Chương 3712: Ngươi Không Sợ Bị Đánh Chết Sao?

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1,364 lượt đọc

Chương 3712: Ngươi Không Sợ Bị Đánh Chết Sao?

- Mang đồ đạc của ngươi theo, đi cùng ta đến Khu Vực Trung Ương.

- A, cái gì cơ?

Lan Anh sửng sốt một lúc.

- Gặp quốc vương bệ hạ chứ còn gì nữa, a cái gì mà a.

Hi Bối Kỳ lườm thiếu nữ một cái.

Lan Anh phấn khích hỏi:

- Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ sao? Đi bằng cái gì?

- Đừng nói nhiều, đi thôi.

Hi Bối Kỳ đặt cái ly đã uống cạn xuống bàn rồi quay đầu bước ra ngoài.

- Chờ ta với!

Lan Anh như vớ được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng đứng dậy chạy theo ra ngoài.

- Tiểu thư, hãy cẩn thận, đây có thể là cái bẫy.

Vưu Nạp nghiêm mặt nhắc nhở.

Hổ Tây nghe vậy lạnh lùng nhìn nam nhân, nói:

- Nếu các ngươi không tin thì cần gì phải hỏi nhiều như vậy?

Vưu Nạp cứng người không phản bác được, nhưng thần sắc vẫn nghiêm túc và cảnh giác.

Trước cửa tiệm, Hi Bối Kỳ nhấc chân ngồi trên xe máy, nhanh chóng đội mũ bảo hiểm.

Nàng quay đầu nhìn thiếu nữ vừa đi ra ngoài, ra hiệu nói:

- Ngồi lên đây đi.

- Tốt.

Lần này Lan Anh không còn do dự, người có xe máy chắc chắn có thân phận không đơn giản.

- Vậy còn ta thì sao?

Hổ Tây hỏi với giọng điệu sâu kín.

Hi Bối Kỳ cười hì hì nói:

- Phía sau chen một chút thì vẫn còn chỗ ngồi, hoặc ngươi thi triển năng lực thức tỉnh mà về?

- Không muốn, chen một chút đi, tiết kiệm một chút tinh thần lực.

Hổ Tây hừ một tiếng rồi ngồi xuống sau lưng Lan Anh.

- Thấy chưa, vẫn còn chỗ mà.

Hi Bối Kỳ không nói gì, chỉ hơi nhích người về phía trước.

Vưu Nạp không kìm được hỏi:

- Còn ta thì sao?

- Ngươi ở lại đây hoặc chạy theo sau chúng ta.

Hổ Tây lườm nam nhân một cái.

- Ngươi cũng có thể bắt xe thú đến Khu Vực Trung Ương Chủ Thành.

Hi Bối Kỳ bỏ lại một câu rồi khởi động xe máy.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng xe máy gầm rú, ba người ngay lập tức phóng đi xa hơn trăm mét.

- …

Vưu Nạp há hốc miệng, cắn răng đuổi theo một đoạn đã không thấy bóng dáng xe máy đâu.

Hắn lo lắng cho sự an nguy của tiểu thư nhà mình, không còn cách nào khác đành phải bắt xe thú đi đến Chủ Thành.

- Vù vù vù ~~~

Trên đường chính Khu Bắc Thành, Hi Bối Kỳ điều khiển xe máy như bay khiến cơ thể Lan Anh run rẩy, tốc độ này thực sự quá kích thích đối với nàng rồi.

- Thả lỏng, không có gì đâu.

Giọng của Hổ Tây vang lên sau lưng nàng.

- Ta không có lo lắng.

Lời nói của Lan Anh bị gió cuốn đi, nghe có chút run rẩy.

- Ầm ầm ~~~

Hi Bối Kỳ tiếp tục tăng tốc, nhanh chóng lái ra khỏi khu bắc thành và tiến vào đường chính Chủ Thành.

Lan Anh hít sâu để giữ tỉnh táo, nhưng cảnh vật bên cạnh lướt qua quá nhanh vẫn khiến nàng căng thẳng đôi chút.

- Ầm ầm ~~~

Nửa giờ sau, xe máy dừng trước cổng chính của Khu Vực Trung Ương.

- Đến nơi rồi.

Hi Bối Kỳ phanh xe lại, tháo mũ bảo hiểm ra, để lộ mái tóc vàng xõa dài.

- Phù phù ~~~

- Cuối, cuối cùng cũng đến, may quá.

Lan Anh há miệng thở hổn hển, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt.

Hổ Tây liếc nàng một cái, làu bàu:

- Ngươi yếu quá đấy.

Lan Anh với sắc mặt trắng bệch đáp:

- Ta chỉ là người bình thường thôi…

- Hiện tại đã nhìn ra.

Hổ Tây gật đầu đồng ý.

- …..

Lan Anh khóc không ra nước mắt, cảm thấy hơi bị mạo phạm.

