Chương 3726: Lấy Máu Hay Là Mổ Ngực Mổ Bụng Gì Đó
- Vậy các ngươi cần đến phòng khám cảm sốt tại tầng hai, chi phí bảo đảm là hai đồng Huyền Vũ, muốn trả tiền mặt hay là ghi nợ?
- Trả tiền mặt.
Lan Anh nhanh chóng lấy đồng Huyền Vũ ra thanh toán.
Nhân viên phục vụ lại nhìn thiếu nữ lần nữa, tiếp nhận đồng Huyền Vũ, kiểm tra kỹ càng rồi mới thu vào.
Nàng lấy một tờ phiếu đăng ký khác, lật vài tờ rồi hỏi:
- Đang ở đâu, bao nhiêu tuổi, tên là gì?
- Lan Lạc, 15 tuổi, ở Phủ Thành Chủ.
Lan Anh vội vàng đáp.
Nhân viên phục vụ lại lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, không khỏi nhìn chị em Lan Anh thêm vài lần.
Chẳng mấy chốc nàng đã hoàn thành đăng ký, sau đó đưa cho Lan Anh một thẻ bài có dấu của Bệnh Viện Đa Khoa, trên đó ghi số 34.
Nhân viên phục vụ nhắc nhở:
- Các ngươi đi lên tầng hai, đưa thẻ bài cho quầy phân chia chẩn đoán, bọn họ sẽ tiến hành đăng ký và gọi số để vào khám.
- Tốt.
Lan Anh đáp lại, nhận lấy thẻ bài và đỡ em gái rời khỏi cửa sổ.
Hai người đến khu vực sảnh tầng một, nơi có thang cuốn dẫn lên tầng hai.
- Chị, đây là cái gì thế?
Lan Lạc kinh ngạc hỏi.
- Đây là thang cuốn, ngươi chỉ cần bước lên rồi đứng yên là được.
Lan Anh nhắc nhở.
Lan Lạc không kìm được sự ngạc nhiên mà thốt lên:
- Thật thần kỳ!
Lan Anh mỉm cười, đỡ em gái đứng vững, không bao lâu hai người đã lên đến tầng hai.
Khi lên đến tầng hai, điều đầu tiên đập vào mắt là quầy phân chia chẩn đoán, có hai nữ y tá đang giúp dân đăng chúng ký và sắp xếp thứ tự khám bệnh.
- Xin chào, của ta là số 34.
Lan Anh tiến lên đưa thẻ bài cho nữ y tá.
Y tá nhìn vào thẻ bài và nói:
- Được rồi, các ngươi đi đến phòng số sáu và chờ gọi tên.
- Cảm ơn.
Lan Anh nói lời cảm ơn.
Nhân viên phục vụ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
- Mau đi khám bệnh đi.
Lan Anh đỡ em gái nhìn vào bảng hướng dẫn to trên tường, nhanh chóng tìm được phòng số sáu.
Lúc này trước cửa phòng đã có mười mấy người ngồi đợi trên các băng ghế dựa vào hai bên tường.
Lan Lạc thì thầm:
- Chị, ở đây đông người quá.
- Không sao, sẽ sớm đến lượt chúng ta thôi.
Lan Anh an ủi.
Sự xuất hiện của hai chị em ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
- Là Lan Anh và Lan Lạc đại nhân!
- Hai vị đại nhân cũng đến đây khám bệnh, vậy nghĩa là ở đây chắc chắn có người chữa khỏi cho chúng ta.
- Xem ra chúng ta đã đến đúng chỗ.
- …
Dân chúng nhận ra hai chị em, ai nấy đều trở nên phấn khởi.
- Cọt kẹt ~~~
Cửa phòng số sáu mở ra, một nữ y tá hô:
- Bệnh nhân số 20, mời vào.
- Số 20, là ta.
Người phụ nữ với sắc mặt vàng vọt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng lên tiếng, nhanh chóng ngồi dậy đi vào phòng số sáu.
- Vào đi.
Y tá nhìn nữ nhân một chút rồi mở rộng cửa phòng.
Lan Lạc khẩn trương ngồi xuống, mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng số sáu.
Thời gian trôi qua, từng bệnh nhân lần lượt vào rồi lại ra khỏi phòng.
- Bệnh nhân số 34, mời vào.
Y tá mở cửa và hô lên.
- Đến chúng ta rồi.
Lan Anh trả lời, đỡ em gái đứng dậy.
Hai người bước vào phòng số sáu, thấy một chiếc bàn dài, bác sĩ ngồi phía sau đang cúi đầu viết gì đó.
- Mời ngồi.
Bác sĩ nói mà không ngẩng đầu lên.
Lan Anh đỡ em gái ngồi xuống, nói thẳng:
- Bác sĩ, em gái ta có thể đã bị cảm cúm.
