Chương 1262: Cánh cửa
Ta bị mất ký ức sao? Bạch Vụ không cảm giác được, nhưng rất nhanh hắn nghĩ đến một sự kiện, người sẽ nhớ được
mình quên đi sự kiện gì đó. Bởi vì ký ức liên tưởng về sự kiện sẽ không khiến người đó không nhận ra sau khi quên. Nhưng quy tắc ký ức, như thể là lau đi ký ức, trực tiếp lau đi. Căn bản không cảm giác được chính mình mất đi ký ức nào. Nghĩ như vậy, Bạch Vụ nhíu mày: "Tuy trước khi đi vào ta đã nghĩ đến loại khả năng này, nhưng nếu có vận khí không tốt, nói không chừng vừa tiến vào, ta liền sẽ quên đi mục đích của ta, cuối cùng là vẫn có thành phần đánh bạc" "Như vậy xem ra, vào trước khi ta tìm đến cánh cửa tiếp theo, tốt nhất phải mở rộng một lượng lớn ký ức, những ký ức này có thể giảm bớt khả năng ký ức của ta bị trao đổi" Bạch Vụ không nhớ ra lại có một người tên là Lưu Chanh Tử. Đây là vạn hạnh trong bất hạnh, bởi vì
mất đi ký ức về Lưu Chanh Tử, có ảnh hưởng không lớn đối với việc thăm dò của hắn. Chỉ là vào thời điểm chạm vào máy ảnh, sẽ cảm giác được lạ lẫm. Cùng với bây giờ nếu hắn nhớ lại ký ức về Yến Cửu, sẽ cảm thấy có nhiều chỗ rất đột ngột, nhưng lại không thể mô tả loại đột ngột đó. Ánh mắt của Bạch Vụ rơi vào trên bàn trà.
[Chất liệu bằng thủy tinh, phía dưới giấu không được lão Vương, thế nhưng nàng cũng không cần giấu, bởi vì nước hoa lão Vương tặng cho nàng liền đặt ở trên bàn
trà.] Bạch Vụ nhìn về phía hành lang. [Căn phòng tiên bên trái lối đi là phòng văn thư, chẳng qua không có đồ vật người cảm thấy hứng thú, ta có thể cho ngươi biết
ngày tháng là 4/7/2104. Phòng thứ hai bên trái lối đi là phòng ngủ chính, nữ nhân đang ngủ, vì sao lại ngủ vào ban ngày, bởi vì tối hôm qua nàng rất mệt, bổ sung
thêm một chút -- tâm cũng mệt mỏi. Phòng đầu tiên bên tay phải của lối đi là phòng tắm dành cho khách, ngươi có thể tắm rửa ở trong đó, nếu như người cần thì có
thể tắm ở đây, sau khi ra ngoài cơ thể người sẽ trở nên sạch sẽ hơn.] Tin tức rất lộn xộn, đây là một loại cảnh tượng phổ thông.
Bạch Vụ cũng không kỳ quái, nếu như là viện bảo tàng ký ức nhân loại, như vậy khả năng hắn bước vào thế giới ký ức của người bình thường là rất lớn. "Xem ra không có giá trị thăm dò, chỉ là một nhân loại bình thường, chẳng qua theo như nhắc nhở trong chú thích, ta tắm rửa tại cảnh tượng trong ký ức, trở lại viện bảo tàng ký ức, cũng sẽ trở nên sạch sẽ hơn?" "Hẳn là...những việc làm của ta, đạo cụ ta đạt được ở trong thế giới ký ức...là có thể lấy ra? Đây chẳng phải là còn lợi hại hơn so với bốt điện thoại nhân quả của Tỉnh Lục?"
Bạch Vụ vô thức nghĩ đến một ít thiên phú rất gần phía trước, suy đoán chủ nhân thuyền cứu nạn, liệu có phải đã thức tỉnh một loại thiên phú phi thường cường đại?
Giống như Bạch Vụ suy đoán, địa phương hắn xuất hiện là ở trong nhà của một nữ nhân rất phổ thông. Bạch Vụ không biết nơi này có giá trị thăm dò gì.
Chẳng qua xuất phát từ việc muốn mở rộng ký ức, hắn vẫn là lựa chọn đi xem nữ nhân kia một chút. Không hề có thanh âm, Bạch Vụ đi tới cửa phòng ngủ, như u linh vậy, nhìn thoáng qua nữ nhân
nằm ở trên giường. Đây là một buổi chiều giữa mùa hè, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, khiến cho căn phòng sáng trưng, nữ nhân ngủ rất ngon lành, thậm chí không có đeo bịt mắt. Trên người cũng...rất mát mẻ. [Thương hiệu này có lẽ có tính chất giống như Victoria's Secret ở kiếp trước, ta cảm thấy chất liệu được sử dụng khá tao nhã, độ thoải mái và thoáng khí cũng không tệ, đặc biệt là thiết kế ren...chờ đã, ngươi là đang nhìn người ta? Không nói sớm, ta cho rằng người muốn ta phân tích đồ lót. Một nữ nhân đã mất con ba năm, chồng nàng cho rằng nàng muốn có con, liền quyết định sinh một đứa. Vì vậy nàng và chồng ly hôn. Sau khi ly hôn, người mẹ trẻ tuổi này đi tìm kiếm con của mình với cử chỉ điên rồ. Những bí mật khác...ngươi chỉ có thể tự đi khai thác.] Ánh mắt đánh đố lại một lần nữa điểm đến là dừng. Bạch Vụ nhíu mày, những bí mật khác? Chẳng lẽ cảnh tượng này...cũng không phải là một cái cảnh tượng vô nghĩa. "Chờ đã, chồng nàng cho rằng nàng muốn có con, liền quyết định sinh một đứa...những lời này
dường như có điểm gì là lạ." Nàng muốn có con...chồng nàng liền đáp ứng nàng, quyết định sinh một đứa. Bạch Vụ luôn cảm thấy, lời này phù hợp hơn với một cặp vợ chồng chưa có con. Bằng không thì phải nói là sinh thêm một đứa đúng không? Bạch Vụ còn nhận thấy, trên đầu nữ nhân có một "cánh cửa". Giống như vật chất màu đen trước khi tiến vào cấm địa vậy, hiện ra hình dáng vòng xoáy. [Cánh cửa, khi ánh mắt của người tập trung vào cánh cửa, ý thức của ngươi cũng sẽ bị hấp thu một chút, ngươi có thể kháng cự cũng có thể lựa chọn tiến vào trong cánh cửa, tiến vào cảnh tượng kế
tiếp.
Trong cảnh tượng kế tiếp, nếu như người muốn trở lại cảnh tượng trước đó, liền phải đi tìm người này. Nhưng cho dù quay trở lại, hay là đi sâu hơn, ngươi cũng sẽ trao đổi một phần ký ức của mình. Cho nên hãy lựa chọn cẩn thận. Người nơi này được chia thành hai loại, một loại là ký ức thuần túy, bọn họ có thể cung cấp lối vào cảnh tượng ký ức kế tiếp, nhưng sẽ không tiến vào trí nhớ của ngươi. Một loại khác giống như ngươi, người ngoại lai, sinh mệnh. Là người tiến vào viện bảo tàng ký ức.
Nếu như người ở trong viện bảo tàng ký ức, gặp bọn họ, bọn họ cũng có thể tiến vào trí nhớ của ngươi.] "Trí nhớ của ta? Nói như vậy, khi ta tiến vào viện bảo tàng ký ức, liền có một bản sao của 'ta'? Ta càng hiếu kỳ hơn về chủ nhân của viện bảo tàng này"