Chương 3714: Không Hề Làm Những Việc Mà Con Người Làm
Hơn nữa, cư dân sống gần Chủ Thành hầu như không mắc bệnh nhờ vào sự tồn tại của Thế Giới Thụ.
- Quốc vương bệ hạ, xin hãy cứu dân chúng thành An Lam.
Lan Anh đột nhiên quỳ xuống đất khẩn cầu nói.
Mục Lương nhìn về phía nàng, bình tĩnh nói:
- Ta muốn cứu thì tự nhiên sẽ cứu, còn nếu không muốn, ngươi có quỳ đến chết cũng vô ích.
Nguyệt Thấm Lan giữ ánh mắt bình tĩnh, biết Mục Lương đã có quyết định của riêng mình nên không nói thêm gì.
Lan Anh cắn môi dưới, tiếp tục khẩn cầu:
- Bệ hạ có yêu cầu gì xin cứ nói.
Mục Lương thản nhiên nói:
- Mười viên tinh thạch ma thú cấp 8 và một mảnh đất ở trung tâm thành An Lam, ta muốn xây Bệnh Viện Đa khoa tại đó.
Hắn luôn biết rằng chữa bệnh là ngành nghề kiếm được lợi nhuận kếch xù, nhiều bệnh chỉ cần trị liệu đơn giản là có thể khỏi hẳn.
Nếu để lâu còn có thể trở thành một biện pháp tốt để thu phục lòng dân.
Mục Lương đã sớm có kế hoạch xây dựng Bệnh Viện Đa khoa ở khắp các nơi trên đại lục mới để điều trị các loại bệnh nhẹ, góp phần phát triển vương quốc Huyền Vũ.
Cơ thể Lan Anh run lên, bi thống nói:
- Quốc vương bệ hạ, điều đó không thành vấn đề, nhưng chúng ta thật sự không lấy ra đủ mười viên tinh thạch ma thú cấp 8.
- Không cần các ngươi giao ngay bây giờ, chỉ cần thanh toán trong vòng mười năm là được.
Mục Lương thản nhiên nói.
Lan Anh do dự một chút sau đó gật đầu, trịnh trọng đáp:
- Có thể.
Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, trong lòng thầm khen ngợi Lan Anh và thành chủ An Lam vì đã hết lòng suy nghĩ cho dân chúng trong thành, cho nên hắn mới không đưa ra giá cả quá cao.
Lan Anh lúc này cơ thể căng thẳng nhưng cố giữ bình tĩnh, dân chúng An Lam được cứu rồi, cha và người nhà của nàng cũng được cứu.
Nàng nghĩ tới điều gì đó, nhắc nhở:
- Quốc vương bệ hạ, ma pháp hệ quang thông thường không thể chữa khỏi, nhất định phải dùng thuốc của Bệnh Viện Đa khoa mới được.
Khi quái bệnh lưu hành ở thành An Lam, thành chủ đã bỏ ra cái giá rất lớn để mời Ma Pháp Sư hệ Quang cấp 7 đến giúp đỡ, chỉ là hiệu quả rất nhỏ.
Thành chủ nhất thời không thể tìm được Ma Pháp Sư hệ Quang cao cấp hơn, huống chi muốn chữa khỏi bệnh cho dân chúng, chỉ dựa vào ma pháp hệ quang là rất khó.
- Ta biết rồi.
Mục Lương bình thản nói.
Hắn sẽ phái đội ngũ chữa bệnh đến thành An Lam, còn có thể cho người mang theo Phú Năng Trân Châu.
Nếu đội ngũ chữa bệnh không giải quyết được vấn đề thì sẽ sử dụng Phú Năng Trân Châu để tinh lọc toàn bộ thông qua Lĩnh Vực Thế Giới.
- Cảm ơn Huyền Vũ bệ hạ.
Lan Anh kích động hành lễ lần nữa.
- Đừng vui mừng quá sớm, có chuyện ta muốn nhắc ngươi.
Mục Lương ngước mắt tiếp tục nói:
- Sau khi Bệnh Viện Đa khoa xây xong, việc khám chữa bệnh cho dân chúng đều sẽ thu phí, điều này ngươi phải biết rõ.
- Ta hiểu.
Lan Anh cung kính gật đầu.
Nàng đã tìm được hy vọng sống sót cho dân chúng An Lam, phí chữa bệnh đương nhiên sẽ do bọn họ tự trả.
Thiếu nữ đã đi qua Bệnh Viện Đa khoa vương quốc Huyền Vũ, biết rằng dân chúng bình thường có thể hoàn toàn thanh toán được phí chữa bệnh.
