Chương 3727: Thăng Cấp Phúc Lợi Của Nhân Viên (1)

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2,857 lượt đọc

Chương 3727: Thăng Cấp Phúc Lợi Của Nhân Viên (1)

Lan Lạc lấy ra một lọ thuốc khác rồi đọc cách sử dụng.

- Tỷ, ta uống cái này trước phải không?

Nàng quay đầu nhìn về phía tỷ tỷ.

Đôi mắt của Lan Anh sáng lên, vội vàng nói:

- Đúng vậy, đây là bí dược chữa thương, uống nhanh đi.

- Tốt.

Lan Lạc đáp lại, ngẩng đầu uống hết bí dược trong lọ.

- Cô lỗ ~~~

Nàng chớp chớp mắt, ngạc nhiên nói:

- Tỷ tỷ, ta cảm thấy cơ thể khỏe hơn nhiều.

Lan Anh vui vẻ nói:

- Vậy là tốt rồi, chúng ta trở về ăn cơm rồi lại tiếp tục uống thuốc thôi.

- Tốt.

Sắc mặt của Lan Lạc vẫn còn hơi tái nhợt nhưng trông đã khá hơn nhiều so với trước khi đi vào Bệnh Viện Đa Khoa.

Khi hai người rời khu chẩn đoán, dân chúng xếp hàng chờ đợi vào khu này vẫn còn rất đông.

- Tỷ, quốc vương vương quốc Huyền Vũ thật là người tốt.

Lan Lạc cảm thán.

- …..

Lan Anh giật giật khóe môi, cuối cùng vẫn không nói gì.

Mục Lương không hề biết mình lại được nhận một tấm “thẻ người tốt”.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân vội vã vang lên, một đại hán mặc áo vải cõng một thiếu nữ chạy đến bệnh viện.

Trên đường có rất nhiều vết máu, đều là từ cô gái chảy ra.

- Làm ơn nhường đường, mau cứu em gái của ta với!

Đôi mắt của đại hán đỏ ngầu, vừa chạy vừa hét lớn.

- Chuyện gì thế?

Những người xếp hàng kinh ngạc lên tiếng.

- Đó là A Nặc Đức và em gái hắn, sao đột nhiên lại thành ra thế này?

Giọng nói kinh ngạc truyền ra từ trong đám đông.

Đại hán tên là A Nặc Đức, là một thợ săn nổi tiếng ở thành An Lam, hằng ngày đều mở sạp bán thịt.

Thiếu nữ trên lưng là em gái của hắn, chỉ mới mười sáu tuổi, hai anh em sống nương tựa nhau từ nhỏ.

Trong đám người, một ông lão bước ra, lo lắng hỏi:

- A Nặc Đức, em gái ngươi bị sao vậy?

- Nàng té từ lầu ba xuống.

A Nặc Đức nói với đôi mắt đỏ hoe.

- Lầu ba à, vậy thì khó cứu rồi.

- Đúng vậy, A Ly là người bình thường, lại đang bệnh nữa, ngã từ lầu ba xuống thì làm sao cứu được.

- …..

Tiếng bàn tán trong đám đông không ngừng vang lên.

- Câm miệng! A Ly sẽ không sao cả!

A Nặc Đức gào lên.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nghe thấy tiếng ồn, một y tá từ khu chẩn đoán đi ra, nhìn thấy tình hình liền vội nói:

- Mau vào trong!

A Nặc Đức lấy lại tinh thần, vội vàng nói:

- Xin hãy cứu em gái của ta!

- Chúng ta sẽ cố gắng hết sức.

Y tá gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

A Nặc Đức cõng em gái chạy vào khu chẩn đoán, theo y tá đi qua hành lang lưu ly, tiến vào tòa nhà lớn của khu nằm viện.

- Bác sĩ, chuẩn bị phẫu thuật, có người bệnh cần cấp cứu!

Y tá vừa chạy vừa hô.

Bác sĩ bước ra khỏi phòng, vừa lúc thấy thiếu nữ đang hộc máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Hắn cau mày nói:

- Có lẽ là xuất huyết nội tạng, hơn nữa xương cũng bị gãy nhiều chỗ, phải phẫu thuật ngay lập tức.

- Nhất định phải cứu sống em gái ta, các người bảo ta làm gì cũng được.

A Nặc Đức mắt đỏ ngầu, định quỳ xuống.

- Đừng quỳ, mau đi đăng ký và nộp phí trước, ta sẽ phẫu thuật ngay cho nàng ấy.

Bác sĩ nhàn nhạt lên tiếng.

- Tốt, tốt, ta sẽ đi ngay.

A Nặc Đức gật đầu thật mạnh.

Bác sĩ nghiêm mặt nói:

- Đặt nàng ấy lên giường, Tiểu Lệ, đi gọi người đến hỗ trợ, phẫu thuật sẽ bắt đầu ngay.

