Chương 1298: Khởi điểm là nhân loại
"Nếu như không có uống nước giếng, ta đại khái sẽ giống như Chu Trạch Thủy, kinh lịch ký ức méo
mó, sau đó biến thành một con quái vật. Hiện tại ta đã nhớ lại tất cả. "Ở trong thế giới hiện thực ta không phải là đối thủ của y, nhưng đây là thế giới ký ức...ta phải kết thúc với y" "Kết thúc cái gì?" "Tinh lọc méo mó, hấp thu méo mó." "Ta...ta không hiểu người đang nói cái gì.." Bạch Vụ suy nghĩ một chút, vẫn là quyết định nói một chút đối với Phó Đoàn Trưởng, đây là một loại thói quen, cho dù người trước mắt, không phải là Phó Đoàn Trưởng chân chính. "Nhật ký của Chu Trạch Thủy, khiến cho ta ý thức được ta cùng với y đồng bệnh tương liên, y cũng bị ký ức méo mó làm phiền não, chỉ chẳng qua lúc đó y lại càng dễ bị méo mó ảnh hưởng.
"Mà ta bởi vì có kháng thể nhất định, hoặc là nói ta đã từng bị ảnh hưởng một lần, nhất là ở trong thế giới ký ức, bản thể của y không ở đây, cho nên hiệu quả bị suy yếu đi rất nhiều." "Ta đi đến nơi này, là vì tìm được ký ức do một người tên là Tỉnh Tam để lại, ta còn tưởng rằng đoạn ký ức này không có quan hệ gì với ta, nhưng hiện tại xem ra, ký ức Tỉnh Tam để lại, là một cái cảnh tượng đặc thù, sẽ tuỳ theo từng người mà trở nên khác nhau." Bạch Vụ nói đến đây, nhìn về phía Ngũ Cửu: "Phó Đoàn Trưởng, người là một anh hùng cái thế, người phải nhớ kỹ điểm này." Ngũ Cửu không rõ, chỉ là lộ ra vẻ mặt hoang mang. Bạch Vụ cũng không giải thích nhiều, tiếp tục nói: "Tỉnh Tam chính là Chu Trạch Thủy, trong mấy trang nhật ký cuối cùng y có nhắc đến -- 'Mảnh vỡ càng ngày càng nhiều, chúng dính liền cùng một chỗ, che hơn phân nửa bầu trời, thời gian của ta không còn nhiều lắm!" "Theo như ta biết, sáu tồn tại họ Tỉnh, đều là quái vật được bọc trong vỏ trứng, mảnh vỡ, đại khái chính là vỏ trứng." "Ta còn tưởng rằng những ngững người này được trực tiếp chế tạo ra, nhưng có vẻ như...còn có một quá trình tuyển chọn? Chu Trạch Thủy tất nhiên là có được loại tư chất thừa nhận méo mó nào đó, mới được giếng lựa chọn."
