Chương 1297: Thanh tỉnh
Hắn rốt cuộc cũng tìm ra yếu tố quan trọng nhất trong cuốn nhật ký -- vạn nhất vợ của Chu Trạch Thủy không có...ngoại tình thì sao? Vậy có phải hay không có nghĩa là...ký ức của Chu Trạch Thủy là giả? Như vậy rốt cuộc là cái gì chèo chống Chu Trạch Thủy...có oán niệm cường đại, rồi lại vẫn luôn không có ra tay đối với vợ con? Chỉ là vì tình yêu thôi sao? Bạch Vụ sáng tỏ thông suốt, giống như có ánh sáng trong chớp mắt chiếu vào căn phòng này, mọi thứ Vốn dĩ hỗn loạn, vào thời khắc này hiện ra rõ ràng! Phảng phất như cái chân tướng nào đó tiến hành kích thích mãnh liệt đối với Bạch Vụ...khiến cho
hắn nhớ tới một sự tình. "Ngươi xảy ra chuyện gì vậy?" Cốc Thanh Ngọc không hiểu nhìn Bạch Vụ, luôn có cảm giác trong chớp mắt, Bạch Vụ dường như trở nên không giống với lúc trước.
Bạch Vụ đánh giá bốn phía, nói: "Phó Đoàn Trưởng, về thuyết pháp Phùng Diên vợ của Chu Trạch Thủy...ngoại tình, có phải là các ngươi thông qua nhật ký xác nhận, còn có chứng cớ nào khác không?" "Không có..." Cốc Thanh Ngọc lắc đầu, lại bổ sung: "Nhưng không có ai sẽ nguyện ý vô duyên vô cớ đội nón xanh cho mình, về phần nhật ký của Chu Trạch Thủy. Nói thật, ta theo bản năng là không muốn tin tưởng...nhưng nó phảng phất như có thể truyền đi oán khí của Chu Trạch Thủy...ta không thể không tin. Ta tin tưởng trong nhật ký đều là nói thật" "Là thật, nhưng không phải là chân tướng. Nội dung bên trong nhật ký phản ánh chính là ký ức của Chu Trạch Thủy, những ký ức là có thể gạt người." Vào thời điểm nói đến đây, Bạch Vụ phảng phất như là một người ở trong giấc mộng, ý thức được mình đang nằm mơ. Thường thường ở trong loại tình huống này, liền đại biểu sắp tỉnh mộng. Dựa vào nhật ký của Chu Trạch Thủy, cùng với tin tức và suy đoán hắn lấy được vừa rồi-- Hắn đã tỉnh. "Một quyển nhật ký oán độc như vậy, nhưng Chu Trạch Thủy vẫn luôn không có giết chết vợ của
mình, người cảm thấy có khả năng sao?" "Đúng là rất khó tưởng tượng, nhưng có lẽ y đang tìm kiếm cơ hội? Một cơ hội phạm tội hoàn mỹ?" "Có lẽ vậy, nhưng không có khả năng, Chu Trạch Thủy chỉ là ký ức xảy ra vấn đề, Ở vào một loại khe hẹp đối kháng với ký ức méo mó cùng với tìm kiếm ký ức chân thật?" Bạch Vụ biết Cốc Thanh Ngọc nghe không hiểu, tiếp tục nói: "Ý biết ký ức của mình là giả, VỢ y rất yêu y, vợ tìm kiếm bác sĩ tâm lý, chỉ là vì chữa bệnh cho y, nhưng trong trí nhớ của y, méo mó thành vợ hôn môi với bác sĩ" "Y chưa từng làm xét nghiệm ADN, nhưng trong ký ức méo mó của y, y đã dẫn con gái đi làm xét
nghiệm ADN" "Kỳ thật, toàn bộ những oán độc bên trong nhật ký đó, đều là bởi vì y thấy được ký ức giả tạo, hoặc