- Vâng.

Y tá Tiểu Lệ đáp một tiếng, quay người chạy bước nhỏ rời đi.

A Nặc Đức nhẹ nhàng đặt em gái lên trên giường phẫu thuật, ánh mắt đầy sự lo lắng.

- Đi đóng viện phí đi.

Bác sĩ phẩy tay rồi đóng cửa phòng phẫu thuật lại.

- Đi theo ta.

Một y tá khác ra hiệu nói.

- Tốt.

Giọng của A Nặc Đức khàn đặc, cẩn thận từng bước đi theo y tá.

Trong phòng phẫu thuật, các y tá còn lại đã đến hỗ trợ, cởi bỏ quần áo thiếu nữ, dùng vải lau sạch máu từ các vết thương ngoài.

- Chuẩn bị thuốc tê, linh khí chữa bệnh, nhanh chóng kiểm tra nhóm máu và chuẩn bị truyền máu, nàng ấy mất máu rất nhiều.

Bác sĩ lạnh lùng ra lệnh.

- Vâng.

Các y tá đáp lời, phối hợp nhịp nhàng chuẩn bị.

Cuộc phẫu thuật bắt đầu, bác sĩ và các y tá đều lộ ra vẻ mặt vô cùng tập trung và nghiêm túc, bác sĩ chính cầm dao phẫu thuật rạch da thiếu nữ, kết nối linh khí chữa bệnh rồi bắt đầu giải phẫu.

Thời gian trôi qua, bên ngoài phòng phẫu thuật, A Nặc Đức liên tục đi qua đi lại, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật.

- Đừng đi qua đi lại nữa, em gái ngươi sẽ không sao đâu.

Y tá trấn an.

- Ta không thể ngồi yên được.

Giọng của A Nặc Đức khàn khàn.

Nghe vậy, y tá không khuyên thêm, tiếp tục chăm sóc các bệnh nhân khác.

Thời gian trôi qua, ba giờ sau, cửa phòng phẫu thuật mới mở ra lần nữa.

Y tá thò đầu ra, nói với giọng mệt mỏi:

- Em gái ngươi đã qua cơn nguy hiểm, nhưng tạm thời chưa thể đến thăm. Đây là đơn viện phí, ngươi đi đóng tiền trước.

Nghe vậy, A Nặc Đức cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, hắn lập tức nở một nụ cười:

- Được, ta sẽ đi đóng tiền ngay.

Vương quốc Huyền Vũ.

Trong thư phòng cung điện tại tầng tám Khu Vực Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan ngồi trên long ỷ, đang phê duyệt các loại văn kiện chất đống trên bàn.

Ngòi bút chuyển động trên giấy phát ra tiếng xào xạc, lưu lại những dòng chữ nhỏ xinh đẹp.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Tiểu Mật bưng trà nóng bước vào rồi cẩn thận đặt bên cạnh bàn.

Nàng ngoan ngoãn nói:

- Vương hậu nương nương vất vả rồi, uống ly trà nóng thả lỏng một chút đi.

Nguyệt Thấm Lan đặt bút xuống, bưng trà nóng nhấp một ngụm, nhã nhặn hỏi:

- Mục Lương vẫn chưa ra khỏi phòng làm việc sao?

Mục Lương đã bận rộn trong phòng làm việc gần năm ngày và chưa từng ra ngoài, cho nên nàng mới phải đến xử lý những văn kiện chất đống này.

Rất nhiều văn kiện là do các Vệ Thành đưa tới, còn có từ Quân Doanh gửi đến, một số quyết sách cần quốc vương phê duyệt mới có thể thực hiện tiếp.

Tiểu Mật lắc đầu, dịu dàng nói:

- Vẫn chưa ạ.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay xoa huyệt thái dương, một số việc cần Mục Lương an bài, ví dụ như việc giao dịch với tộc Người Cá ở Kênh Sương Mù.

- Vương hậu nương nương có việc gấp sao?

Tiểu Mật chớp chớp mắt.

Nàng lại hỏi:

- Cần ta mời bệ hạ quay về không ạ?

- Không cần, bảo hắn nhanh lên là được.

Nguyệt Thấm Lan xua tay.

Ngày hôm qua, nàng nhận được tin tức từ Mộ Thanh Tuyết gửi qua Lục Quang, hỏi xem thị trấn nhỏ dưới đáy biển đã cải tạo xong chưa, nàng ấy muốn đưa tộc nhân đến định cư sớm.

Nghĩ đến đây, Nguyệt Thấm Lan lấy điện thoại di động ma huyễn ra, mở Lục Quang rồi nhấn vào khung chat với Mộ Thanh Tuyết, tin nhắn vẫn dừng ở ngày hôm qua.

Tộc trưởng người cá hỏi vì sao Mục Lương không trả lời tin nhắn Lục Quang của nàng.

- Cộc cộc cộc ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right