Chương 3722: Tốc Độ Này Cũng Quá Quá Nhanh Rồi
Ngay sau đó, hắn đổ thuốc tê lên vết thương rồi bắt đầu loại bỏ phần hoại tử, sau cùng đắp bột cầm máu và ma dược tiêu viêm.
Đám người Lan Anh đứng bên cạnh nhìn, có một số thao tác bọn họ xem không hiểu, chỉ có thể dựa vào biểu cảm trên khuôn mặt thành chủ để phán đoán liệu có hiệu quả hay không.
Toàn bộ quá trình kéo dài nửa giờ, sắc mặt của thành chủ dần dần chuyển biến tốt, chứng tỏ trị liệu có hiệu quả.
Phí Tức La đứng dậy, bình tĩnh nói:
- Được rồi, cần nghỉ ngơi vài ngày mới có thể xuống giường đi lại.
- Vậy là tốt rồi?
Quản gia nghi ngờ hỏi.
Phí Tức La hỏi ngược lại:
- Bằng không thì sao? Ngươi còn muốn gì nữa, làm hắn lập tức trở lại như người bình thường sao?
- Không phải, dĩ nhiên không phải rồi, cái này không ai có thể làm được.
Quản gia vội vàng khoát tay đáp.
- Vậy ngươi nhầm rồi, bệ hạ của chúng ta có thể làm được.
Phí Tức La ngạo nghễ nói.
- …
Quản gia thức thời im lặng.
- Các hạ, cảm ơn.
Thành chủ lên tiếng, giọng thều thào yếu ớt.
Phí Tức La dặn dò:
- Hãy dưỡng thương cho tốt, nếu có điều kiện thì mỗi ngày uống hai ly trà Tinh Thần, rất có ích cho việc chữa trị.
- Có, ta có mua về.
Vưu Nạp vội vàng nói.
- Vậy là tốt rồi.
Quản gia thở phào nhẹ nhõm.
- Việc xây bệnh viện thì sao?
Phí Tức La nhìn về phía thiếu nữ.
Lan Anh nghe vậy thì nhìn về phía cha nằm trên giường, nghiêm túc nói:
- Cha, ta đã tìm ra cách cứu dân chúng.
- Cách gì?
Thành chủ lập tức lên tinh thần.
Lan Anh kể lại việc giao dịch với Mục Lương, bao gồm chuyện xây bệnh viện.
- Cha, tình hình cụ thể là như vậy, ta đã đồng ý với quốc vương Huyền Vũ sẽ xây một Bệnh Viện Đa Khoa ở thành An Lam.
Nàng nói với giọng nghiêm túc.
Thành chủ cười khổ một tiếng, nói:
- Xây Bệnh Viện Đa Khoa không phải việc xấu, nó có lợi ích to lớn cho thành An Lam, chỉ là chúng ta không có nhiều tinh thạch ma thú…”
Sau này thành An Lam có Bệnh Viện Đa Khoa, dân chúng sẽ có chỗ chữa bệnh, không đến mức một cơn cảm mạo cũng có thể mất mạng.
Lan Anh nghiêm mặt nói:
- Cha, cứu người quan trọng hơn, nếu thiếu tinh thạch ma thú thì có thể rút từ nguồn thu thuế.
- Cũng chỉ còn cách đó thôi.
Thành chủ cười khổ một tiếng.
- Cha, hãy xây Bệnh Viện Đa Khoa ở quảng trường bên cạnh, nơi đó không có ai ở.
Lan Anh đề nghị.
Thành chủ trầm tư một lúc rồi gật đầu:
- Vốn dĩ mảnh đất đó định để xây phòng tân hôn cho ngươi.
- Cha, không cần đâu, hãy dùng để xây Bệnh Viện Đa Khoa trước.
Lan Anh nói không chút do dự.
Thành chủ thở dài, gật đầu:
- Nghe theo ngươi.
Lan Anh nghiêm túc nói:
- Quản gia, nhanh đi lấy khế đất, bảo mọi người bắt đầu khởi công xây Bệnh Viện Đa Khoa ngay.
- Vâng.
Quản gia đáp một tiếng rồi xoay người bước nhanh ra ngoài.
Phí Tức La nói với giọng khàn khàn:
- Chỉ cần cho ta khế đất là đủ, người của chúng ta sẽ lo việc xây Bệnh Viện Đa Khoa.
- Không cần người của chúng ta hỗ trợ sao?
Vưu Nạp cau mày.
Hắn đã từng qua Bệnh Viện Đa Khoa, biết nó lớn như thế nào, cho dù xây phân viện thì cũng không phải là công trình nhỏ.
Hắn đã tính toán qua, để xây xong Bệnh Viện Đa Khoa sẽ cần một trăm công nhân làm việc liên tục trong hơn nửa tháng.
- Không cần đâu.
