Chương 3713: Cách Làm Này Rất ‘Quý Tộc’
- Ông ~~~
Hắn lộ ra thần sắc nghiêm túc, tiến độ hoàn thành ma pháp trận không nguyên tố rất nhanh.
Ý tưởng của Mục Lương là đảo ngược thôi diễn từ ma pháp trận chứa các nguyên tố khác nhau, rút ra các loại nguyên tố như kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, chỉ để lại khung của ma pháp trận, từ đó nghiên cứu ma pháp trận không nguyên tố.
Chỉ cần nghiên cứu thành công ma pháp trận không nguyên tố, nó có thể được sử dụng trong điện thoại di động ma huyễn và các ma cụ khác vận hành nhờ ma pháp trận, giúp nâng cao hiệu suất sản xuất.
Ma pháp trận không nguyên tố có thể coi là trụ cột của các ma pháp trận, là ma pháp trận trống rỗng, có thể chỉnh sửa tùy ý mà không cần lo lắng về vấn đề dung hợp các nguyên tố khác.
Theo tính toán của Mục Lương, ban đầu cần đến 300 viên tinh thạch ma thú để vận hành điện thoại di động ma huyễn, nhưng với ma pháp trận không nguyên tố, chỉ cần khắc 10 viên tinh thạch là có thể kích hoạt các chức năng cơ bản.
Ngoài ra, hiệu suất vận hành của điện thoại di động ma huyễn sẽ cao hơn và không lo bị kẻ khác phá giải cấu trúc.
- Suýt nữa thì hỏng.
Mục Lương bình tâm tĩnh khí, tiếp tục khống chế tinh thần lực và linh hồn lực để bóc tách các nguyên tố ma pháp bên trong ma pháp trận.
Theo tính toán ban đầu, chỉ cần nghiên cứu thành công ma pháp trận không nguyên tố là hắn có thể thêm nhiều chức năng hơn, bao gồm cả chức năng giao thức ăn ngoài, tất cả đều đòi hỏi khả năng tính toán rất cao.
Thời gian trôi qua, các nguyên tố ma pháp trong ma pháp trận ngày càng ít đi.
Sắc mặt Mục Lương ngày càng nghiêm túc, tốc độ bóc tách nguyên tố ma pháp cũng ngày càng chậm hơn, bởi vì chỉ cần một sai lầm thì hắn sẽ phải làm lại từ đầu.
Sau hai giờ, hắn đã thuận lợi bóc tách hết các nguyên tố ma pháp trong ma pháp trận, chỉ còn lại bộ khung ma pháp trận.
Mục Lương cau mày, bộ khung ma pháp trận không có nguyên tố rất yếu, có cảm giác như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể sụp đổ.
Hắn trầm tư một lúc, cần phải tìm biện pháp làm cho khung ma pháp trận trở nên ổn định để có thể tiếp tục nghiên cứu sau đó.
Đôi mắt của Mục Lương bỗng sáng lên, hắn khẽ thốt:
- Trấn Thiên Địa.
- Ông ~~~
Lực lượng vô hình khuếch tán ra, nhanh chóng bao trùm khung ma pháp trận, giúp nó ổn định lại.
Khóe môi của Mục Lương cong lên, tiếp tục nghiên cứu những phần sau.
Hắn cẩn thận kiểm tra năng lượng còn sót lại trong ma pháp trận, hoàn toàn thanh trừ nó, chỉ còn thiếu một nguyên tố mới để hoàn thành nguyên tố thay thế vạn năng.
- Nguyên tố mới…
Mục Lương suy ngẫm.
Các nguyên tố như phong và hỏa chắc chắn không phù hợp, nếu không thì hắn chẳng cần đến ma pháp trận không nguyên tố làm gì. Nó phải có khả năng vận chuyển và kiêm dung rất nhiều nguyên tố đại biểu năng lượng nguyên, đồng thời có thể chuyển hóa thành các nguyên tố khác thông qua ma pháp trận chuyển hoá.
Hắn đã thử nhiều cách khác nhau, đáng tiếc tất cả đều thất bại.
- Thôi được rồi, cứ tạm vậy đi, giải quyết xong những việc khác rồi nghiên cứu tiếp.
Mục Lương thở dài, niêm phong khung ma pháp trận lại.
Hắn đứng dậy duỗi người, sau đó xoay người rời khỏi phòng làm việc.
Ở cạnh cửa phòng làm việc, Vân Hân đứng chờ một cách ngoan ngoãn, thấy hắn bước ra liền vội vàng hành lễ:
- Bệ hạ vạn an.
