Chương 1296: Ly kỳ
Mà trang thứ 31, còn có một câu càng không rõ ràng. "Mảnh vỡ càng ngày càng nhiều, chúng dính liền với nhau, che gần hết bầu trời, thời gian của ta không còn nhiều lắm." Bạch Vụ sau khi đọc hết tất cả, khép nhật ký lại, bắt đầu thôi diễn trong đầu. Cốc Thanh Ngọc nói: "Sao rồi, có manh mối gì không?" "Có. Thế nhưng rất ly kỳ. Cốc Thanh Ngọc khó hiểu: "Có thể ly kỳ cỡ nào?" "Ta sẽ nói một sự tình trước." "Ngươi nói đi" "Chu Trạch Thủy rất yêu vợ và con của mình" "Chuyện này không có đạo lý." Cốc Thanh Ngọc trực tiếp nghi vấn.
Bạch Vụ lắc đầu nói: "Những gì viết trong nhật ký chưa chắc đã là nói thật. Người viết nhật ký sao? Dù sao ta cũng không viết." "Ta cũng không viết." Cốc Thanh Ngọc suy nghĩ một chút, lại tiếp tục nói: "Những loại tâm tình lộ ra trên trang nhật ký ngày hôm đó...ta không cho rằng giống như là giả." "Phó Đoàn Trưởng, nếu có một ngày có người tát bà chủ, ngươi có thể muốn giết người này hay không?" "Đương nhiên! Nhưng ta..đại khái không dám" Bạch Vụ cười cười: "Như vậy thì đúng rồi, Chu Trạch Thủy có lẽ là có những tâm tình này, nhưng nhật ký chỉ là chỗ phát tiết tâm tình" "Nhật ký của y thể hiện hai điều, một là tình yêu với vợ và con, một loại là căm hận vợ và
con...nhưng thẳng đến một trang cuối cùng...y vẫn là yêu lớn hơn hận" Ỗ"Như vậy là sao?" "Tư tưởng là không có phạm tội, chỉ có hành vi mới có thể cấu thành phạm tội, mà Chu Trạch Thủy, không có hành vi phạm tội, đến chết cũng không có". Cốc Thanh Ngọc gật gật đầu, đạo lý đúng là như vậy, nhưng rất nhanh y lại cảm thấy khổ sở:
"Thành tích tháng này của ta đại khái là không có. Vụ án này có phải là không có chuyển hướng?" Bạch Vụ không nói gì. Hắn luôn cảm thấy muốn khôi phục trí nhớ của mình, cần phải có một kích thích mạnh mẽ nào đó. Mà kích thích...liền được giấu trong cuốn nhật ký này. Hắn mở ra nhật ký và album một lần nữa. Nhìn một lần, lại nhìn một lần nữa. Cốc Thanh Ngọc chưa bao giờ nhìn thấy Bạch Vụ như thế này, trong trí nhớ của y, Bạch Vụ mặc dù là bằng hữu tốt nhất của mình, nhưng đã dần dần trở thành tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Y kỳ thật rất lo lắng, có một ngày ngay cả Bạch Vụ cũng sẽ ghét bỏ chính mình.