Phí Tức La lắc đầu, tự hào nói:
- Ngươi chưa hiểu hết về sức mạnh xây dựng của vương quốc Huyền Vũ rồi, chỉ cần ba ngày là Bệnh Viện Đa Khoa sẽ hoàn thành và đi vào hoạt động.
- Thật sao?
Vưu Nạp tỏ vẻ ngạc nhiên, trong lòng đã tin hơn phân nửa, đối phương không có lý do để nói dối.
- Thành chủ đại nhân, tiểu thư, ta đã tìm thấy khế đất rồi.
Quản gia đưa cho Lan Anh một tấm da thú.
- Đây.
Lan Anh đưa khế đất cho lão giả.
Phí Tức La nhìn thoáng qua khế đất rồi cất đi, gật đầu nói:
- Bắt đầu từ chiều nay, người bệnh có thể đến quảng trường xếp hàng chữa trị, nhớ mang đủ tiền hoặc giấy nợ.
- Tốt.
Đôi mắt Lan Anh sáng lên.
- Ta đi đây.
Phí Tức La gật đầu, chắp tay sau lưng rồi rời đi.
Lan Anh vội vàng nói:
- Vưu Nạp, tiễn Phí Tức La các hạ một đoạn.
- Vâng.
Vưu Nạp đáp một tiếng rồi vội vàng đuổi theo lão giả.
- Khụ khụ ~~~
Thành chủ tằng hắng một cái, đỡ ván giường và chậm rãi ngồi dậy.
- Cha, ngươi ngồi dậy làm gì?
Lan Anh lo lắng kêu lên.
- Không sao, ta cảm thấy khá hơn rồi.
Thành chủ xua tay ngăn con gái lại.
Lan Anh bất mãn nói:
- Cha, phải nghe lời bác sĩ chứ.
Thành chủ lộ vẻ mặt u sầu, nói:
- Lan Anh, bên phía vương thất chắc chắn sẽ có hành động.
- Cha không cần lo lắng, quốc vương Huyền Vũ đã nói rằng nếu vương thất có ý kiến thì cứ để bọn họ tự tìm đến hắn.
Lan Anh nói với giọng nghiêm túc.
- Đám người co đầu rụt cổ ấy, bọn họ không dám đâu.
Thành chủ cười giễu, giọng điệu đầy chắc chắn.
- Đám người đó chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, chúng ta không cần phải sợ.
Đôi mắt Lan Anh ánh lên vẻ lạnh lẽo.
Trong lòng nàng đã ghi hận vương thất Sâm Phổ An, nếu có cơ hội, nàng sẽ dùng mọi cách để trả thù.
- Có lời của bệ hạ Huyền Vũ thì ta yên tâm rồi.
Thành chủ chậm rãi thở ra một hơi, ngước mắt nhìn con gái, ánh mắt tràn đầy sự vui mừng và tự hào.
Lan Anh dịu dàng nói:
- Cha nghỉ ngơi thật tốt, ta sẽ bảo người lan truyền tin tức để dân trong thành sớm chuẩn bị xếp hàng, bây giờ ta đi xem tiến độ xây dựng bệnh viện, có lẽ có gì đó ta có thể giúp được.
- Đi thôi.
Thành chủ vỗ nhẹ tay con gái.
- Cha, ta sẽ báo thù cho ngươi.
Lan Anh nói với giọng kiên định rồi xoay người rời đi.
Sau khi phân phó người lan truyền tin tức, nàng lên xe thú đi đến trung tâm quảng trường, nhưng ngay sau đó, thần sắc nàng bỗng ngỡ ngàng sững sờ tại chỗ.
Nơi vốn dĩ là vùng đất cỏ dại um tùm lúc này đột ngột mọc lên ba tòa nhà lưu ly cao chín tầng liên tiếp nhau.
Nàng không khỏi lẩm bẩm:
- Tốc độ này cũng quá nhanh rồi.
Vương quốc Huyền Vũ.
Bên trong căn cứ phim trường tại Vệ Thành Số Tám.
Nguyệt Thấm Di đang quay chụp bộ phim điện ảnh mới nhất, dự kiến sẽ ra mắt sau nửa tháng.
Trên tay nàng điều khiển máy quay phim, dùng ánh mắt ra hiệu cho nữ chính trong sân chuẩn bị ra diễn.
Khóe môi Duy Thụy Toa Nhã cong lên, nhanh chóng nhập vai nhân vật, ánh mắt thể hiện sự khinh thường tất cả.
Nàng nhìn nam diễn viên trước mặt, giọng điệu giễu cợt thốt ra lời thoại:
- Ngươi, còn không đáng để ta tự mình ra tay.
- Rất tốt, qua rồi, chuẩn bị cảnh tiếp theo.
Nguyệt Thấm Di vỗ tay nói.