạnh lùng.

Hi Bối Kỳ nói thẳng:

- Ta là Hi Bối Kỳ, ta thật sự tò mò tại sao ngươi lại muốn gặp quốc vương bệ hạ.

- Chuyện này không liên quan đến ngươi.

Lan Anh lạnh lùng, lộ ra vẻ mặt cảnh giác.

- Vậy thì thôi, thật ra nếu ngươi muốn gặp quốc vương bệ hạ thì cũng không khó.

Hi Bối Kỳ nhún vai, đứng dậy định rời đi.

- Cái gì, ngươi nói gì?

Đôi mắt Lan Anh mở to, khiếp sợ nhìn cô gái Ma Cà Rồng.

- Chính là ý đó.

Hi Bối Kỳ liếc nhìn nàng.

Trong lòng nàng thật sự tò mò, tại sao thiếu nữ trước mặt này lại muốn gặp Mục Lương đến thế. Nàng tự hỏi liệu có quỷ kế gì không, hay là thực sự có chuyện quan trọng, hoặc có thể đem lại lợi ích gì cho Mục Lương.

Lan Anh như tìm thấy cọng rơm cứu mạng, vội vàng hỏi:

- Xin hỏi là cách gì thế?

- Khoan đã, trước hết ngươi hãy nói tại sao mình lại muốn gặp quốc vương bệ hạ đi.

Hi Bối Kỳ nói rồi uống một ngụm nước trái cây.

Hổ Tây giơ tay lên xoa trán, cảm thấy cô gái Ma Cà Rồng lại bắt đầu xen vào chuyện người khác.

Lan Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn giải thích:

- Ta đến từ thành An Lam của vương quốc Sâm Phổ An, cha ta là thành chủ, dạo gần đây gia tộc ta và thành An Lam gặp phải phiền toái lớn.

- Thành An Lam à, chưa từng nghe qua.

Hi Bối Kỳ lắc đầu.

Nàng đã nghe về vương quốc Sâm Phổ An, một tiểu vương quốc, nhưng chưa từng nghe về thành An Lam.

Lan Anh nhỏ giọng đáp:

- Đó là một thành nhỏ.

Hi Bối Kỳ gật đầu, khẽ nâng cằm ra hiệu:

- Được rồi, nói tiếp đi, phiền toái gì?

- Nửa tháng trước, trong thành An Lam đột nhiên bắt đầu lưu hành một loại bệnh kỳ lạ, bệnh nhân sẽ xuất hiện triệu chứng như sốt, nôn mửa, đau đầu, hôn mê và các loại bệnh trạng khác, sau đó sẽ tử vong.

Lan Anh run rẩy, tiếp tục nói:

- Gia tộc An Lam chúng ta cũng không ngoại lệ, nhiều người đã ngã bệnh. Nhờ dựa vào một ít ma dược nên chúng ta mới miễn cưỡng ngăn chặn tình trạng tồi tệ hơn, nhưng nếu cứ tiếp tục thế này thì chắc chắn sẽ có nhiều người chết.

Hổ Tây cau mày nói:

- Nghe có vẻ không khó chữa, những triệu chứng chóng mặt, đau đầu này chỉ cần đến bệnh viện uống thuốc là có thể khỏi rồi.

Lan Anh nghe vậy gật đầu lia lịa, phấn khởi nói:

- Đúng vậy, ta và Vưu Nạp cũng bị bệnh này, nhưng đã được chữa khỏi ở Bệnh viện Đa khoa Chủ Thành.

Hi Bối Kỳ ngước mắt nhìn lên rồi nói:

- Ngươi nói vậy thì ta hiểu rồi. Ngươi muốn nhờ Bệnh viện Đa khoa vương quốc Huyền Vũ hỗ trợ chữa trị cho dân chúng thành An Lam đúng không?

- Đúng vậy, nhưng việc mua thuốc ở Bệnh viện Đa khoa nơi này rất khó, cần phải có thẻ căn cước mới được mua, hơn nữa thuốc phải phù hợp với bệnh của bản thân, không được mua nhiều.

Lan Anh cười gượng, tiếp tục nói:

- Chúng ta chỉ có vài người nên không thể mua đủ lượng thuốc cần thiết.

Để ngăn chặn việc lạm dụng và buôn bán thuốc, khi đi khám bệnh và lấy thuốc tại bệnh viện sẽ có những quy định rất nghiêm ngặt, thuốc phải được lấy theo đơn bác sĩ và thẻ căn cước.

Lan Anh đã cố gắng nhờ cậy rất nhiều mối quan hệ, nhưng vẫn không thể mua thêm thuốc, điều này đã làm chậm trễ mất năm, sáu ngày.

