Chương 3716: Chỉ Biết Im Lặng Như Gà

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,258 lượt đọc

Chương 3716: Chỉ Biết Im Lặng Như Gà

Với trình độ luyện khí của Già Lạc, việc chế tác máy khử rung tim không khó, lại có Lê Nhã và Lê Tuyết hỗ trợ, một ngày có thể làm ra sáu tới bảy chiếc.

- Ta biết rồi.

Già Lạc đáp không chút để ý.

Mục Lương nhìn về phía nam nhân trên giường bệnh, lúc này thần trí của đối phương đã dần hồi phục.

- Tử tù à?

Hắn nhìn về phía hai lão giả.

- Đúng vậy.

Phong Vũ gật đầu liên tục.

Mục Lương thu ánh mắt lại, lạnh nhạt hỏi:

- Những linh khí chữa bệnh khác đâu?

- Bệ hạ, ở bên cạnh.

Chí Hải chỉ tay về phía hai bệ linh khí đặt cạnh giường bệnh, đồng dạng nối vào trên người các tử tù.

Hai bên linh khí không khác nhau mấy về kích thước, cao khoảng nửa mét, được chế tạo từ xương ma thú, với hình dáng vuông vức khiến người ta khó đoán được mục đích sử dụng.

Phong Vũ giới thiệu:

- Bệ hạ, đây là linh khí truyền dịch, có thể giúp dược vật thẩm thấu vào cơ thể và nhanh chóng có hiệu lực, khiến vết thương mau lành hơn, tốc độ tạo máu nhanh hơn, nâng cao hiệu quả chữa bệnh…

Già Lạc hất cằm, ngạo nghễ nói:

- Ta tạo ra nó.

- Đúng vậy.

Ánh mắt Phong Vũ có chút phức tạp.

Chí Hải giới thiệu một kiện linh khí khác:

- Đây là thiết bị lưu giữ máu, dùng trong phẫu thuật. Khi mở ngực hay phanh bụng, nó giúp duy trì hoạt tính của máu, giảm tình trạng xuất huyết nghiêm trọng và có thể đo lường loại dịch xuất huyết.

Già Lạc mỉm cười, nói:

- Cũng là do ta chế tạo.

- Đúng vậy.

Khóe mắt của Chí Hải giật nhẹ một cái.

Trước đây hắn có thành kiến với Già Lạc, nhưng giờ đây phải thừa nhận rằng nàng là người có tài năng phi thường, vượt trội hơn cả hắn và Phong Vũ trong lĩnh vực nghiên cứu linh khí.

Mục Lương bình thản nói:

- Rất tốt, các ngươi chế tạo thêm nhiều một chút, sau này Bệnh viện Đa khoa sẽ phân phối những linh khí chữa bệnh này.

- Vậy thì mấy ngày tới ta cũng không cần nghỉ ngơi rồi.

Già Lạc nói nửa đùa nửa thật.

Mục Lương nói bình thản:

- Làm xong những thứ này rồi lại nghỉ ngơi.

- Không thành vấn đề.

Già Lạc đáp ứng.

- Tháng này tiền thưởng sẽ được tăng gấp đôi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Đôi mắt của Lê Nhã và Lê Tuyết sáng lên, ngay lập tức cảm thấy tràn đầy động lực.

Mục Lương quay sang nhìn Phong Vũ và Chí Hải, hỏi:

- Linh khí mà ta để các ngươi nghiên cứu thế nào rồi, làm được không?

- Làm được.

Chí Hải cung kính đáp.

Gần đây, hắn và Phong Vũ đã chia hướng nghiên cứu linh khí thành hai lĩnh vực, một là trong y học chữa bệnh, hai là phục vụ chiến tranh.

- Bệ hạ, xin mời xem.

Phong Vũ ra hiệu về phía góc phòng thí nghiệm, nơi có một kiện linh khí được phủ miếng vải đen.

Hắn tiến tới rồi vén miếng vải đen lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ tự hào.

Đó là một kiện linh khí được chế tạo từ lưu ly và xương thú, dài ba mét và rộng hai mét, trông giống như một khoang ngủ đông, khu vực lưu ly chứa đầy chất lỏng trong suốt.

Phong Vũ kích động giới thiệu:

- Đây chính là linh khí hôn mê mà bệ hạ yêu cầu, nó có thể khiến người sắp chết rơi vào trạng thái hôn mê, tính toán cho thấy có thể duy trì hôn mê ít nhất mười năm mà không chết.

Linh khí hôn mê này còn có thể bảo tồn hoạt tính của các chi bị gãy, tạo điều kiện cho việc cấy ghép tay chân bị đứt lìa.

