Chương 3715: Ngươi Quỳ Đến Chết Cũng Vô Ích

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,816 lượt đọc

Chương 3715: Ngươi Quỳ Đến Chết Cũng Vô Ích

- Ngươi mau chóng xác định danh sách nhân viên chuyển đi, càng sớm lên đường càng tốt, khi đến nơi phải xây dựng Bệnh Viện Đa khoa trước, bản thiết kế bệnh viện ngày mai ta sẽ đưa cho ngươi.

- Được, ta sẽ đi sắp xếp ngay bây giờ.

Nguyệt Thấm Lan vừa nói vừa đứng lên.

Mục Lương bình thản nói:

- Ừ, ta sẽ đi Xưởng Chế Tạo Linh Khí một chuyến, có lẽ linh khí chữa bệnh mới đã được nghiên cứu xong.

- Đi thôi.

Nguyệt Thấm Lan cúi xuống hôn lên má Mục Lương một cái, sau đó mới đạp đôi giày cao gót rời đi.

Mục Lương đứng dậy rời khỏi phòng tiếp khách, đi đến Xưởng Chế Tạo Linh Khí ở tầng bảy Khu Vực Trung Ương.

Bên trong Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Già Lạc đang nằm nhàn nhã trên ghế xích đu nghỉ ngơi.

Bên cạnh nàng là Lê Tuyết và Lê Nhã đang bưng nước rót trà.

- Chị Già Lạc, không phải hôm nay chị bảo là sẽ nghỉ ngơi sao?

Lê Nhã làu bàu.

Già Lạc rũ mắt nói:

- Không phải bây giờ ta đang nghỉ ngơi sao, ta đâu có đi nghiên cứu linh khí.

- Nghỉ ngơi là nằm đó không làm gì cả hoặc đi ra ngoài vui chơi thì mới tính là nghỉ ngơi chứ.

Lê Tuyết nói với giọng nghiêm túc.

- Nhìn xem mấy thứ các ngươi đang cầm trên tay đi.

Già Lạc ngước mắt nói.

Lê Nhã nhìn ly trà trên tay, còn Lê Tuyết thì khó hiểu nhìn khay bánh ngọt.

- Đồ ăn thức uống có đủ, chẳng phải cũng tính là nghỉ ngơi sao?

Già Lạc hỏi tiếp.

- Nhưng mà tất cả mấy thứ này đều là ngươi ăn ở đây mà.

Khóe mắt của Lê Nhã giật một cái.

- Không cần chú ý mấy chi tiết nhỏ đó.

Già Lạc trả lời một cách thản nhiên.

Nàng lại bổ sung:

- Các ngươi cũng có thể ăn mà.

Lê Nhã nhỏ giọng nói:

- Chúng ta muốn đi ăn lẩu và xiên nướng.

Đôi mắt của Già Lạc sáng rực, suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ý kiến hay, ta mời khách, cùng đi không?

- Thật sao?

Hai mắt của Lê Tuyết loé sáng.

- Đừng có lừa chúng ta đấy.

Lê Nhã nghiêm túc nói.

- Không có chuyện đó, ta đâu phải người như vậy chứ.

Già Lạc trợn trắng mắt với cả hai.

Lê Tuyết nói với giọng oán trách:

- Chị Già Lạc, lần trước khi liên hoan, chị bảo đột nhiên có việc, mới ăn được nửa bữa đã chạy mất, thậm chí còn chưa tính tiền.

- Thật à?

Già Lạc trợn tròn mắt, giọng điệu nghiêm túc nói:

- Không thể nào, ta không nhớ rõ nha.

- …

Lê Tuyết nghẹn họng không biết nói cái gì cho phải.

- Bệ hạ vạn an.

Bên ngoài Xưởng Chế Tạo Linh Khí, các hộ vệ Trung Ương đang canh gác cung kính hành lễ.

Cả ba nghe thấy liền quay lại nhìn, thấy Mục Lương đang bước vào với dáng vẻ thoải mái.

- Bệ hạ vạn an.

Lê Nhã và Lê Tuyết vội vàng cúi người hành lễ.

- Ừ, các ngươi đang làm gì thế?

Mục Lương hỏi với giọng bình thản.

Lê Tuyết cung kính đáp:

- Bệ hạ, chúng ta đang định đi ra ngoài ăn lẩu.

- Hôm nay nghỉ ngơi à?

Mục Lương thuận miệng hỏi.

- Đúng vậy.

Lê Nhã ngoan ngoãn gật đầu đáp.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, nói:

- Ừm, nên làm việc và nghỉ ngơi hợp lý.

- Sao hôm nay bệ hạ lại có thời gian ghé qua đây vậy?

Già Lạc tò mò hỏi.

- Đến xem thành quả nghiên cứu linh khí chữa bệnh của các ngươi thế nào rồi.

Mục Lương đáp bình thản.