Mục Lương bình thản nói:
- Ngoài điều đó ra, thu nhập của bệnh viện không liên quan đến các ngươi, cũng không cần phải nộp thuế cho các ngươi.
Lan Anh do dự một chút, nhỏ giọng nói:
- Quốc vương bệ hạ, chúng ta ở thành An Lam sẽ không thu thuế, nhưng phía vương thất sẽ thu…
Mục Lương ngước mắt nói:
- Bọn họ không dám thu.
Giọng điệu của hắn bình thản, nhưng toát ra khí phách và sự tự tin.
- Nói cũng đúng.
Lan Anh gật đầu nhận đồng.
Người trong vương thất Sâm Phổ An đều là những tên bắt nạt kẻ yếu, trước sự hùng mạnh của vương quốc Huyền Vũ, vương thất chỉ biết im lặng như gà.
Mục Lương nhàn nhạt hỏi:
- Còn vấn đề gì nữa không?
- Không, không có, chỉ mong quốc vương bệ hạ sớm sắp xếp người lên đường.
Lan Anh lắc đầu đáp.
- Ừ, Thấm Lan, soạn một bản hợp đồng để nàng ấy ký và đóng dấu.
Mục Lương quay đầu nói.
- Được, chờ một lát.
Nguyệt Thấm Lan đáp lại, lấy ra giấy và bút rồi bắt đầu viết.
Chẳng mấy chốc một bản hợp đồng được viết xong, Mục Lương giơ tay lên đặt vào hợp đồng, thi triển năng lực khế ước.
Hắn nhìn về phía Lan Anh, nhàn nhạt nói:
- Ký tên, đóng dấu và để lại dấu ngón tay bằng máu.
Lan Anh xem qua các điều khoản trong hợp đồng, thấy không có vấn đề gì liền ký tên và dùng con dấu của thành chủ, đây là thứ mà cha nàng bảo nàng mang tới.
Thiếu nữ cắn ngón tay, để lại dấu vân tay bằng máu ở góc của hợp đồng.
- Ông ~~~
Khế ước được thành lập, hợp đồng loé sáng rồi biến mất.
Mục Lương ngước mắt lên nói:
- Khế ước đã được lập ra, nếu vi phạm các điều khoản, toàn bộ gia tộc của ngươi sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Nghe được lời này, Lan Anh không khỏi run lên, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Sẽ không, xin Huyền Vũ bệ hạ yên tâm.
Mục Lương bình thản nói:
- Trở về đi, chậm nhất là ba ngày nữa xuất phát, nhanh nhất là ngày mai, ta sẽ cho người thông báo ngươi.
- Vâng.
Lan Anh kích động hành lễ.
- Đi thôi, ta đưa ngươi ra ngoài.
Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.
- Tốt, cám ơn ngươi.
Lan Anh cảm kích nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng, nếu không có sự giúp đỡ của nàng ấy thì nàng sẽ không thể gặp được quốc vương Huyền Vũ.
Hi Bối Kỳ không thèm để ý mà phất tay, dẫn thiếu nữ rời đi phòng hội nghị.
Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Mục Lương, hỏi:
- Ngươi dự định phái ai đến thành An Lam?
Mục Lương suy nghĩ một chút rồi đáp:
- Chúng ta sẽ chiêu mộ người từ các Bệnh Viện Đa khoa, cử bọn họ đi công tác nửa năm, chờ đến khi bệnh viện ở đó hoạt động bình thường thì có thể xin trở về, nếu có năng lực còn có thể lên làm viện trưởng.
Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nói:
- Nếu là như vậy, nhân viên đi công tác cần phải được phát tiền trợ cấp công việc.
- Đúng vậy, nếu không sẽ không ai muốn chuyển đi.
Mục Lương gật đầu.
Chính sách đãi ngộ công việc ở vương quốc Huyền Vũ quá tốt, nếu phải chuyển đi nơi khác công tác thì sẽ không được hưởng các tiện lợi nữa, cho nên tất nhiên cần có biện pháp khích lệ.
Mục Lương suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
- Bệnh Viện Đa khoa sẽ có nhân viên nhà ăn, chúng ta nên cử đầu bếp qua đó, món ăn ngon cũng có thể thu hút người tham gia.
- Được, ta sẽ sắp xếp.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu.
Mỹ thực của vương quốc Huyền Vũ rất nổi tiếng, có thể trở thành phúc lợi cho nhân viên, giúp xua tan một phần lo lắng của những người công tác ngoại phái.
Mục Lương ôn hoà nói: