Chương 1036:
Tối tăm và âm u. Những ngôi sao ở phía xa đích xác phát ra ánh sáng, nhưng những ánh sáng này không thể chiếu sáng được bóng tối vô tận xung quanh chúng. Rõ ràng là chỉ vừa mới bước vào biên giới, lại phảng phất như đã đi vào sâu trong đó. Lâm Duệ lần đầu tiên nhìn thấy lĩnh vực kỳ dị như vậy. "Đây là nơi nào?" Y có một loại cảm giác, nơi này phảng phất như là lĩnh vực người nào đó sáng tạo, mà không phải là lĩnh vực tự nhiên. Nhưng nếu thật sự là như thế, lĩnh vực này cũng quá cường đại, bởi vì lực lượng thời không màu vàng trên người mình...không thấy. Hết thảy như thể đã bị xóa bỏ, chính mình giống như triệt để biến thành một người bình thường.
Loại cảm giác 700 năm trước mới có này, khiến cho Lâm Duệ có chút khủng hoảng. Y phát hiện ra chủ nhân lĩnh vực có lẽ thật sự là tồn tại cấp bậc Đại Ma Vương. Bên trong tối đen như mực, Lâm Duệ nghe thấy tiếng xích sắt cọ xát trên mặt đất, trong âm thanh
này lại để lộ ra một tia ý vị tự cổ chí kim. Phảng phất như mình đã đi tới một cái thế giới hoang Cổ, thấy được một vị thần bị cầm tù.
Thân thể dần dần bắt đầu có phản ứng khi sợ hãi, Lâm Duệ ý thức được, cho dù ý chí chủ quan của chính mình còn chưa có sợ hãi...nhưng bản năng đã bắt đầu sợ hãi. "Ta phải đi!" Ý nghĩ này rất mãnh liệt, nhưng y quay người lại, lại phát hiện ra mình căn bản không thể rời đi. Như ý nghĩ trước đây của y, chính mình rõ ràng chỉ là chạm vào biên giới, nhưng trên thực tế, mảnh lĩnh vực này giống như một con quái vật, đã hoàn toàn nuốt chửng y vào. Một khi tiến vào, liền không thể rời đi. "Lãnh tĩnh...lãnh tĩnh, bây giờ ta chính là một người bình thường, coi như là chạy trốn cũng không kịp.." Lâm Duệ cưỡng chế để cho mình tỉnh táo lại.
Nhưng rất khó chân chính làm được. Cho dù trong 700 năm, y là người mạnh nhất trong nhân loại, nắm giữ lực lượng thời không của quái nhân mặt nạ thứ nhất, lại vẫn vô thức sợ hãi khi đối mặt với ẩn số này. Thanh âm kéo xích càng ngày càng gần. Cỗ khí thế áp đảo hết thảy này giống như bão táp tới gần. "Là vì ta mất đi lực lượng...cho nên cảm thụ trở nên mãnh liệt sao?". "Không...không đúng, quái vật thật sự còn mạnh hơn Đại Ma Vương..." Trong nội tâm Lâm Duệ nói thầm không cần phải sợ, phía sau lưng cũng đã bị mồ hôi thấm ướt. Y căn bản không nhìn thấy người mang theo khóa sắt là ai, nhưng lần đầu tiên, cảm giác được chỉ là đối mặt với người này, chính mình liền đạp nửa chân vào minh giới. Tiếng hít thở trong bóng tối dần trở nên dồn dập, Lâm Duệ phát hiện ra đối phương vẫn luôn không nói gì, sự sợ hãi của hắn càng ngày càng mãnh liệt. Đây căn bản không phải là tồn tại nhân loại có thể chống đỡ. Chẳng lẽ nói thế giới này tồn tại thần linh sao? Mảnh không gian quỷ dị này, cùng với tồn tại cường đại không biết...
Nguồn gốc của thế giới đến tột cùng là như thế nào? Họ rốt cuộc là ai? Thế giới chính mình từng biết làm sao lại biến thành bộ dáng hiện tại này? Chẳng biết tại sao, Lâm Duệ đối mặt với cỗ khí tức từ cổ chí kim khổng lồ này, theo bản năng suy nghĩ đến nguồn gốc tận thế. Phảng phất như ở trên người người này là có thể tìm được đáp án. "Giết, không giết, giết, không giết, giết..". Phía đối diện truyền đến thanh âm khàn khàn, mang theo vài phần điên cuồng, vào thời điểm chữ giết được nói ra, Lâm Duệ có thể cảm giác được đối phương có chút mừng rỡ. Vào thời điểm nói không giết, phảng phất như đối phương cảm thấy rất không thú vị. Người này như thể đang đếm cái gì đó, Lâm Duệ không xa lạ gì đối với loại tình cảnh này, trước tận thế 700 năm trước, y đã từng xem qua rất nhiều phim ảnh. Nhân loại nhỏ yếu gặp nhân vật phản diện cường đại, đối phương sẽ dùng một loại phương thức rất hoang đường để quyết định sinh tồn tử vong của nhân loại. Số lẻ chết, số chẵn sống.
Lâm Duệ không nghĩ tới mình cũng sẽ gặp phải loại chuyện này.
Y rất muốn tiến vào trạng thái chết giả, nhưng vấn đề bây giờ là...lực lượng thời không bị rút đi, chính mình thậm chí tiến vào trạng thái chết giả, sẽ thật sự có thể trở lại hiện thực? "A...ta phải làm tốt giác ngộ chết, lần này xem ra là thật sự sắp chết rồi." Lâm Duệ bắt đầu quan sát xung quanh, trong bóng tối có thứ gì có thể dùng để tham khảo đây? Có vẻ như thứ duy nhất có thể khiến người này coi là lẻ hay chẵn là những ngôi sao nằm rải rác xung quanh. Rất nhanh suy đoán của Lâm Duệ cũng đã được chứng thực, bởi vì theo tồn tại không biết trong bóng tối kia không ngừng nói chuyện, Lâm Duệ phát hiện ra từng ngôi sao trở nên ảm đạm. Cũng chẳng biết tại sao, ngôi sao bao la, Lâm Duệ lại cảm thấy là số lẻ. Chính mình là nhất định sẽ chết. Điều này có phần bi quan, nhưng Lâm Duệ cũng không có quá uể oải, y chỉ là cười cười, dùng nụ cười đè xuống sợ hãi trong nội tâm. "Ta là Lâm Duệ, có thể để cho ta xem người trông như thế nào không?" "Giết, không giết, giết, không giết, giết.."
Tồn tại trong bóng tối không quan tâm đến Lâm Duệ, chỉ là vẫn đếm sao như trước. Lâm Duệ cảm thấy người này có chút điên cuồng Y còn nói thêm: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ta hẳn là đến từ tương lai, nhưng ta cũng không biết mình trở lại quá khứ bao lâu." "Thành phố ta đang sống tên là thành phố Bách Xuyên. Nhân loại đã thành lập chỗ tránh nạn tại cái địa phương kia...đó là một địa phương sinh tồn bên ngoài Tòa Tháp" Không có phản ứng, người kia phảng phất như không nghe được thanh âm của Lâm Duệ, chỉ là tiếp tục nói chuyện một mình. Sự sợ hãi Lâm Duệ đè nén trong nội tâm, lại một lần nữa lần xông tới.