Già Lạc chớp chớp mắt, nói:

- Những thứ linh khí chữa bệnh kia à, ta đã làm được, nhưng Phong Vũ và Chí Hải mang đi thí nghiệm rồi, kết quả thế nào thì ta vẫn chưa hỏi.

- Vậy đi đến phòng thí nghiệm của bọn họ xem.

Mục Lương bình thản nói.

- Tốt.

Già Lạc vui vẻ gật đầu.

- …..

Lê Nhã và Lê Tuyết đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy hôm nay bọn họ không thể ăn lẩu rồi.

- Đi thôi, cùng đi.

Lê Tuyết thở dài một tiếng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đám người đi về phía Xưởng Chế Tạo Linh Khí, nơi đó là phòng nghiên cứu của Chí Hải và Phong Vũ.

- Thử một lần nữa đi.

Trong phòng nghiên cứu, giọng nói hưng phấn của Chí Hải vang lên.

- Hắn đã tỉnh, còn thử cái gì nữa?

Phong Vũ lên tiếng, trong giọng nói còn mang theo chút tiếc nuối.

Trong phòng nghiên cứu có một giường bệnh, trên đó là một nam nhân mặc quần áo bệnh nhân, nút buộc áo của hắn ta đã được cởi ra.

Bên cạnh giường bệnh có một kiện linh khí, nó trông giống như một chiếc tủ lạnh thu nhỏ với hai ống dẫn nối với hai vật thể giống bàn ủi.

Lúc này nam nhân đã tỉnh, ánh mắt hoang mang, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hô hấp có chút yếu ớt.

- Tỉnh hơi nhanh, ta mới thử được vài cái thôi.

Chí Hải tiếc nuối nói.

Hắn nhìn về phía Phong Vũ, đề nghị:

- Có nên đánh ngất hắn để chúng ta thử thêm lần nữa không?

- Cũng không phải là không được, dù sao cũng là tử tù.

Đôi mắt Phong Vũ sáng lên.

Bọn họ sử dụng tử tù để thí nghiệm chữa bệnh bằng linh khí, tiến hành đã được nhiều lần.

Trước đây khi ở thành Tương Lai, hai người đã thực hiện nhiều thí nghiệm trên cơ thể sống, nhưng khi đến vương quốc Huyền Vũ, bọn họ bị Mục Lương nghiêm cấm bằng sắc lệnh dùng người sống thực hiện những thí nghiệm tàn nhẫn đó.

- Các ngươi đang làm gì?

Giọng nói uy nghiêm vang lên.

Mục Lương và đám người Già Lạc bước vào phòng nghiên cứu, khiến nơi đây nhanh chóng trở nên náo nhiệt.

- Bệ hạ.

Phong Vũ và Chí Hải vội vàng hành lễ.

Già Lạc lạnh lùng hỏi:

- Kết quả khảo nghiệm những thứ chữa bệnh linh khí kia thế nào rồi?

Nghe được lời này, đôi mắt Chí Hải sáng lên, hưng phấn nói:

- Vừa mới kiểm tra xong, hiệu quả rất tốt, có thể giúp những người có tim đột nhiên ngừng đập khôi phục nhịp tim.

Phong Vũ bổ sung:

- Nhưng nếu trái tim ngừng đập hơn mười phút thì không còn cách nào khác, hơn nữa cũng không phải trăm phần trăm thành công, phối hợp ma dược có thể nâng cao tỷ lệ thành công.

Hai người vừa khảo nghiệm linh khí chữa bệnh giúp người bệnh khôi phục nhịp tim, sử dụng sức mạnh điện lưu phối hợp với ma pháp trận bên trong linh khí có thể đạt được hiệu quả khử rung tim, từ đó giảm thiểu tỷ lệ tử vong của bệnh nhân tại Bệnh viện Đa khoa.

Già Lạc nhìn Mục Lương, khóe môi cong lên hỏi:

- Bệ hạ có hài lòng không?

Mục Lương ôn tồn nói:

- Hài lòng, bắt đầu từ hôm nay chế tạo thêm vài kiện đi, hai ngày nữa sẽ gửi đến thành An Lam.

- Thành An Lam, ngươi định giao dịch cho thương nhân à?

Già Lạc nghi ngờ hỏi.

Mục Lương thuận miệng giải thích:

- Không phải, ta dự định mở bệnh viện ở đó.

- Rõ rồi, vậy hôm nay ta sẽ không nghỉ ngơi.

Già Lạc gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.

Lê Nhã và Lê Tuyết bĩu môi, xác định hôm nay không được ăn lẩu, các nàng phải giúp một tay chế tác linh khí chữa bệnh.

- Hai ngày này vất vả một chút, vương quốc Huyền Vũ và Bệnh viện Đa khoa đều cần phân phối vài chiếc.

Mục Lương bình thản nói

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right