Chương 1037:
Vào thời điểm đối mặt với người này, y phảng phất như trở lại 700 năm trước, trở thành vị thiếu niên cực kỳ bất lực kia. Nhưng thiếu niên đã trải qua thời gian 700 năm, cho dù đã không còn lực lượng, trên tấm tính cũng chuyển biến hướng về anh hùng. Nếu như cái chết là nhất định không thể xóa bỏ, như vậy ít nhất phải để cho cái chết này...trở nên có ý nghĩa. Lâm Duệ bắt đầu kể nguyên nhân tại sao mình đến đây, càng ngày có càng nhiều ngôi sao ảm đạm. Tốc độ cũng càng lúc càng nhanh. Nhiều lần, y cũng bị đối phương bỗng nhiên tăng nhanh tốc độ nói hù doạ. Nhưng cuối cùng Lâm Duệ vẫn là cố lấy dũng khí, quyết định kể xong câu chuyện của mình. Y thật sự là không nghĩ ra được biện pháp sống sót.
"Có lẽ là vài chục năm, có lẽ là mấy trăm năm...có thể muộn hơn hoặc sớm hơn, đây là quá khứ, nhưng tương lai đó nhất định sẽ tới, nếu có một ngày, tồn tại cường đại như ngươi không còn ở chỗ này nữa, ta hi vọng vào ngày chỗ tránh nạn gặp nguy hiểm lớn nhất...ngươi có thể trợ giúp nhân loại." "Ha ha ha ha...ta đến cùng đang nói cái quái gì vậy...ngươi rốt cuộc là tai nạn, hay là kỳ tích? Ta căn bản không thể xác định người là dạng tồn tại gì, ta chỉ là chưa từng có nghĩ tới...sẽ có một ngày có thể gặp được quái vật cường đại như vậy." "Thế nhưng là thật sự không cam lòng...ta hẳn là sắp chết rồi đúng không? Lại nói tiếp, ta cũng đều quên mất, cụ thể là bắt đầu từ ngày nào, nhân loại đã không còn thuộc về thế giới này." "Kỳ thật cuộn tròn ở trong Tòa Tháp cũng rất tốt." "700 năm cũng không có xuất hiện vấn đề gì, chắc hẳn về sau...được rồi, ta không dám nói, ta luôn cảm thấy mình của ngày hôm nay, nói nhiều sai nhiều..." "Này, tại sao ngươi không giết ta đi, nhưng trước lúc này, chúng ta tâm sự nhé?" Lâm Duệ rất sợ hãi. Chính mình nói một đống sự tình, kể về việc thành lập chỗ tránh nạn thành phố Bách Xuyên, kể về
"Có lẽ là vài chục năm, có lẽ là mấy trăm năm...có thể muộn hơn hoặc sớm hơn, đây là quá khứ, nhưng tương lai đó nhất định sẽ tới, nếu có một ngày, tồn tại cường đại như ngươi không còn ở chỗ này nữa, ta hi vọng vào ngày chỗ tránh nạn gặp nguy hiểm lớn nhất...ngươi có thể trợ giúp nhân loại." "Ha ha ha ha...ta đến cùng đang nói cái quái gì vậy...ngươi rốt cuộc là tai nạn, hay là kỳ tích? Ta căn bản không thể xác định người là dạng tồn tại gì, ta chỉ là chưa từng có nghĩ tới...sẽ có một ngày có thể gặp được quái vật cường đại như vậy." "Thế nhưng là thật sự không cam lòng...ta hẳn là sắp chết rồi đúng không? Lại nói tiếp, ta cũng đều quên mất, cụ thể là bắt đầu từ ngày nào, nhân loại đã không còn thuộc về thế giới này." "Kỳ thật cuộn tròn ở trong Tòa Tháp cũng rất tốt." "700 năm cũng không có xuất hiện vấn đề gì, chắc hẳn về sau...được rồi, ta không dám nói, ta luôn cảm thấy mình của ngày hôm nay, nói nhiều sai nhiều..." "Này, tại sao ngươi không giết ta đi, nhưng trước lúc này, chúng ta tâm sự nhé?" Lâm Duệ rất sợ hãi. Chính mình nói một đống sự tình, kể về việc thành lập chỗ tránh nạn thành phố Bách Xuyên, kể về
việc chính mình tao ngộ đủ loại nguy cơ. Nhưng đối phương không có dừng lại, ngôi sao không ngừng ảm đạm, chỉ còn lại một phần tư ngôi
sao.
Chỉ có vào thời điểm nói đến một câu, Lâm Duệ phát hiện ra người này dừng lại một chút. "Ít nhất nhân loại cũng đã từng chống lại" Con quái vật trong bóng tối không quan tâm đến nội dung đằng sau và đằng trước của câu này, nhưng chỉ câu nói này dường như đã khiến cho con quái vật này nhớ tới một điều gì đó. Quái vật dừng lại một giây ngắn ngủi, sau đó...tiếp tục bắt đầu đếm sao. Sau đó, bất kể Lâm Duệ nói gì, đối phương cũng không quan tâm. Những ngôi sao chói lọi càng ngày càng ít đi, những ngôi sao ảm đạm vô quang đó, đang ngủ đông trong bóng đêm. Thời gian đếm ngược của cái chết, hóa ra lại dài như vậy. Lâm Duệ lần đầu tiên cảm giác được, hoá ra mình cũng có thời điểm bất lực như vậy, kể từ lúc gặp được tiền bối700 năm trước, y cho rằng mình sẽ không còn có thời điểm bất lực như vậy. "Ta vẫn rất thích các bằng hữu của ta, cho dù bọn họ tại ngày tận thế đến, lần lượt làm ra quyết
định sai lầm. Cho dù bọn họ căn bản chỉ là xem ta như vướng víu." "Nhưng nếu như có thể trở lại quá khứ, ta vẫn sẽ cứu vớt bọn họ. "Thế nhưng trong 700 năm, ta thử vô số lần, vẫn luôn không thể trở lại lúc kia..." "May mà về sau, ta lại có bằng hữu mới." Bạch Vụ, Ngũ Cửu, Giang Y Mễ, Lưu Mộ, Nhiếp Trọng Sơn, mặt mũi của rất nhiều người hiện lên ở trong đầu của Lâm Duệ. Lâm Duệ vào giờ khắc này, giống như đứng trên đoạn đầu đài, chờ đợi đao rơi xuống sẽ chết đi. "Chỉ là rất tiếc, ta có vẻ như đã không thể tiếp tục bảo hộ bọn họ, ha ha...cảm giác này thật khó chịu." Theo tiếng nói rơi xuống, Lâm Duệ phát hiện ra ngôi sao chỉ còn lại mấy khoả cuối cùng. Y chợt phát hiện ra một chuyện, trong chớp mắt quả thật kích động đến muốn nhảy dựng lên... Số chẵn! Theo thời điểm tồn tại trong bóng tối hô không giết, số lượng ngôi sao còn dư lại cuối cùng là số chắn! Điều này cũng có nghĩa là, chính mình còn sống!
Rất khó tưởng tượng, đối mặt với Tỉnh Ngũ, cho dù là luôn ở bên bờ vực cái chết trong chiến đấu, cuối cùng gặp được đường sống trong cõi chết, mình cũng không có loại kinh hỉ đại nạn không chết này. Nhưng hiện tại, quái vật ẩn mình ở trong bóng tối, cuối cùng cũng đếm xong toàn bộ ngôi sao, vào thời điểm lời cuối cùng trong miệng là không giết, Lâm Duệ thật sự cảm nhận được vui sướng Sống sót sau tai nạn. "Giết, không giết." Ngữ khí của quái vật trong bóng tối có vẻ không kiên nhẫn, dĩ nhiên lại là không giết. Điều này làm cho quái vật có chút không vui. Lâm Duệ muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên phát hiện ra mình không có cách nào mở miệng nữa. Lực lượng cường đại giam cầm y lại, khiến cho y không thể di chuyển. "Không giết?" Quái vật trong bóng tối trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng lại có tiếng ma sát từ xích sắt truyền đến, ngón tay của quái vật...điểm một cái ở trong lĩnh vực đen nhánh. Một ngôi sao sáng lên.
Ngay lập tức, quái vật hưng phấn nói: "Giết! Giết! Giết, giết, giết!" Một loạt chữ giết dội một gáo nước lạnh vào nội tâm của Lâm Duệ, đối mặt với con quái vật này...y không có biện pháp. Trong bóng tối rốt cục cũng có ánh sáng! Toàn bộ ngôi sao vào thời khắc này đột nhiên trở nên chói lọi, chói lọi hơn nhiều so với trước khi chúng ảm đạm. Trong chớp mắt, Lâm Duệ phảng phất như thấy được vô số ngôi sao bị phá hủy trong sức nóng, lại có vô số ngôi sao bắt đầu đản sinh. Mọi thứ trong hư không, phảng phất như một góc vũ trụ. Một bàn tay đặt lên trán Lâm Duệ, lúc này Lâm Duệ ngẩng đầu lên, rốt cuộc cũng nhìn thấy người này trông như thế nào. Ấn tượng đầu tiên của Lâm Duệ, là dã tính. Mái tóc dài buông xõa, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không quá bành trướng, cả người trông vô cùng cân đối, những vết sẹo trên ngực lại khiến người ta nhìn mà giật mình.