nói không phải là thấy được, mà là ký ức bị sửa đổi." "Có ý tứ gì?" Cốc Thanh Ngọc bỗng nhiên có chút sợ. Bạch Vụ như vậy y chưa từng gặp qua, những gì Bạch Vụ nói hôm nay thật kỳ quái. Cự ly bốn tiếng đồng hồ Bạch Vụ đi đến thế giới này, còn lại khoảng 30 phút. Nhưng Bạch Vụ đã thông qua đủ loại cảm giác không hài hoà...thông qua cuốn nhật ký này, xác
định tình cảnh của mình. "Ta cùng với Chu Trạch Thủy, đều trải qua sự tình tương tự, chỉ là ta rất may mắn, không có bị méo mó thôn phệ, lý trí của ta thậm chí có thể làm cho ta chiến thắng ký ức méo mó." "Bạch Vụ...ngươi đến cùng làm sao vậy?" Biểu tình của Cốc Thanh Ngọc rất sợ hãi. Bạch Vụ cười cười ôn hòa: "Ngươi có nghĩ tới hay không, Phó Đoàn Trưởng, kỳ thật ngươi là đại anh
hùng, một vị anh hùng cái thế chân chính, mà không phải là...một người ôn hoà hiền hậu mất đi phong mang như hiện tại." "Có lẽ ở cái thế giới này, không ai có thể ưu tú hơn người ở trên thần kinh vận động, tố chất thân thể của ngươi, có thể nói là cường hãn đến mức làm cho người ta thán phục." "Ngươi đang nói cái gì...còn có, vì sao luôn gọi ta là Phó Đoàn Trưởng?" Cốc Thanh Ngọc lại có chút tức giận. Bạch Vụ bất đắc dĩ thở dài, không có trả lời vấn đề của Cốc Thanh Ngọc, chỉ nói: "Chuyện này không trách được Phó Đoàn Trưởng người, bởi vì ngươi chỉ là ký ức thể, ta mới là thật" "Yến Cửu thích cười hơn nữa cười có chút kinh khủng, Nguyễn Thanh Vận chính là ghét bỏ Phó Đoàn Trưởng, Tần Tung là phú nhị đại khốn kiếp vô năng, Minh Triệt bị người cắm sừng, Bạch Tiểu
Vũ bưu hãn, Lâm Vô Nhu là đại sứ văn minh, Yến Tự Tại sợ người lạ, Cốc Thanh Ngọc củi mục, đều là giả tạo" "Ta làm sao có thể là giả tạo? Ngươi điên rồi sao?" Cốc Thanh Ngọc càng thêm sợ hãi. Bạch Vụ nói: "Theo thuyết pháp duy tâm, các ngươi là chân thật, khi ta đến đây, Chu Trạch Thủy đã sáng tạo ra một cái thế giới ký ức méo mó, ở trong cái thế giới này, các ngươi xác thực tồn tại." "Nhưng Phó Đoàn Trưởng, cuộc hành trình của ta kết thúc ở đây, ta đã triệt để nhớ ra ký ức của
ta."
Vào thời điểm vợ Chu Trạch Thủy báo cho Bạch Vụ, nàng không có phản bội chồng mình, chồng mình cũng không có làm xét nghiệm ADN. Kết hợp với méo mó buông xuống, méo mó đã tới, kết hợp kinh lịch trên người mình, kết hợp với chính mình luôn là không ngừng gặp được người quen thuộc rồi lại lạ lẫm, cùng với cảm giác vô cùng không hài hoà. Bạch Vụ thực sự cảm nhận được hai cỗ méo mó đối kháng, một cỗ méo mó đến từ chính trên người mình, và một cỗ méo mó đến từ chính Chu Trạch Thủy, hoặc nói là lực lượng đã bóp méo Chu Trạch Thủy.
Vào thời điểm từ trong nhật ký ý thức được, Chu Trạch Thủy kỳ thật là kinh lịch ký ức giả tạo, Bạch Vụ cũng đột nhiên thanh tỉnh ở trong quá trình này. Giống như đang ở trong một giấc mơ rơi xuống vô tận, ở dưới sự kích thích mãnh liệt...tìm lại được những ký ức bị méo mó đó.