- Ừ, người cầu kiến ta đã đến chưa?
Vân Hân ngoan ngoãn đáp:
- Bệ hạ, người đã đến, hiện đang ở phòng tiếp khách.
- Ừ, Hồ Tiên có ở đây không?
Vân Hân nhẹ nhàng đáp:
- Bệ hạ, Hồ Tiên nương nương vẫn chưa trở lại, nhưng vương hậu nương nương có ở đây.
- Vậy bảo vương hậu cùng đi.
- Vâng, để ta đi mời vương hậu nương nương.
Vân Hân đáp lời rồi bước về phía Thiên Điện của Nguyệt Thấm Lan.
Mục Lương gật đầu, quay về thư phòng để thay quần áo rồi mới chậm rãi đi đến phòng tiếp khách.
Nguyệt Thấm Lan cũng bước ra từ Thiên Điện, khoác tay lên khuỷu tay của hắn.
- Xong việc rồi à?
Nàng ưu nhã hỏi.
Mục Lương ôn tồn đáp:
- Chưa xong, vẫn cần phải tiếp tục nghiên cứu, trước đó nên giải quyết những việc khác đã.
- Tốt, chúng ta đi gặp vị khách quý kia.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười.
- Cũng không phải là ai quan trọng lắm, nhưng phát sinh một việc mà ta thấy rất thú vị, có thể dựa vào đó mở rộng dịch vụ chữa bệnh của chúng ta.
Mục Lương ôn hòa nói.
Nguyệt Thấm Lan nhướng mày, nhẹ nhàng nói:
- Ta đã đoán trước, nên mới cố ý trở về.
- Đi thôi.
Mục Lương cười một tiếng.
Hai người bước vào phòng tiếp khách, Lan Anh, người đã chờ lâu, lập tức đứng dậy theo phản xạ.
- Gặp qua bệ hạ Huyền Vũ và vương hậu nương nương.
Lan Anh cung kính hành lễ.
Hổ Tây và Hi Bối Kỳ chớp chớp mắt, cũng hành lễ theo thiếu nữ.
- Ngồi đi.
Mục Lương lạnh nhạt mở miệng.
Lan Anh do dự một chút rồi khẩn trương ngồi lại chỗ cũ.
- Nói đi, kể lại chi tiết từ đầu đến cuối.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
Hi Bối Kỳ liếc nhìn thiếu nữ đang căng thẳng, nhắc nhở:
- Có nghe thấy không, nhanh nói đi.
- Vâng, vâng.
Lan Anh hít một hơi thật sâu, kể lại chi tiết mọi chuyện đã xảy ra lần nữa.
Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, thấp giọng khẽ lẩm bẩm:
- Sốt, đau đầu, nôn mửa… những triệu chứng này có thể do trúng độc hoặc cảm cúm.
- Nếu có thể chữa khỏi ở Bệnh Viện Đa khoa vậy chắc là không nghiêm trọng.
Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ một lúc rồi nói.
- Ừ, có lẽ chỉ là cúm thông thường.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
Dù chỉ là cảm cúm thông thường, nhưng nếu không được quan tâm đúng mức thì nó có thể gây ra nhiều thương vong, đặc biệt là ở một thế giới có trình độ y tế lạc hậu như thế này.
Ở đại lục mới có rất nhiều ma dược, nhưng hầu hết đều có tác dụng phụ, hơn nữa người dân bình thường không thể mua nổi, đến khi bọn họ mắc bệnh nặng, cái chết gần như là điều tất yếu.
Ngoại trừ vương quốc Huyền Vũ, các thành phố và thôn trấn khác mỗi ngày đều có rất nhiều người chết đi, phần lớn là do bệnh tật.
Ma dược không phải là vạn năng, nó không thể chữa được tất cả các chứng bệnh, nếu dùng tùy tiện, nó thậm chí có thể làm bệnh tình trở nên nghiêm trọng hơn, dẫn đến cái chết nhanh chóng.
Vì vậy, tỷ lệ tử vong do bệnh tật hàng năm trên đại lục mới luôn ở mức cao.
Chỉ những người quyền quý mới có thể tìm đến các Ma Pháp Sư hệ quang để được chữa trị, nhờ đó mới giảm thiểu nguy cơ tử vong.
Ở vương quốc Huyền Vũ, nhiều loại bệnh có thể được chữa trị, ngay cả khi gãy tay gãy chân, nếu được cứu chữa kịp thời thì phần lớn đều có thể giữ được mạng sống.