Chương 3723: Thay Đổi Công Việc
Duy Thụy Toa Nhã thở phào, nhận ly nước từ nhân viên và uống một ngụm để làm trơn cổ họng, chuẩn bị cho cảnh quay chụp tiếp theo.
Nguyệt Thấm Di bước đến và đưa kịch bản đã chỉnh sửa cho nàng, khen ngợi:
- Cảnh vừa rồi diễn không tệ, ngươi nhìn qua lời thoại cảnh tiếp theo, ta đã sửa vài câu rồi.
- Tốt.
Duy Thụy Toa Nhã mỉm cười gật đầu.
Nàng mở ra kịch bản đọc sơ qua, yên lặng nhớ kỹ lời thoại đã chỉnh sửa.
Nguyệt Thấm Di thấy cô gái hải yêu đã chuẩn bị xong, lại lấy ra một vài kịch bản đưa cho đối phương, hỏi:
- Đây là vài kịch bản phim sắp quay chụp, ngươi xem thử có nhân vật nào mình thích không?
- Để ta xem thử.
Duy Thụy Toa Nhã lên tiếng, mở kịch bản và lướt qua vài lần.
Nàng khẽ nhướng mày, lắc đầu nói:
- Thấm Di đại nhân, những nhân vật này đều tương tự như trước đây, có vai nào đặc biệt hơn không?
- Vai đặc biệt hơn à…
Nguyệt Thấm Di trầm tư một lúc.
Đôi mắt xanh nước biển của nàng sáng lên, điềm đạm nói:
- Có một nhân vật khá đặc biệt, nữ giả nam làm thị vệ thân cận của nam chính, sau đó nam chính đem lòng yêu nàng, thế nào, nhân vật này có đủ đặc biệt không?
- …Phải cắt tóc sao?
Duy Thụy Toa Nhã khẽ co giật khóe miệng.
- Đương nhiên rồi.
Nguyệt Thấm Di ưu nhã gật đầu.
- Vậy thì thôi.
Duy Thụy Toa Nhã lập tức lắc đầu từ chối.
Nàng hơi buồn bực nói:
- Thấm Di đại nhân, một năm qua ta đã quay chụp nhiều bộ phim điện ảnh, khán giả ở rạp chiếu phim chắc là đã chán thấy mặt ta rồi.
Nguyệt Thấm Di suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
- Người có thể đóng vai nữ chính thật không nhiều, ngươi quả thật đã đóng rất nhiều phim, hay là ngươi đóng xong bộ này rồi nghỉ một thời gian?
Duy Thụy Toa Nhã gật đầu một cái, tò mò hỏi:
- Thấm Di đại nhân không định bồi dưỡng diễn viên mới sao?
- Ta đúng là có ý định tuyển diễn viên mới, khi nào nghỉ ngơi sẽ đến trường học chọn một nhóm học sinh thử xem.
Nguyệt Thấm Di ưu nhã nói.
Ở vương quốc Huyền Vũ, Trường Kỹ Thuật có chuyên ngành diễn kịch, mỗi tháng Nguyệt Thấm Di và Tuyết Cơ sẽ đến đó dự giảng bốn buổi học.
- Cũng được.
Duy Thụy Toa Nhã gật đầu nói.
- Cộp cộp cộp ~~~
Tiếng bước chân vang lên, Ly Nguyệt trong bộ váy dài màu trắng bước vào phim trường.
Nguyệt Thấm Di quay đầu lại, kinh ngạc nói:
- Ly Nguyệt, sao ngươi lại đến đây?
- Có việc nên ta đến đây, tiện thể thăm ngươi.
Ly Nguyệt dịu dàng đáp.
Nguyệt Thấm Di nở nụ cười, điềm đạm nói:
- Nghe nói ngươi mang thai, ta còn định xong việc rồi về thăm ngươi, không ngờ ngươi lại đến gặp ta trước.
Ly Nguyệt khẽ đỏ mặt, nhẹ nhàng hỏi:
- Tin tức truyền nhanh vậy sao?
Nguyệt Thấm Di cười tươi như hoa, nói:
- Ngươi cũng biết tính Phi Nhan rồi mà, nàng ấy đã nói với ta từ lâu.
- Ta cũng đoán được mà.
Ly Nguyệt cười bất đắc dĩ.
- Thế nào, có chuyện gì cần ta hỗ trợ không?
Nguyệt Thấm Di nắm tay cô gái tóc trắng và hỏi thăm.
Ly Nguyệt mỉm cười nói:
- Ta muốn nhờ ngươi cho Mễ Á một trợ lý.
- Ai vậy?
Nguyệt Thấm Di lộ ra ánh mắt kinh ngạc, thắc mắc tại sao đội đặc nhiệm U Linh lại cần người ở phim trường.
- Duy Thụy Toa Nhã.
Ly Nguyệt nói và nhìn về phía cô gái hải yêu đang lặng lẽ vểnh tai lắng nghe.
- Hở?