- Đi thôi.

Hi Bối Kỳ xoa xoa tóc, ngẩng đầu bước vào Khu Vực Trung Ương.

Lan Anh bước đi với đôi chân như nhũn ra, khó khăn lắm đuổi kịp hai người.

Đợi đến khi nàng tỉnh táo lại mới nhận ra mình đã thực sự bước vào khu vực trung tâm của vương quốc Huyền Vũ, nơi ở của quốc vương và những nhân vật quan trọng.

Trong lòng nàng vô cùng căng thẳng, sắp được gặp quốc vương của vương quốc Huyền Vũ, trái tim đập dồn dập liên hồi.

- Đông đông đông ~~~

Lan Anh giống như một đứa trẻ tò mò, vừa đi vào Khu Vực Trung Ương vừa quan sát xung quanh.

Ba người bước vào Thang Vận Chuyển và lên đến tầng tám của Khu Vực Trung Ương.

- Khoan đã, các ngươi là ai?

Lúc này nàng mới phản ứng lại, trợn to mắt nhìn Hổ Tây và cô gái Ma Cà Rồng.

- Chúng ta là ai không quan trọng.

Hi Bối Kỳ kiêu ngạo hất cằm lên.

- Ông ~~~

Thang Vận Chuyển dừng lại.

Lan Anh có chút bất an, nhưng khi nhìn thấy cung điện nguy nga tráng lệ, nàng ngay lập tức nhận ra đây chính là nơi ở của quốc vương vương quốc Huyền Vũ.

- Phù ~~~

Lan Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt trở nên kiên định, dù thế nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, nàng không thể khoanh tay đứng nhìn dân chúng An Lam chết dần chết mòn được.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Bối Kỳ bước vào cung điện, tình cờ gặp Tiểu Mật đang quét tước dọn dẹp.

Nàng thanh thúy hỏi:

- Tiểu Mật, bệ hạ có ở đây không?

- Bệ hạ đang ở phòng làm việc nha.

Tiểu Mật ngây thơ đáp.

Hi Bối Kỳ ngạc nhiên nói:

- Ơ, vừa rồi bệ hạ còn trả lời tin nhắn Lục Quang của ta, ta cứ tưởng hắn đang ở thư phòng.

- Bệ hạ bảo còn hai giờ nữa mới xong việc, nếu có chuyện gì thì phải đợi.

Tiểu Mật nhẹ nhàng nói.

Hi Bối Kỳ chậm rãi gật đầu:

- Vậy được rồi.

Nàng nhìn về phía Lan Anh rồi nhún vai nói:

- Ngươi cũng nghe rồi đấy, phải đợi thôi.

- Nhưng mà… Được rồi.

Lan Anh lộ ra thần sắc nóng nảy, nhưng nghĩ mình đang có việc cần nhờ nên đành nén lại và gật đầu.

Hổ Tây dõng dạc nói:

- Tiểu Mật, ta muốn uống nước trái cây.

- Để ta đi làm.

Tiểu Mật mỉm cười đáp rồi quay người đi vào phòng bếp.

Hi Bối Kỳ tùy ý nói:

- Ngồi xuống đi.

- Tốt.

Lan Anh rụt rè đáp, tò mò quan sát đại sảnh cung điện.

Đây là lần đầu tiên nàng đến đây, trong lòng rất là khẩn trương.

- Ngồi đi chứ.

Hi Bối Kỳ lườm nàng một cái.

- Ồ ồ.

Lan Anh nở một nụ cười gượng, ngồi xuống ghế sô pha mềm mại.

- Ta đã về rồi đây!

Nguyệt Phi Nhan hét to bước vào chính sảnh cung điện.

Nàng dừng lại, ánh mắt dừng trên người Lan Anh, nhướng mày hỏi:

- Có khách à?

- Có thể coi là vậy.

Hi Bối Kỳ thuận miệng đáp.

- Xin, xin chào.

Lan Anh lắp bắp chào hỏi.

- Xin chào.

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt đỏ.

Hi Bối Kỳ liếc nhìn đồng hồ trên tường, ngạc nhiên hỏi:

- Sao hôm nay ngươi về sớm thế?

Nguyệt Phi Nhan giải thích:

- Ngày mai có buổi diễn tập lần thứ ba của Hải Lục Không nên hôm nay ta cho bọn họ nghỉ nửa ngày.

Hải Lục Không tam quân thỉnh thoảng tổ chức diễn tập, khi có mục tiêu tấn công thì sẽ tiến hành diễn tập thực chiến.

- Ồ, suýt chút nữa ta quên mất.

Hi Bối Kỳ gật đầu một cái.

Bên trong phòng làm việc của cung điện.

Mục Lương mới thôi diễn và vẽ ra ma pháp trận, muốn thay đổi kết cấu của nó để diễn hóa ra ma pháp trận không nguyên tố.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right