Trong trường hợp có người bị thương tích nghiêm trọng mà không thể chữa trị ngay lập tức, bọn họ có thể đưa người đó vào trạng thái ngủ say trong linh khí hôn mê cho đến khi có khả năng chữa trị, sau đó đánh thức bệnh nhân để tiến hành trị liệu.

Nó cũng có thể sử dụng cho những người già sắp chết, kết hợp với ma dược để đưa người bị trúng độc vào trạng thái ngủ đông, làm cho cơ thể dừng lại ở trạng thái đó mà không phải độc phát thân vong.

Mục Lương tiến tới, kiểm tra cẩn thận linh khí hôn mê, khuôn mặt lộ rõ thần sắc kinh ngạc, không ngờ Chí Hải và Phong Vũ thật sự đã tạo ra thiết bị mà hắn thiết tưởng.

Già Lạc cũng lộ vẻ ngạc nhiên, ánh mắt nhìn về phía Chí Hải và Phong Vũ không còn giống như đang nhìn hai kẻ phế vật nữa.

- Ánh mắt đó của ngươi là gì vậy?

Chí Hải bất mãn nói.

- Không có gì, các ngươi rất lợi hại.

- Hừ, tất nhiên rồi.

Chí Hải và Phong Vũ hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo.

Mục Lương vỗ tay, giọng điệu hài lòng nói:

- Rất tốt, vậy chế tạo 20 kiện trước đi.

- Bệ hạ, việc này cần thời gian.

Chí Hải cười khổ một tiếng.

- Mười ngày, đủ không?

Mục Lương nhìn về phía hai người.

Phong Vũ đáp với giọng điệu không xác định:

- Bệ hạ, chắc là đủ…

- Vậy thì mười ngày.

Mục Lương ra quyết định.

- Vâng.

Chí Hải cùng Phong Vũ thở dài trong bụng rồi đáp một tiếng.

Bãi đậu phi thuyền của Chủ Thành vương quốc Huyền Vũ.

Bãi đậu phi thuyền rất lớn, dừng lại gần ba mươi chiến thuyền và phi thuyền vận chuyển, trong đó có chín chiếc là trung và đại hình phi thuyền vận chuyển.

Những phi thuyền vận chuyển này phải đi đến các vương quốc khác nhau của đại lục mới, chủ yếu là phục vụ chuyên chở, đón khách chỉ là thứ yếu.

Trong số những phi thuyền vận chuyển này, hôm nay có một phi thuyền cỡ trung sẽ đi qua vương quốc Sâm Phổ An, điểm đến cuối cùng là thành An Lam.

Lúc này, các nhân viên phục vụ tại bãi đậu phi thuyền đang giúp đỡ vận chuyển hàng hóa, chỉ huy Kiến Thợ khuân vác từng hộp gỗ lớn đưa vào phi thuyền vận chuyển.

Trong những chiếc rương gỗ này, một phần nhỏ chứa linh khí chữa bệnh, phần lớn là hàng hóa của các cửa hàng lớn đặt trước, còn có các tài liệu cần thiết cho việc xây dựng Bệnh Viện Đa Khoa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Trước phi thuyền vận chuyển, Vệ Ấu Lan đang trò chuyện với Lan Anh:

- Những hàng hóa này phần lớn dùng cho việc xây Bệnh Viện Đa Khoa, phần này là dược vật, cần bảo quản đúng cách, còn cái này…

- Ta biết rồi.

Lan Anh liên tục gật đầu.

- Về việc xây bệnh viện, ngươi phải nhanh chóng sắp xếp xong, như vậy mới có thể sớm chữa bệnh cho dân trong thành.

Vệ Ấu Lan tiếp tục nói.

Lan Anh nghiêm mặt đáp:

- Các hạ yên tâm, ta đã có kế hoạch, chờ trở về sẽ sắp xếp người di dời dân chúng, làm trống khu vực.

- Ừ, xây dựng không cần ngươi lo, chỉ cần đi theo những người biết việc, nếu thuận lợi thì trong ba ngày có thể xây xong Bệnh Viện Đa Khoa.

Vệ Ấu Lan dặn dò:

- Trong quá trình xây dựng Bệnh Viện Đa Khoa, các bác sĩ sẽ bắt đầu chữa bệnh cho dân chúng, vấn đề trật tự xếp hàng cần các ngươi sắp xếp ổn thỏa.

Lan Anh liên tục gật đầu, ghi nhớ lời dặn của Vệ Ấu Lan.

Nàng không dám qua loa với những việc này, sợ có vấn đề xảy ra, lỡ thời gian sẽ khiến dân chúng thương vong nặng nề.

- Cộp cộp cộp ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right