Chương 3717: Phát Triển Khí Giới Chữa Bệnh

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1,773 lượt đọc

Chương 3717: Phát Triển Khí Giới Chữa Bệnh

- Vệ Ấu Lan đại nhân, đã có thể lên đường chưa?

Một lão giả râu mép hoa râm từ xa bước tới, theo sau là mười mấy thanh niên cả nam lẫn nữ.

Vệ Ấu Lan xoay người nhìn, bình tĩnh đáp:

- Viện trưởng Phí Tức La, nửa giờ nữa sẽ xuất phát, nhanh chóng bây giờ đã có thể lên thuyền rồi.

Phí Tức La là viện trưởng mới của Bệnh Viện Đa Khoa thành An Lam, nhiệm kỳ kéo dài ba năm, sau ba năm có thể lựa chọn trở về vương quốc Huyền Vũ.

Những người đi theo sau hắn đều là bác sĩ và y tá từ các bệnh viện lớn của vương quốc Huyền Vũ, bọn họ đều tình nguyện chuyển công tác và có thể xin trở về sau nửa năm đến một năm.

Trong thời gian chuyển công tác, bọn họ sẽ được trợ cấp hàng tháng, vẫn được cung cấp bao ăn bao ở như trước.

Nhiệm vụ của bọn họ là giúp Bệnh Viện Đa Khoa mới hoạt động ổn định, đồng thời trong ngày thường sẽ đào tạo nhân viên mới.

Trường Học ở vương quốc Huyền Vũ sẽ đào tạo bác sĩ và y tá mới, sau khi tốt nghiệp, bọn họ sẽ được ưu tiên chuyển đi thực tập tại Bệnh Viện Đa Khoa mới trong thời gian ba năm.

Sau thời gian thực tập có thể xin trở về vương quốc Huyền Vũ, nhưng cần đợi có vị trí trống tại Bệnh Viện Đa Khoa.

- Tốt.

Phí Tức La mỉm cười gật đầu, dẫn theo các y tá và bác sĩ lên phi thuyền vận chuyển.

Lan Anh nhìn về phía đám người lão giả, mắt ánh lên vẻ xúc động, bọn họ là niềm hy vọng của dân chúng thành An Lam.

Nghĩ về tương lai khi thành An Lam có Bệnh Viện Đa Khoa, lòng nàng dâng trào cảm xúc, việc này sẽ giảm đáng kể tỉ lệ tử vong và thương tật.

Vệ Ấu Lan nhìn thiếu nữ, mỉm cười nói:

- Ta đã nói hết những điều cần nói, hy vọng có thể giải quyết suôn sẻ những vấn đề ở thành An Lam.

- Vâng.

Lan Anh mạnh mẽ gật đầu.

Chợt nghĩ ra điều gì, nàng vội vàng nói:

- Tiểu thư Vệ Ấu Lan, phiền ngươi chuyển lời cảm tạ của ta đến quốc vương bệ hạ, ta thật sự muốn đích thân cảm ơn ngài ấy nhưng lại không gặp được.

Hôm nay nàng đến Khu Vực Trung Ương Chủ Thành nhưng tiếc là không gặp được Mục Lương, hắn đang ở phòng làm việc nghiên cứu ma pháp trận không nguyên tố, chuẩn bị cho việc chế tác điện thoại di động ma huyễn thế hệ thứ hai.

- Ta biết rồi.

Vệ Ấu Lan mỉm cười gật đầu, hôm nay nàng cũng sẽ đến cung điện để báo cáo công việc.

Lan Anh mỉm cười chân thành, cảm kích nói:

- Cảm ơn ngươi.

- Không có gì, chúng ta hữu duyên sẽ gặp lại.

Vệ Ấu Lan vẫy tay một cái rồi ôm văn kiện quay người rời đi.

Lan Anh vẫy tay đáp lại, khẽ thì thầm:

- Hữu duyên gặp lại…

- Tiểu thư, ta đã trở về.

Lúc này giọng của Vưu Nạp vang lên, trên tay đeo đầy những bao lớn bao nhỏ.

Lan Anh nhìn hắn, hỏi:

- Sao bây giờ mới trở về?

Vưu Nạp cười khổ, giải thích:

- Những thứ này đều nằm ở các con phố khác nhau trong Chủ Thành, ta phải chạy qua nhiều nơi mới mua đủ, lúc kiểm tra an ninh cũng tốn không ít thời gian.

Đây là bãi đậu phi thuyền nêm tất cả các vật phẩm mang theo đều phải đi qua kiểm tra an ninh.

- Vậy ngươi đã mua đủ hết chưa?

Lan Anh hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.

Nàng rất thích ẩm thực và nước hoa của vương quốc Huyền Vũ, cho nên đã bảo Vưu Nạp mua một ít trước khi khởi hành trở về nhà.

- Mua đủ rồi.