Nguyệt Thấm Di và cô gái hải yêu đồng thanh ngạc nhiên thốt lên.
- Tại sao lại là ta?
Duy Thụy Toa Nhã chỉ vào mình, mặt đầy vẻ ngạc nhiên và mờ mịt.
Nguyệt Thấm Di cũng thắc mắc:
- Đúng vậy, nàng ấy chỉ là một hải yêu bình thường, ngoài diễn xuất thì không biết gì khác.
Ly Nguyệt giải thích:
- Không thì có thể học mà, chủ yếu là ta thấy khả năng thiên bẩm của nàng ấy rất phù hợp với công việc này.
- Ngươi nói cũng đúng.
Nguyệt Thấm Di nghe vậy liền nhìn về phía cô gái hải yêu.
Duy Thụy Toa Nhã vẫn trong trạng thái ngỡ ngàng, đôi mắt bối rối chớp chớp.
Ly Nguyệt nhìn về phía thiếu nữ, hỏi với giọng điệu nghiêm túc:
- Có hứng thú không? Đây là cơ hội để ngươi trở nên mạnh mẽ hơn.
Duy Thụy Toa Nhã nghe vậy thì động lòng, nhớ lại lần bị bắt cóc trước đây, trong thâm tâm vẫn còn rất sợ hãi, nếu có thực lực mạnh mẽ, nàng sẽ không phải sợ nữa.
Ly Nguyệt tiếp tục nói:
- Chỉ cần có thể vượt qua huấn luyện và trở thành trợ thủ của Mễ Á, ngươi sẽ là một thành viên của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, phúc lợi và đãi ngộ sẽ tốt hơn nhiều so với ở đây.
- Phúc lợi và đãi ngộ ở chỗ ta cũng không hề kém đâu nhé.
Nguyệt Thấm Di giả vờ cười trách móc.
Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt ánh lên ý cười, dịu dàng nói:
- Thấm Di tỷ, ngươi biết ta không có ý đó mà.
Có những đãi ngộ chỉ đặc biệt dành cho nhân viên chiến đấu, là nguồn tài nguyên vô cùng khan hiếm.
Nguyệt Thấm Di cười nói:
- Ta biết, ngươi cứ tiếp tục thuyết phục nàng ấy đi. Dạo này nàng ấy cũng muốn nghỉ ngơi, nhân cơ hội này đổi việc cũng tốt.
- Để ta suy nghĩ một chút, được không?
Duy Thụy Toa Nhã nghiêm túc nói.
- Đương nhiên là được, ta cho ngươi nửa tiếng.
Ly Nguyệt nói, liếc nhìn đồng hồ trên tay.
- …
Duy Thụy Toa Nhã khẽ co giật khóe miệng, thời gian suy nghĩ này có quá ngắn không hả?
Ly Nguyệt bình tĩnh hỏi:
- Có vấn đề gì không?
- Không, không có vấn đề gì.
Duy Thụy Toa Nhã trả lời theo phản xạ, quả thật cô gái tóc trắng mang đến cho người khác một cảm giác rất mạnh mẽ.
- Vậy suy nghĩ đi, nửa tiếng nữa hãy cho ta một câu trả lời thỏa đáng.
Ly Nguyệt gật đầu.
Nguyệt Thấm Di phất tay nói:
- Đi thôi, ngươi cứ thong thả suy nghĩ trong lúc quay chụp tiếp.
- Tốt.
Duy Thụy Toa Nhã thở phào, ngồi xuống một góc yên tĩnh.
Nguyệt Thấm Di quan tâm hỏi:
- Lâu rồi không về cung điện, dạo này Từ Từ và Tiểu Cảnh thế nào?
- Cả hai rất tốt, mỗi ngày đều nghịch ngợm, tinh lực quá dồi dào.
Ly Nguyệt cười khổ nói.
- Trẻ con mà, ham chơi là chuyện bình thường.
Nguyệt Thấm Di khẽ bật cười.
Ly Nguyệt mỉm cười, trò chuyện đôi chút với Nguyệt Thấm Di.
Thời gian thấm thoát trôi, nửa tiếng đồng hồ đi qua nhanh chóng.
Duy Thụy Toa Nhã vẫn luôn trầm tư suy nghĩ, cảm thấy mỗi ngày diễn xuất thật sự khá mệt mỏi, thử thay đổi lối sống có thể sẽ mang đến những trải nghiệm khác.
Trong đầu nàng không ngừng vang lên lời của cô gái tóc trắng, nếu trở nên mạnh mẽ, nàng sẽ có thể tự bảo vệ mình, không còn lo sợ bị người khác bắt đi bán làm nô lệ.
Khi nàng còn đang suy nghĩ, một bóng người xuất hiện trước mặt, khi ngẩng đầu lên thì nàng chạm phải ánh mắt của cô gái tóc trắng.
- Suy nghĩ xong chưa?
Ly Nguyệt lạnh nhạt hỏi.
Duy Thụy Toa Nhã đứng dậy, nói với vẻ mặt nghiêm túc: