Chương 1038:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1038:

Tuổi tác trông còn nhỏ hơn chính mình, nhưng trong đôi mắt, sự điên cuồng và tang thương cùng tồn tại. "Giết!" Khí tức tử vong giống như một con sóng cực lớn có thể phá hủy đường bờ biển, Lâm Duệ ở trước dòng nước tràn lan đủ để quét sạch cả thành phố này giống như một con kiến. Y cái gì cũng không làm được, chỉ là vào giờ khắc này rất rõ ràng, cuộc hành trình của chính mình đến đây hẳn là kết thúc. "Tử vong chỉ là sự khởi đầu của hành trình tiếp theo...nhưng có vẻ như ta...không có lần sau." Thân thể của Lâm Duệ bắt đầu mục nát, giống như cát trên những tảng đá bong ra từng chút trong cơn bão. Đồng thời thân thể cũng bởi vì một cỖ oán khí khổng lồ xâm nhập, bắt đầu nổi lên một loại biến hóa nào đó. Ác Đọa hóa!

Chỉ là loại biến hóa này, đối mặt với lực lượng cường đại của kẻ điên này, không có chút ý nghĩa nào, đơn giản là khiến cho cái chết của y, trở nên càng thêm khó coi. Lâm Duệ cũng không biết là nhớ tới cái gì, tại điểm cuối của sinh mệnh, lại lộ ra nụ cười, mang theo mỹ cảm khác thường khi sinh mệnh héo tàn. Bịch, trong thân thể mục nát, một chiếc mặt nạ rơi trên mặt đất. Lực lượng thời không màu vàng ở dưới sự đe dọa của cái chết, dường như cuối cùng cũng đã giải phóng một phần ra khỏi thân thể... Nhưng đã hoàn toàn không thể làm nên chuyện gì, một chút lực lượng thời không này, đối mặt với lực lượng cường đại vô biên của quái vật trong bóng tối, căn bản không thể tạo thành nửa điểm tác dụng

Lâm Duệ cũng phát hiện ra, sinh mạng của mình đã đi tới điểm kết thúc, lực lượng quá cường đại thôn phệ sinh cơ hầu như không còn, sở dĩ còn có ý thức...đại khái chỉ là hấp hối trước tử vong.

Mặc dù vào lúc này, đại quái vật mạnh mẽ trong bóng tối cái gì cũng không có làm, y cũng không có cách nào tránh được cái chết này. Trớ trêu thay, lúc này quái vật trong bóng tối đột nhiên thanh tỉnh.

"Không đúng không đúng...vì sao người lại ở chỗ này?" "Ngươi rõ ràng đã bị ta giết chết một lần...vì sao người còn có thể xuất hiện ở nơi này?" Lực lượng thời không xuất hiện trước khi chết, cùng với chiếc mặt nạ rơi trên mặt đất kia, khiến cho quái vật trong bóng tối cuối cùng cũng thanh tỉnh chốc lát từ trong điên cuồng. Vào giờ khắc này ở trong đôi mắt điên cuồng và tang thương cùng tồn tại của y, chỉ có vô tận hối hận. Vô số ngôi sao nổ tung ra vào thời khắc này. Bên ngoài tinh không đen kịt, chỗ khu vực có tuyết, thành phố, sa mạc, hồ nước trộn lẫn với nhau kia, bắt đầu không ngừng phân giải, tan vỡ. Phảng phất như có một cỗ lực lượng khổng lồ, đang điên cuồng va đụng vào chỗ khu vực kia. "Vì sao lại là ngươi! Ta làm sao lại giết người...ta làm sao lại giết người..." Quái vật bắt đầu thống khổ kêu thảm. Lực lượng khổng lồ theo tâm tình dao động của y, điện cuồng công kích thế giới bên ngoài. Ánh mắt của Lâm Duệ hiện ra suy yếu, thế giới trong mắt y đã mơ hồ, chỉ có kẻ điên này coi như rõ ràng.

Y cảm thấy mình đã gặp đối phương ở nơi nào đó...thế nhưng nghĩ kỹ, chính mình hơn là chưa từng gặp qua đối phương. Lúc này, Lâm Duệ mới kịp phản ứng, những khóa sắt này hẳn là thủ đoạn quái vật tự cầm tù mình. "Là vì lực lượng quá cường đại, sợ hãi chính mình làm ra chuyện ngu xuẩn sao?" "Thật là cô độc...ngươi Ở cái địa phương này đến cùng đã chờ đợi bao nhiêu năm?" Thanh âm của Lâm Duệ đã trở nên nhỏ đến khó thể nghe, nhưng nam nhân điên cuồng kêu rên kia, lại vẫn là đã nghe được. Trong đôi mắt của y mờ mịt hơi nước, muốn quán chú lực lượng cho Lâm Duệ, nhưng không có ý nghĩa, thân thể của Lâm Duệ mục nát tan vỡ, đã không thể nghịch chuyển. Quái vật tự trách xé ra từng miệng vết thương kinh khủng ở trên lồng ngực của mình, những vết thương này lại khép lại toàn bộ trong chớp mắt. Chỉ có miệng vết thương nguyên bản, vẫn luôn còn ở đó. Đó là vào rất nhiều năm trước...do một kẻ đeo mặt nạ lưu lại. Người kia từng nói với y, chúa cứu thế là tồn tại, có lẽ vào một ngày nào đó trong tương lai, sẽ có người truyền đạt cho y tình huống nhân loại vẫn còn đang chống lại.

Nhưng lúc đó, y đã triệt để điên cuồng, sau khi trọng thương chủ nhân chiếc mặt nạ kia, y liền bắt đầu đi lang thang khắp thế giới. Y cho rằng chủ nhân chiếc mặt nạ kia đã chết rồi, nhưng trên thực tế, chủ nhân chiếc mặt nạ kia vẫn còn một hơi. Hơn nữa cuối cùng, ở dưới chỉ dẫn của một nữ nhân, tìm được truyền nhân của mình. Lâm Duệ. Chính là truyền nhân của chủ nhân chiếc mặt nạ kia. Vào thời điểm nam tử điên cuồng trong bóng tối thấy được mặt nạ, liền nghĩ đến người mình đã từng đánh chết kia. Nội tâm của y bị tự trách cùng với áy náy bao phủ, 700 năm, chuyện thống khổ nhất của y chính là mình giết nhầm hai người... Một ngời là anh hùng mang theo mặt nạ, một người là nhà khoa học đối kháng với Ác Đọa. "Thật xin lỗi...thật xin lỗi...ta không biết người còn sống, thật xin lỗi!" Lời nói của chủ nhân mặt nạ sau khi trọng thương lại một lần nữa vang lên bên tai kẻ điên: "Đừng có tuyệt vọng...không cần phải sợ tồn tại trong Toà Tháp kia, cũng đừng có mất đi lòng tin

đối với nhân loại, trong tương lai có lẽ sẽ có một ngày...nhân loại đi ra khỏi Tòa Tháp, lúc đó, ta nhất định sẽ nói tin tức này cho ngươi." Đến lúc đó, y nhất định sẽ nói tin tức này cho ta biết. Sau nhiều năm, kẻ điên đã quên câu nói này. Thẳng đến giờ khắc này, vào thời điểm y lại khôi phục thanh tỉnh một lần nữa, thấy được chiếc mặt nạ kia, nhớ lại những gì nhân loại trước mặt đã nói với chính mình trước khi chết. "Thành phố ta đang sống tên là thành phố Bách Xuyên. Nhân loại đã thành lập chỗ tránh nạn tại cái địa phương kia...đó là một địa phương sinh tồn bên ngoài Tòa Tháp."