Hổ Tây nói:

- Vậy thì đơn giản thôi, ngươi chỉ cần đưa những người bị bệnh đến vương quốc Huyền Vũ chữa bệnh là xong.

Lan Anh lắc đầu, buồn bã nói:

- Không được, đường đi quá xa, số người bị bệnh lại quá nhiều, đợi bọn họ đến được đây thì có lẽ đã chết hết rồi.

Hổ Tây chậm rãi gật đầu:

- Cũng phải, vương quốc Sâm Phổ An nằm ở phía bắc đại lục mới, cách nơi đây xa nhất, dù có đi bằng phi thuyền vận chuyển cũng mất đến ba ngày.

Hi Bối Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói:

- Vậy nên ngươi muốn gặp quốc vương để cầu xin bệ hạ cử bác sĩ đến thành An Lam chữa trị cho dân chúng?

- Đúng vậy.

Lan Anh gật đầu.

Hi Bối Kỳ hỏi:

- Nhưng ngay cả khi ngươi gặp được quốc vương thì cũng không chắc chắn ngài ấy sẽ giúp đỡ.

- Dù sao ta cũng phải thử một lần.

Lan Anh nghiêm mặt nói.

- Cho nên ngươi chuẩn bị gì để giao dịch?

Hi Bối Kỳ tò mò hỏi.

Lan Anh trả lời bằng giọng điệu nghiêm túc:

- Cha ta nói, có thể dâng lên toàn bộ sản nghiệp của gia tộc An Lam cho bệ hạ, chỉ cần có thể vượt qua nguy cơ lần này và cứu được dân chúng.

Hổ Tây nghiêm túc hỏi:

- Ta có một thắc mắc, tại sao các ngươi không cầu viện từ vương thất Sâm Phổ An mà lại lặn lội đường xá xa xôi đến vương quốc Huyền Vũ?

Lan Anh nghe vậy không khỏi nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt chán ghét thốt ra một câu mắng chửi:

- Vương thất Sâm Phổ An toàn là một lũ sâu mọt, bọn chúng chỉ biết thu thuế chứ không hề quan tâm đến sự sống chết của dân thường.

Hổ Tây và Hi Bối Kỳ liếc nhìn nhau, cách làm này quả thật là ‘quý tộc’.

Hai mắt của Lan Anh đỏ hoe, nói:

- Cha ta đã đích thân đến vương thành để cầu viện, kết quả bị đánh trọng thương đưa về nhà, suýt nữa mất mạng.

Hi Bối Kỳ bình luận:

- Vương thất Sâm Phổ An của các ngươi cũng thật là quá súc sinh, việc con người làm thì không hề làm chút nào.

Hổ Tây bĩu môi nói:

- Nếu là ta thì ta sẽ cho nổ tung toàn bộ vương cung.

- Vương quốc như vậy sớm muộn gì cũng suy bại và huỷ diệt thôi.

Hi Bối Kỳ nói với giọng điệu đầy chắc chắn.

Lan Anh hỏi với thần sắc nghiêm túc:

- Cho nên, ta phải làm sao mới có thể gặp được quốc vương bệ hạ?

- Ngươi chờ một lát.

Hi Bối Kỳ phất phất tay, quay đầu nhìn về phía cô gái tóc màu quýt, ánh mắt lộ ra thần sắc dò hỏi.

Hai người đi sang một bên.

Hổ Tây thấp giọng hỏi:

- Ngươi cảm thấy bọn họ đáng tin không?

- Ta nghĩ hẳn là có thể tin được.

Hi Bối Kỳ nghiêm túc gật đầu.

Hổ Tây hỏi tiếp:

- Vậy ngươi nghĩ với toàn bộ gia sản của gia tộc An Lam có thể làm cho Mục Lương động tâm không?

Hi Bối Kỳ trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Cái này thì ta không biết, cũng không rõ gia sản bọn họ là bao nhiêu, hay là hỏi thử Mục Lương đi.

- Vậy ngươi hỏi đi.

Hổ Tây gật đầu.

Hi Bối Kỳ lấy ra điện thoại di động ma huyễn, ngón tay bấm nhanh trên màn hình.

Lan Anh nhìn hai thiếu nữ rì rà rì rầm, trong lòng lo lắng vô cùng.

Sau một lúc lâu, Hi Bối Kỳ mới cất điện thoại di động ma huyễn, gật đầu với cô gái tóc màu quýt ra hiệu.

- Hiểu rồi.

Hổ Tây gật đầu.

Hi Bối Kỳ nhìn Lan Anh, ra hiệu và nói:

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right