Chương 1263: Điê
"Hơn nữa mỗi người, bất kể là ký ức thể trong viện bảo tàng ký ức, hay là người tham quan như ta, đều có cánh cửa...cũng chính là, ta có thể tiến vào ký ức của nữ nhân này, nếu như trong trí nhớ của nữ nhân này có người khác, ta cũng có thể tiến vào trong ký ức của người khác...xâm nhập vô han?" Bạch Vụ đã hiểu tại sao nơi này lại được gọi là mê cung, và tại sao nơi này lại không thể đi ra ngoài được. Tiến vào một cánh cửa, cần trao đổi ký ức, mà theo một khía cạnh nào đó mà nói, trong viện bảo tàng ký ức này, có vô số cánh cửa. Không có phương vị, đây là cảnh tượng càng thêm mê cung so với mê cung. Cho nên vào trước khi thông tin ở một nơi bị vắt kiệt, Bạch Vụ không có ý định rời đi. May mà hắn có năng lực phân tích cường đại, phối hợp với Phổ Lôi Nhãn, có thể nhanh chóng thu thập thông tin đầy đủ của một chỗ.
Ngay vào thời điểm Bạch Vụ nghĩ về cánh cửa và mê cung, nữ nhân bỗng nhiên ưm một tiếng, sau đó mở mắt. Bạch Vụ ngược lại là có thể né tránh trong chớp mắt, nhưng trên người nữ nhân này như thể cất giấu một ít tin tức. "Ngươi đã đến rồi, là đội duy trì trật tự quỷ dị, kỳ quái...tối hôm qua ta không có đóng cửa?" "Đúng vậy. Ta vừa tới." Bạch Vụ đánh rắn tuỳ theo gây. "Được rồi, các ngươi thật sự sẽ điều tra chuyện này sao?" "Đương nhiên, thế nhưng cần người nói cụ thể tỉ mỉ. Ngươi cũng biết, có một số việc chỉ có ở trước mặt mới có thể nói rõ ràng. Đồng phục ở trên người Bạch Vụ, khiến cho hắn trông như là thành viên của một tổ chức nào đó, hắn cũng ý thức được nữ nhân hẳn là căn cứ vào điểm này, mới phán đoán nhầm.
Đội duy trì trật tự quỷ dị... Danh tự của tổ chức kỳ quái này, khiến cho Bạch Vụ cảm giác được nữ nhân đích thực là có bí mật.
Trên thực tế, ánh mắt đã đề cập tới bí mật này. Nữ nhân chấm một điếu thuốc, hoàn toàn không để ý chính mình chỉ đang mặc đồ lót cao cấp, nếu
như đối phương có năng lực điều tra được sự tình mà nàng muốn tra, nàng không ngại bỏ ra một ít đồ vật. "Ta bị mất con." "Ta biết, đã ba năm rồi, đúng không?" Những lời này của Bạch Vụ khiến cho nữ nhân càng tin tưởng thân phận của hắn. Tuy Bạch Vụ về cơ bản có thể xác định, cái gì mà đội duy trì trật tự quỷ dị, chính là một tổ chức lừa
gạt tiền. "Đúng rồi, ở nơi mà người sinh sống, có phát sinh chuyện kỳ quái gì không?" Bạch Vụ bỗng nhiên
mở miệng hỏi. Nữ nhân nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bạch Vụ, nói: "Ngươi còn nghiêm túc hơn Tham Linh Đội, Quỷ Tru Hội trước đây ta tìm" Bạch Vụ đoán được, nữ nhân này mất con, như thể có quan hệ cùng với sự kiện linh dị? Ít nhất theo nữ nhân là rất linh dị. Cho nên nàng lần lượt tìm kiếm những tổ chức điều tra sự kiện linh dị, Tham Linh Đội, Quỷ Tru Hội, bao gồm cả đội duy trì trật tự quỷ bây giờ dị.
"Đừng có so sánh ta với những người thiếu chuyên nghiệp đó, tin tưởng ta, nếu như con của ngươi mất tích, nếu thật sự có liên quan đến chuyện đó, ta nhất định sẽ tìm được con của ngươi." Nội dung cốt truyện kỳ diệu, ( Liên quan tới ta xuyên vào trong trí nhớ của một nữ nhân nào đó, nhìn nàng mặc nội y đi ngủ, sau đó ta liền biến thành nhân vật chính trong cố sự linh dị này ). Bạch Vụ nhớ rõ ánh mắt đã từng đề cập, đây là năm 2104, Tòa Tháp vẫn chưa xuất hiện, cự ly thời đại tiền tháp đến nơi, còn có 34 năm. Có thể nói, nhân loại lúc này, đều là nhân loại bình thường, thế giới cũng là thế giới bình thường, nếu có sự kiện linh dị gì... Có lẽ chính là một cái điểm vào. Đương nhiên, cũng có thể là mình đang lãng phí thời gian. Nhưng một kẻ điên hợp cách, sẽ luôn nguyện ý tin tưởng trực giác của mình. Nữ nhân rót một cốc nước cho Bạch Vụ, chính mình cũng uống nửa cốc nước, mới hơi có mệt mỏi nói: "Ta tên là Trương Nhàn, con gái của ta tên là Gia Gia." Nữ nhân vừa hút thuốc vừa kể về chuyện xưa. Chuyện xưa rất ngắn ngủi, nhưng Bạch Vụ nghe xong lại cảm thấy rất kỳ quái.
Một ngày nọ, trời đang giữa mùa hè, nhiệt độ rất cao, nữ nhân có chút bị say nắng, nàng bỗng nhiên cảm giác được địa phương nào đó xuất hiện méo mó, đồ vật trong tầm mắt bắt đầu uốn lượn. Lấy lại tinh thần, Trương Nhàn phát hiện ra con của mình đã biến mất. Mà về sau nàng đi tìm chồng, chồng nói một câu khiến cho nữ nhân kỳ quái: "Chúng ta có con lúc nào? Ngươi muốn có con có thể sinh, nhưng đừng có giả ngây giả dại" Vào thời điểm Bạch Vụ nghe đến đó, đại khái đoán được, nữ nhân tên là Trương Nhàn, có lẽ căn bản không có con, nhưng cho rằng mình có con. Mà tất cả mọi người xung quanh thì biết, Trương Nhàn không có con. "Ta đã tìm rất nhiều người, rất nhiều tổ chức, bọn họ đều cho rằng ta điên rồi, nói ta không có con, đối với việc mình có con hay không, chẳng lẽ ta không biết? ? Thế giới này không có vật gì có thể chặt đứt ràng buộc ở giữa mẹ con ta!" Biểu tình của Trương Nhàn rốt cục cũng không còn là bộ dáng buồn ngủ, có chút điên cuồng: "Tất cả bọn họ đều điên rồi, chỉ có ta là bình thường! Chỉ có ta biết, con của ta bị người bắt cóc!". Bạch Vụ nhìn Trương Nhàn, cảm thấy nàng có chút đáng thương, nhưng nữ nhân này vì sao sẽ
cảm thấy...nàng có một đứa con chứ? "Ta nguyện ý giúp người, nhưng người phải nói cho ta biết, ngươi có chứng có chứng minh người có con." Bạch Vụ không muốn dây dưa nữa, nói chuyện với một người điên là không cần thiết. Nhưng Trương Nhàn cũng không có ý thức được chính mình điên rồi, tiếp lời của Bạch Vụ: "Ta có một chiếc la bàn...là con của ta đưa cho ta!"