"Đối với bọn họ mà nói, được lựa chọn, sẽ từ nhân loại...biến thành một quả trứng. Cốc Thanh Ngọc hoàn toàn nghe không hiểu, cảm thấy Bạch Vụ đang ăn nói bậy bạ, nhưng biểu tình của Bạch Vụ, lại quả thực không quá giống "Trong này còn có một ít điểm đáng ngờ, hiện tại ta không có biện pháp giải quyết, ta phải đi tìm Chu Trạch Thủy" "Y...y ở nơi nào? Y chưa có chết?" Mặc dù lời nói của Bạch Vụ nghe có vẻ kỳ quái, nhưng Cốc Thanh Ngọc vẫn là nguyện ý tin tưởng Bạch Vụ, nói theo lời của Bạch Vụ. Bạch Vụ lắc đầu nói: "Vụ tai nạn kia, là lời từ biệt của Chu Trạch Thủy đối với thế giới này, y là cố ý đi đến hiện trường xảy ra vụ án, có lẽ Chu Trạch Thủy biết, vào thời điểm mình bị "vỏ trứng" triệt để bao trùm, cũng chính là thời điểm vĩnh viễn chia lìa cùng với vợ con." "Cho nên y nói, thời gian của y không còn nhiều lắm, y là cố ý đi tìm chết" "Vụ nổ xe chở dầu là một tai nạn..." "Chỉ sợ đồ vật mà y có thể khống chế là không ít, trong nhật ký của Chu Trạch Thủy cũng nhắc đến --
"Ta có thể khống chế hết thảy. Ta có thể phá hủy hết thảy, ta chính là méo mó. Bầu trời bắt đầu bị những mảnh vỡ bao phủ." "Đoạn nội dung này liền đại biểu cho Chu Trạch Thủy đã phát sinh biến dạng. Một vụ tai nạn là không thể giết chết được tồn tại cường đại như vậy." "Cho dù ở trong thế giới này, Chu Trạch Thủy rất nhỏ yếu, nhưng Chu Trạch Thủy chân chính, đang nằm ở trong một chuyến bay, thực lực của y thế nhưng là cấp bậc diệt thế" Bạch Vụ cũng không quan tâm Cốc Thanh Ngọc có thể nghe hiểu hay không, hắn biết tất cả những điều này đối với Cốc Thanh Ngọc to cao này mà nói, đều là vô nghĩa. Nhưng rất nhiều lần đều là như vậy, chỉ cần Phó Đoàn Trưởng mở miệng, hắn sẽ đưa ra câu trả lời, từ trước đến nay đều như thế, về sau cũng giống như vậy. "Ta...ta có phải là uống quá nhiều rồi không? Bạch Vụ, ta có phải là vẫn còn đang uống bia với người
trong nhà ngươi?" "Không có, ta phải đi rồi Phó Đoàn Trưởng, hi vọng người về sau có thể sống anh hùng hơn một chút, cường ngạnh hơn một chút, ở trong mắt ta, mặc kệ Phó Đoàn Trưởng ở thế giới nào, cũng đều nên là anh hùng"
Mục đích của chuyến đi này là để thăm dò ký ức của Tỉnh Tam, lần thăm dò này, cũng làm cho Bạch Vụ đạt được một phát hiện trọng đại. Tỉnh Ngũ là Tụ Hợp Thể méo mó tuyệt đối, bất tử bất diệt, trên lý luận Tỉnh Nhất Tỉnh Nhị Tỉnh Tứ Tỉnh Lục đều như vậy. Tỉnh Tam tự nhiên cũng thế. Hắn vốn tưởng rằng thứ cất giấu trong ký ức, là phương pháp giết chết Tỉnh, hiện tại xem ra đích thực là như vậy. Chỉ là giết chết...khác xa với những gì mình hiểu. Bạch Vụ nhìn ra ngoài cửa sổ, tự hỏi: "Đầu tiên họ là nhân loại...sau đó mới trở thành tồn tại họ Tỉnh, trong tin tức này, đã cất giấu phương pháp giết chết Tỉnh, Tiểu Ngư Kiền là một nhân vật rất mấu chốt". "Như vậy Bạch Viễn vì sao lại bỏ rơi Tiểu Ngư Kiền...rời đi một mình? Hơn nữa...nếu như đây là biện pháp dùng để đối phó với tồn tại họ Tỉnh...vậy thì cái bẫy này quá hạn chế" Ở trên phương diện vật lý, biện pháp giết chết tồn tại họ Tỉnh là không tồn tạim, quái vật họ Tỉnh là bất tử bất diệt –– nhưng khởi điểm của những quái vật này đều là nhân loại.
Mà méo mó là bắt đầu từ ký ức, cuối cùng bọn họ sẽ từ nhân loại biến thành tồn tại họ Tỉnh. Nhưng Tỉnh Tam đã chứng minh một sự kiện -- Tiểu Ngư Kiền có thể làm cho bọn họ từ tồn tại họ Tỉnh biến trở về thành nhân loại. Ít nhất là ở trên ký ức.