Bác sĩ ngừng bút trong giây lát, ngước nhìn Lan Lạc và ra hiệu:
- Há miệng.
- Tốt.
Lan Lạc há miệng và thè lưỡi ra.
Bác sĩ liếc qua rồi hỏi:
- Có triệu chứng gì?
- Đau đầu, chóng mặt, tiêu chảy, đôi khi còn cảm thấy buồn nôn.
Lan Lạc trả lời với giọng yếu ớt.
Bác sĩ gật đầu, nói:
- Phát sốt đau đầu à, chắc là cảm cúm rồi, đi lấy ít thuốc uống, nghỉ ngơi cho tốt, ăn thêm chút đồ có dinh dưỡng là được.
- Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Lan Lạc sửng sốt một chút.
- Chính là đơn giản vậy thôi, nếu không ngươi còn muốn phức tạp hơn à?
Bác sĩ cười hỏi.
Lan Lạc nhỏ giọng nói:
- Ta không biết, còn tưởng là phải rút máu hay là mổ ngực mổ bụng gì đó.
- Cái đó thì không cần.
Bác sĩ bật cười, cầm bút viết nhanh tên thuốc lên giấy.
Lan Anh an ủi em gái:
- Ta ở Vương quốc Huyền Vũ cũng chữa bệnh kiểu này.
- Vậy thì tốt rồi.
Lan Lạc thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ đẩy đơn thuốc tới trước, chậm rãi nói:
- Đây, đi thanh toán rồi lại cầm đơn lấy thuốc.
- Ở đâu thanh toán, ở đâu lấy thuốc?
Lan Lạc hỏi.
Y tá bên cạnh thanh thúy đáp:
- Thanh toán và lấy thuốc đều ở tầng một, có bảng hướng dẫn, rất dễ tìm.
- Cảm ơn.
Lan Lạc vội vàng nói cám ơn.
Lan Anh đỡ em gái đứng dậy, xoay người rời khỏi phòng khám số sáu.
- Tỷ, trên này viết cái gì thế?
Lan Lạc lắc lắc tờ giấy trên tay, mặt trên viết rất nhiều chữ nhỏ.
Lan Anh liếc nhìn qua, đáp:
- Đều là một ít dược thảo, còn có một loại ma dược, ngươi nghe kỹ y tá hướng dẫn cách dùng.
- Tốt.
Lan Lạc gật đầu rồi nhìn thấy giá tiền trên đơn thuốc, đôi mắt không khỏi trợn to.
Nàng quay đầu nhìn chị gái, vội vàng nói:
- Tỷ, cần 52 đồng Huyền Vũ.
- Giá này bình thường thôi, tỷ có tiền.
Lan Anh tài đại khí thô nói.
- Đó là tiền của cha.
Lan Lạc ngây thơ sửa lại.
- Khụ khụ, đều như nhau cả thôi.
Lan Anh cười gượng hai tiếng.
Hai người ra khỏi phòng khám số sáu, đi thang cuốn xuống sảnh tầng một, nhanh chóng tìm thấy cửa sổ thu tiền dựa theo bảng hướng dẫn trên tường.
- Xin chào, chúng ta đến đóng tiền thuốc.
Lan Anh đứng trước cửa sổ và đưa đơn thuốc của bác sĩ cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ nhìn thoáng qua, nói:
- Hết thảy là 52 đồng Huyền Vũ.
- Đây.
Lan Anh lấy đồng Huyền Vũ ra thanh toán.
- Các ngươi cầm tờ đơn này đi lấy thuốc.
Nhân viên phục vụ kiểm tra rồi thu nhận đồng Huyền Vũ, đóng dấu lên đơn thuốc và đưa trả cho thiếu nữ.
- Tốt.
Lan Anh thầm hiểu rõ, quá trình khám bệnh ở đây cũng giống như ở vương quốc Huyền Vũ.
Hai người đến cửa sổ lấy thuốc, đưa tờ đơn cho nhân viên phục vụ.
- Chờ một lát.
Nhân viên phục vụ nói một câu rồi cầm tờ đơn vào quầy thuốc để lấy thuốc.
Hắn nhanh chóng mang theo mấy túi giấy trở lại, trên đó còn có ghi cách dùng.
- Đây, cứ sử dụng dựa theo hướng dẫn trên này.
Nhân viên phục vụ nhắc nhở.
- Tốt, cảm ơn.
Lan Anh đáp lại một tiếng.
Hai người cầm túi thuốc rời đi, đi được một đoạn thì lấy ra một gói thuốc nhìn sơ qua, trên đó ghi là phải chiên với nước, uống ba chén mỗi ngày.
Dược liệu bên trong gói thuốc đã được nghiền thành bột, nhìn không rõ thành phần.