Chương 1140: Lần sau

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1140: Lần sau

Mà con mèo này thì cảm thấy rất kỳ quái, nhân loại này đã nhìn thấu được lớp Ngụy trang của ta sao? Vậy thì y không phải là nên rất sợ hãi sao? Bây giờ ăn thịty có vẻ không thú vị, y tại sao có thể thản nhiên như vậy? Nếu không thì ăn thịt y khi y bắt đầu sợ hãi và tuyệt vọng. Đột nhiên, con mèo này có phần phát mộng. Bởi vì Ngũ Cửu...ôm nó vào trong lòng. "Côn trùng tới, đừng sợ" Con mèo đột nhiên hiểu ra, nó kỳ thật đã sớm cảm nhận được côn trùng đang đến gần, nhưng nhân loại này, là đang bảo hộ ta? Nhân loại thật là ngạo mạn! Nếu như ta lộ ra bản thể, nhất định có thể hù chết ngươi!

Vào thời điểm trong đầu con mèo hiện ra ý nghĩ này, nó lại phát mộng. Bởi vì nhân loại này xé một mảnh vải trên người xuống, sau đó quấn lên trên người của nó. Đồng phục của quân đoàn điều tra, có khả năng chống chịu nhiệt độ cao, nhiệt độ thấp, ăn mòn, tuy không ngăn cách trên ý nghĩa tuyệt đối nhưng cũng có tác dụng khá tốt. Con mèo mô phỏng bản thân mình bị ăn mòn, là vì để cho nhân loại này có lòng trắc ẩn, nhưng sau khi nghe nhân loại nói nó muốn ăn thịt nhân loại, nó liền nghĩ rằng nhân loiaj này có thể biết điều gì đó. Nhưng bây giờ...nó có chút không thể hiểu nổi. Chẳng lẽ nhân loại này...thật sự coi ta là một con mèo? "Được rồi, để xem y sẽ làm như thế nào. Con mèo quyết định từ bỏ suy nghĩ. Ngũ Cửu thật sự cho rằng đây là một con mèo, mặc dù có Cực Độ Cân Đối, khiến cho cảm giác lực của y rất cường đại, nhưng y không thể cảm giác được loại sinh vật cấp bậc này. Trong 700 năm, trên thế giới này cũng không phải chỉ có Số 0...chạm vào lĩnh vực cấp Tỉnh. Chỉ chẳng qua là chỉ có Số 0, đã thành công xây dựng một thế lực. Mà mấy sinh vật cường lại ít ỏi còn lại có thể vượt qua cánh cửa kia, phần lớn đã thành truyền

thuyết thần bí. Trùng tộc tới gần một lần nữa. Ngũ Cửu ôm con mèo này vào trong ngực, chống chọi với hơn 200 trạng thái tiêu cực, vung đao một lần nữa. "Trên người y, cũng có dĩa quay kia...xem ra chính là thứ đồ vật này, sẽ khiến cho nhân loại đột nhiên biến mất, đây là đường lui của ngươi sao?" Mèo nhận thấy Ngũ Cửu như thể vì bảo vệ mình, gần như đều là liều mạng chiến đấu cùng với trùng tộc. Những con muỗi khổng lồ, những con giun tròn giống như sắt và vô số loài côn trùng có hình thù kỳ dị như là những sinh vật thời tiền sử liên tục bị nhân loại này chém giết. Mèo thì nhìn chằm chằm cái dĩa quay kia: "Chờ đến thời điểm người muốn khởi động nó, ta liền hủy diệt nó, ngươi nhất định sẽ rơi vào tuyệt vọng." Nó bắt đầu cho người nam nhân này rơi vào tuyệt cảnh, sau đó chạy trốn. Nhưng theo nam nhân hấp hối không ngừng vung đao, trùng tộc chết đi từng con một, nó chợt phát hiện ra...nội dung cốt truyện không có đi theo chiều hướng bình thường.

Y là kẻ điên sao? Ở trong loại tình huống này cũng không chạy trốn sao? Điều gì đang thúc đẩy y? Không thể tưởng tượng được rằng nhân loại không rút lui trong tình thế tuyệt vọng, mà còn tiến xa hơn. Mèo cảm thấy người này nhất định là kẻ ngu ngốc. Mười phút sau, mưa tạnh, nhân loại tiếp tục ngồi sóng soài dưới gốc cây kia, mắt nhắm nghiền, trong miệng không ngừng phát ra những âm thanh đơn điệu vô nghĩa, không thể phân biệt được. Mèo thật sự muốn biến thành nhân loại, sau đó hỏi y đang làm cái gì, nhưng cuối cùng vẫn không có làm như vậy. Ngũ Cửu dùng lòng bàn tay đầy vết chai nhẹ nhàng xoa đầu mèo, mèo cảm thấy khá thoải mái, còn có xúc động muốn nheo mắt hưởng thụ. Nhưng rất nhanh lại cảm thấy không đúng, ta là muốn ăn thịt y. "Còn may..trùng tộc gặp phải không mạnh, ngươi không có bị thương. Ngũ Cửu có chút suy yếu

nói.

Mèo rất khó hiểu, người này rõ ràng đã sắp chết rồi...vì sao lại vẫn không chịu rời đi? Nó đương nhiên không biết, hành đồng điên rồ của nhân loại này, chỉ là vì có thể vĩnh viễn bảo hộ bạn chí

thân của mình. Thế giới này có một loại người kiêu ngạo, sẽ không lộ ra bên ngoài, nhưng vào thời điểm y phát

hiện ra mình là vướng víu, y sẽ dùng hết khả năng, trở lại đỉnh phong một lần nữa. Cũng bởi vì Ngũ Cửu chính là người như vậy, Bạch Vụ mới thủy chung cho rằng, vĩnh viễn có thể tin tưởng Phó Đoàn Trưởng. Mèo tự nhiên không hiểu những điều này. Nó chỉ là nhìn chằm chằm mặt của người này, nhìn một hồi thật lâu, phát hiện ra lấy tiêu chuẩn của nhân loại mà nói, y vẫn rất đẹp trai, chỉ là quá nghiêm túc...

Được rồi, lại quan sát trong chốc lát, lần sau y nhất định sẽ chết. Đợi đến lần sau lại ăn thịt y, lần sau nhất định sẽ ăn. Nhiều khi một số việc không phải là việc trì hoãn phải hoãn lại để lần sau, người ta tưởng rằng lần sau làm được, nhưng thực tế lại không làm được. "Mèo" với tư cách là sinh vật cường đại nhất, đã từng gặp rất nhiều nhân loại, sự khôn ngoan của nó cũng cho phép nó biết nhiều quy tắc mà chỉ có nhân loại mới gặp phải. Ví dụ như trạng thái tiêu cực bốn tiếng đồng hồ một lần, ví dụ như nhân loại có thể dùng dĩa quay

kỳ quái đột nhiên biến mất. Một đêm nữa trôi qua. Mèo đến cùng vẫn không có lần sau nhất định sẽ ăn, bộ dáng Ngũ Cửu ôm nó hăng hái chiến đấu đẫm máu, nó cảm thấy có chút buồn cười. Chính là vì muốn biết rõ loại cảm giác này, đến cùng là nguyên nhân gì... mèo phân vân không biết có nên xem thêm vài lần không. Tóm lại, lần này cũng không ăn. Một đêm lại trôi qua, nhân loại này lại sống qua một lần tập kích nữa của trùng tộc, nhân loại đói bụng tới cực điểm, thậm chí còn có một chân của côn trùng, sau đó đốt lửa và bắt đầu nướng.