Chương 1139: Mèo
Từ lúc mới bắt đầu, những con côn trùng này còn có thể sống vài hiệp, nhưng theo Ngũ Cửu không ngừng nắm giữ đối với tập tính của chúng, tốc độ giết côn trùng càng lúc càng nhanh. Côn trùng bị chém giết cũng càng ngày càng mạnh. Chỗ kinh khủng của khu vực màu đen, chính là những sinh vật cường đại trông có vẻ thưa thớt kia, lại có thể có ở khắp mọi nơi trong khu vực màu đen. Giống như là trong thành phố máy móc, những Cơ Giới tộc hàng đầu đó, thả ở trong khu vực khác, cũng sẽ có thực lực một mình đảm đương một phía, thậm chí có thể so với Thủ Hộ Giả khu vực. Nhưng ở khu vực màu đen, chúng trở nên dày đặc, như thể chúng chỉ là một loại sinh vật vụn vặt nào đó. Nhưng đối với Ngũ Cửu mà nói, đều không có ý nghĩa. "Ta cần phải đánh chết côn trùng, mà các ngươi chính là côn trùng, trừ điểm này ra, không cần phải suy tính gì nữa."
Tại loại địa phương hung hiểm này, đơn giản hoá vấn đề không thể nghi ngờ là rất nguy hiểm. Hết lần này đến lần khác, nhóm côn trùng cho rằng Ngũ Cửu hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng Ngũ Cửu càng ngày càng quen với thân thể tràn đầy trạng thái tiêu cực này, càng ngày càng thích ứng với việc chiến đấu trong trạng thái cực kỳ yếu ớt này. Cho nên y hoàn thành đánh giết hết lần này đến lần khác.
Thủ Hộ Giả rừng sâu bọ, là quái vật cực kỳ nổi danh trong khu vực màu đen, nữ vương trùng tộc. Ngũ Cửu biết, chỉ cần mình đánh chết nữ vương trùng tộc, là có thể tìm được mảnh vỡ tận thế, là có thể thanh trừ hết trạng thái trên người. Chẳng qua nhiều ngày như vậy, tốc độ Ngũ Cửu tiến lên rất chậm chạp, vẫn luôn không có tiến vào chỗ sâu nhất. Điều này cũng có quan hệ với mong muốn chém giết từ từ của y. Nơi này cách thành phố Bách Xuyên rất xa, nhưng hiện tại hạn chế khu vực đã được dỡ bỏ, trên đường đi tới, Ngũ Cửu cơ bản không để lại bất kỳ sinh vật sống nào. Côn trùng giết không bao giờ hết cũng vậy. Mục tiêu cuối cùng nhất của y không phải là giết một con quái vật mạnh mẽ, mà là chiến thắng chính mình một giây trước.
Về phần mẫu trùng vô cùng to lớn sinh trưởng ở trong giáp xác dày đặc, tại chỗ sâu nhất rừng sâu bọ–– nữ vương trùng tộc, một con bọ mặt người to lớn giống như pháo đài, nó cũng đã sớm cảm nhận được khí tức của Ngũ Cửu, nhưng nó không có giao thủ đối với Ngũ Cửu. Tương phản, nữ vương trùng tộc sợ hãi cuộn tròn, để cho giáp xác dày và cứng có thể ngăn cản bất kỳ công kích nào, phong bế chính mình, phảng phất như một nữ vương nhát gan trốn ở trong pháo đài. Nó tránh né thực sự không phải là Ngũ Cửu. Cách đây không lâu, theo hạn chế khu vực bị đánh võ, trong rừng sâu bọ xuất hiện một sinh vật không hợp với nơi đây. Mà sinh vật này xuất hiện, khiến cho nữ vương trùng tộc cảm thấy sợ hãi. Mà sinh vật này...cũng rất nhanh liền gặp được Ngũ Cửu.
Mưa a xít hàng lâm, Ngũ Cửu nấp dưới một gốc cây kỳ quái nghỉ ngơi. Y thở hổn hển, từng thớ thịt trên người y như thể đều nhức mỏi.
Đổi thành những người khác, thân thể rất có thể sẽ cưỡng chế khiến cho người đó tiến vào trạng thái hôn mê, để duy trì cơ năng. Ngũ Cửu thì không, khống chế đối với thân thể phảng phất như là một loại thiên phú của bản thân. Sinh mệnh lực cùng với thể lực giảm xuống, sẽ khiến cho rất nhiều năng lực đồng thời bị suy giảm, thậm chí một số năng lực còn trực tiếp bị phong tỏa.
Nhưng Ngũ Cửu vẫn luôn bảo trì sức chiến đấu cường đại. Y chậm rãi điều tức, tiến vào hình thức Cực Độ Cân Đối, để cho chuỗi sức mạnh khôi phục thân thể. Đột nhiên, Ngũ Cửu nhíu mày. Một con mèo xuất hiện ở trong phạm vi Tâm La của Ngũ Cửu. Khi hình ảnh một con mèo hiện lên trong đầu, Ngũ Cửu còn cho rằng thần kinh của mình bị thác loạn. Nhưng mưa a xít rơi lên trên người con mèo, khiến cho bộ lông của nó không ngừng bị ăn mòn, thế cho nên con mèo này lộ ra bộ dáng thối rữa, là vô cùng chân thật. Ngũ Cửu cảnh giới nhìn con mèo, nhưng y hiện tại thật sự rất mệt mỏi, nếu như mục tiêu không có
sát ý, không có địch ý, y sẽ không tùy tiện xuất thủ. "Làm sao lại có mèo ở nơi này?" Ở trong rừng sâu bọ, mèo cũng không hợp nhau giống như nhân loại. "Có vẻ như nó đã bị thương." Ngũ Cửu nghĩ như vậy. Với đôi mắt nhắm nghiền và khuôn mặt bê bết máu, Ngũ Cửu ngồi yên dưới gốc cây không nhúc nhích phảng phất như một cỗ thi thể, giá như y không lẩm bẩm gì đó. Mèo biết Ngũ Cửu còn sống, cảm giác của nó có thể bao trùm toàn bộ rừng sâu bọ. Nó rất ngạc nhiên, làm sao lại có nhân loại ở nơi này, những thi thể trùng tộc bị chém đứt ở ngoại vi đó, là thủ bút của nhân loại này sao? "Có vẻ như y đã bị thương..." Mèo nghĩ như vậy. Bộ lông bị ăn mòn, da thối rữa, con mèo gầy yếu có vẻ như đã trải qua sự hành hạ vô nhân đạo. Nhưng cuối cùng, vào thời điểm nó đi đến bên người Ngũ Cửu, Ngũ Cửu biết sinh mệnh lực của nó vẫn tràn đầy. "Ta thấy trong sách giáo khoa nói rằng động vật sẽ ăn xác người sau khi con người chết, ngươi là muốn ăn thịt ta?"
Con mèo trông có vẻ đáng thương và yếu ớt, nhưng trên thực tế, cơn mưa axit chẳng thể làm tổn thương nó chút nào, nó chỉ là muốn tỏ ra yếu ớt. Dùng để giành được thiện cảm của nhân loại này, hoặc để nhân loại này bất cẩn. Nhưng nhân loại dường như không quan tâm đến điều này, y thậm chí còn biết mình muốn ăn thịt y? "Cũng tốt, nếu như ta chết đi, bị người ăn thịt, còn tốt hơn là bị sâu bọ ăn thịt" Ngũ Cửu không biết con mèo này đang nghĩ gì, y kỳ thật chỉ là đang lẩm bẩm một mình.