Hôm nay, Cốc Thanh Ngọc kỳ thật rất cao hứng, bằng hữu tốt nhất vẫn nguyện ý sẵn sàng bận rộn vì chuyện của mình. Chỉ là hắn cũng cảm giác được, Bạch Vụ hôm nay rất khác bình thường. Không chỉ là những xưng hô xa lạ như Phó Đoàn Trưởng, bà chủ, mà là Bạch Vụ hôm nay...trên tính cách cũng có chút biến hóa. Bạch Vụ dường như đã tìm được điểm đột phá: "Chu Trạch Thủy tận mắt chứng kiến Phùng Diên
và nam nhân khác hôn môi, nhìn thấy xét nghiệm ADN" "Nhưng tính tình của y cáu kỉnh như thế, lại sẽ không bất hoà với vợ con sao? Hơn nữa nhật ký trọng yếu như vậy, bị các ngươi dễ dàng tìm được như vậy, không quá hợp lý" "Mặt khác vợ con của Chu Trạch Thủy vì sao muốn rời khỏi nơi này? Nếu như mẹ con các nàng thật sự có lỗi với Chu Trạch Thủy, ngược lại hẳn là nên yên tâm sống một đời hạnh phúc với lão Vương, đúng không?" Bạch Vụ nhìn về phía CỐc Thanh Ngọc, Cốc Thanh Ngọc sững sờ: "Ngươi nói dường như cũng có chút đạo lý..." "Ngươi có thông tin liên lạc của vợ và con gái Chu Trạch Thủy không?" "Có. Sau khi Chu Trạch Thủy chết, các nàng sẽ là người được hưởng lợi bảo hiểm." "Liên hệ các nàng, ta có mấy vấn đề muốn hỏi các nàng" Bạch Vụ quyết đoán nói. "Hiện tại?" "Phó Đoàn Trưởng, bất cứ chuyện gì cũng không đứng chậm trễ, ngươi không phải là một người hay chậm trễ." "Ngươi lại gọi ta là Phó Đoàn Trưởng...thật kì quái."
Cốc Thanh Ngọc vẫn là gọi cho Phùng Diên, với tư cách là người yêu cầu bồi thường, Phùng Diên cũng biết, việc chi trả tiền bồi thường sau khi chồng qua đời, chính là do người nam nhân cao to này thẩm tra. Vì vậy Phùng Diên nhanh chóng nhận điện thoại. Bạch Vụ cầm điện thoại nói: "Phùng Tiểu tỷ, ta là người xử lý yêu cầu bồi thường của chồng cô." "Ta biết...phát sinh chuyện gì soa?" Ngữ khí của Phùng Diên có chút suy yếu. "Chúng ta tra được một ít chứng cớ, cho rằng ngươi là nghi phạm giết người" Đầu bên kia điện thoại ngây ra một lúc, sau đó kinh hoàng phủ nhận nói: "Ngươi đang nói lung tung cái gì? Ta làm sao có thể là nghi phạm giết người?" "Ngươi giết hại chồng của ngươi, ngươi ngoại tình với một tay bác sĩ, bị chồng của người phát hiện ra, đồng thời con gái của ngươi, cũng không phải là con của người và chồng người. Người có động
cơ phạm tội to lớn, chúng ta không thể bồi thường cho ngươi." Cốc Thanh Ngọc ngây ngẩn cả người. Đây được coi là cái gì? Căn bản không phải là như vậy, Bạch Vụ làm sao lại nói những lời này? Mặc dù công ty hy vọng có thể bắt đầu từ phương diện này, nhưng không có bằng chứng nào cả.
"Ngươi...ngươi tại sao có thể ngậm máu phun người! Các ngươi không nguyện ý bồi thường liền không nguyện ý bồi thường! Vì sao muốn vu oan ta! Căn bản không có bác sĩ gì! Chồng của ta cùng với con gái của ta cũng căn bản không có làm xét nghiệm ADN!" "Ngụy biện là vô ích." Bạch Vụ lạnh lùng vô tình nói. Nữ nhân mang theo vài phần khóc nức nở nói: "Nếu như không nguyện ý bồi thường, ta không muốn số tiền kia của các ngươi, nhưng ta chưa từng phản bội chồng của ta!" "Vậy thì người giải thích thế nào về cuốn nhật ký kia? Nếu một người đã sắp chết, y còn có thể nói dối hay sao?" Trong nội tâm của Bạch Vụ đã có đáp án rồi. Phùng Diên không có giải thích quá nhiều: "Các ngươi có thể giao nó cho cảnh sát, ta cùng với con gái của ta, cây ngay không sợ chết đứng!" Sau khi nói xong những lời này, Phùng Diên cúp điện thoại. Bạch Vụ tuy không thể hoàn toàn xác định, nhưng trong nội tâm có bảy tám phần nắm chắc đối với suy đoán của mình.