Vưu Nạp gật đầu xác nhận.

- Vậy là tốt rồi.

Lan Anh mỉm cười hài lòng.

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông vang lên, bên trong bãi đậu phi thuyền vang lên giọng nhắc nhở của nhân viên phục vụ:

- Phi thuyền vận chuyển đi vương quốc Sâm Phổ An sắp cất cánh, xin quý khách nhanh chóng lên thuyền.

- Đi thôi, đến giờ lên thuyền rồi.

Lan Anh thúc giục.

- Tốt.

Vưu Nạp ôm chặt đồ vật trên người, nhanh chóng đuổi theo tiểu thư nhà mình.

- Ông~~~

Sau hơn mười phút, cửa khoang phi thuyền vận chuyển đóng lại, dưới sự chỉ huy của nhân viên phục vụ, phi thuyền bắt đầu cất cánh chậm rãi.

Khi phi thuyền rời khỏi không phận Chủ Thành, bên trong khoang thuyền vang lên thông báo của nhân viên phục vụ:

- Mười phút nữa sẽ tiến hành lần đầu tiên Không Gian Thiểm Thước, xin quý khách thắt chặt đai an toàn và không đi lại tùy ý trong khoang thuyền.

Bên trong khoang thuyền, Lan Anh nhanh chóng thắt chặt đai an toàn, háo hức chờ đợi lần đầu tiên trải nghiệm Không Gian Thiểm Thước.

Trên khuôn mặt nàng hiện rõ sự chờ mong, đây là lần đầu tiên nàng trải nghiệm dịch vụ Không Gian Thiểm Thước của phi thuyền vận chuyển.

Nếu không vì mục đích đi nhanh, phi thuyền vận chuyển sẽ không sử dụng tùy ý năng lực Không Gian Thiểm Thước.

- Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn…

Tiếng đếm ngược của nhân viên phục vụ vang lên.

- Ông~~~

Ngay sau đó, các hành khách trong phi thuyền cảm nhận cơ thể mình như bị vặn xoắn, ý thức trở nên trống rỗng trong khoảnh khắc.

- Hoa lạp lạp~~~

Sau khi kết thúc Không Gian Thiểm Thước, phi thuyền đã xuất hiện ở bên ngoài Kênh Sương Mù rồi tiếp tục di chuyển với tốc độ cao.

- Phù~~~

Lan Anh thở phào nhẹ nhõm, tim đập nhanh hơn hẳn.

Vưu Nạp nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy vùng biển quen thuộc, cảm thán nói:

- Tiểu thư, chúng ta đã rời khỏi vương quốc Huyền Vũ rồi.

- Nhanh thật đấy.

Lan Anh cũng thán phục thốt lên.

- Lần Không Gian Thiểm Thước tiếp theo sẽ diễn ra sau ba giờ, các quý khách hãy nghỉ ngơi thật tốt.

Bên trong khoang thuyền, giọng nhắc nhở của nhân viên phục vụ vang lên.

- Ba giờ à, có thể tranh thủ ngủ một giấc.

Lan Anh ngáp một cái.

Ánh mắt của Vưu Nạp lộ vẻ lo lắng, khẽ nói:

- Không biết thành chủ đại nhân thế nào rồi.

Nghe vậy, lòng Lan Anh thắt lại, nhưng nàng cố giữ vẻ kiên định:

- Không sao đâu, cha ta đã dùng ma dược, hắn sẽ cầm cự được đến khi chúng ta trở về.

Vưu Nạp nhanh chóng đáp:

- Đúng vậy, thành chủ đại nhân sẽ ổn thôi.

Dù nói vậy, nhưng trong lòng Vưu Nạp vẫn không lạc quan. Thành chủ đã bị trọng thương trong lần đến gặp vương thất, mặc dù ma dược có thể bảo mệnh ngài ấy nhưng việc chữa lành hoàn toàn là điều rất khó khăn.

Đôi mắt của Lan Anh đỏ hoe, nỗi bức thiết muốn về nhà ngày càng đè nặng trong lòng.

Nàng không có cách nào liên lạc với cha nên không biết tình hình hiện tại ở thành An Lam ra sao, chỉ có thể lo lắng suông.

Ba giờ trôi qua, phi thuyền lại tiến hành Không Gian Thiểm Thước lần nữa, giúp rút ngắn đáng kể thời gian bay.

Trong chính sảnh cung điện.

Ly Nguyệt ngồi trên ghế salon, liếc nhìn từng phần tài liệu nhân sự.

- Chị Ly Nguyệt, ngươi đang nhìn gì thế?

Mễ Nặc mềm mại hỏi.

Nàng vừa trở về từ trường học, mọi công việc hôm nay đã hoàn thành.

- Đang chọn trợ thủ đây.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng đáp.

Mễ Nặc chớp đôi mắt màu xanh lam, tò mò hỏi:

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right