Chương 1397: Kỳ dị

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1397: Kỳ dị

1236 chữ

Tỉnh Tứ gật gật đầu, y tuy đã từng tức giận vì bị vị muội muội này lừa gạt, nhưng nhớ lại ký ức méo

mó "bên trong trứng", lại cũng chỉ có muội muội thủy chung không rời nửa bước đối với y. Mà hiện giờ, Tỉnh Lục thấy được nhân quả không nên thấy, phản phệ to lớn còn chưa bắt đầu, một khi bắt đầu, nàng sẽ là tồn tại họ Tỉnh đầu tiên bị quy tắc giết chết chân chính trên ý nghĩa. Tỉnh Lục hiểu rằng đây là nước đi cuối cùng của nàng ấy trong ván cờ này. Nhưng nàng cũng không có hối hận, tuy cuối cùng không nhìn thấy toàn bộ trang nhân quả này, thế nhưng nàng nhìn thấy, trong tương lai không lâu sau, huynh trưởng sẽ có lực lượng địch lại hết thảy! Phương pháp khiến cho huynh trưởng thành tỉnh vĩnh viễn, cũng liền dấu ở địa phương Bạch Vụ muốn đi. "Ngươi còn có thể chịu đựng không?" Tỉnh Tứ lo lắng nhìn Tỉnh Lục. Thân thể của Tỉnh Lục đã hư ảnh hóa.

Bản thân nàng liền có rất nhiều bộ phận trở nên trong suốt, hiện giờ cả người đều ở vào trạng thái bán trong suốt. Trong tâm tình của Tỉnh Tứ toát ra khủng hoảng. Với tư cách là Ác Đọa, Ác Đọa sớm nhất, Tỉnh Lục cảm thụ được tâm tình tiêu cực đến từ huynh trưởng, trong nội tâm có chút ấm áp: "Ca ca, không cần phải sợ, ta bây giờ còn chưa chết..ít nhất là vào trước khi gặp được Bạch Vụ..." Ngoài tháp, ở biên giới giếng. Tỉnh Nhị nhìn phương xa, rơi vào trong suy tư. Giếng vẫn không đóng như trước. Đồ vật méo mó luôn là không thể phỏng đoán, Tỉnh Nhị biết, giếng mở ra, cũng đồng nghĩa với việc nhiều cuộc chiến sẽ ập đến. Y không quan tâm đến những cuộc chiến này. Chỉ cần giếng không có bị phá hủy là được. Nhờ có trí nhớ ở kiếp trước, ký ức méo mó của Tỉnh Nhị, cũng vẫn có khá nhiều nhân tính. Nhưng lại có bất đồng cùng với "phản méo mó" của Tỉnh Tứ. Tỉnh Nhị đứng dậy, vì ở địa phương gần giống nhất, y đã quen với cảnh tượng không ngừng biến

hoá xung quanh này. Y hiện tại rất nhàm chán, quyết định đi tìm con hươu trắng kia vui đùa một chút. huou trắng phần lớn thời gian ở bên người Tình Nhị, nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ ở trong quá trình Tỉnh Nhị suy nghĩ, trốn ra ngoài đi chơi. Tỉnh Nhị đã sớm biết, huou trắng nếu như không tìm chính mình, như vậy tất nhiên là đi tìm tiểu cô nương váy đen kia. Tiểu cô nương kia cũng không dễ chọc. Tuy không đả thương được chính mình, nhưng mấy lần gặp mặt, đều là công kích không chút do dự. Tỉnh Nhị cũng rất bất đắc dĩ. Y rất thích tiểu cô nương này, nhưng mình đã từng suýt giết chết đối phương. Nhất là vào thời điểm ở thành phố Bách Xuyên, chính mình đã đứng ở mặt đối lập với tiểu cô nương. "Thật phiền phức, thế nhưng ta hiện tại, rất muốn tìm người trò chuyện" Ý thức được sự cường đại của nhân loại, Tỉnh Nhị ngoại trừ chơi đùa với huơu trắng cùng với nghĩ biện pháp tìm phương pháp đóng giếng, vẫn luôn đang tự mình suy nghĩ. Xem xét và cải thiện một số hệ thống quan niệm của chính mình.

Hiện giờ y cảm thấy, có lẽ coi nhân loại như thú cưng , xác thực quá ngạo mạn. Vào giờ khắc này, huơu trắng không có ở đây, Tỉnh Nhị lại đột nhiên nghĩ đến vấn đề này. Cuối cùng y quyết định, một lần nữa đi tìm tiểu cô nương kia, phản bác một phen. Cái gọi là nhân sinh càng biện càng rõ ràng, có lẽ tiểu cô nương cầm bóng bay này, có thể cho chính mình một ít giải đáp. Về giếng, về méo mó, về vạn vật chúng sinh, nên tìm kiếm điểm thăng bằng như thế nào. Tiểu cô nương này, chính là Hồng Ân. Ở trong thôn Tảo Hồ, Hồng Ân ngồi ở bên cạnh Tảo Hồ, huơu trắng đứng trên mặt hồ, nhẹ nhàng tạo ra gợn nước. Hai Ác Đọa dường như đang giao tiếp bằng một phương thức đặc biệt, vào thời điểm Tỉnh Nhị đi đến, thấy được một màn kỳ dị. Một con hươu đen, đứng cạnh nhau trên mặt nước với hươu trắng, di chuyển hoàn toàn đồng bộ. Vào thời điểm huơu trắng quay đầu, hươu đen cũng quay đầu. Năng lực dị biến hoàn mỹ: Siêu Oán Khí Hóa Hình. Hồng Ân dùng loại năng lực này, phục chế một oán khí thể giống huơu trắng như đúc, giống như là

thần hồ phiên bản thu nhỏ. "Ngươi nhất định không thể tưởng tượng, vào thời điểm người từng xuất hiện ở đây, đã khiến cho thần hồ mà thôn này thờ phụng, có hình tượng cụ thể" "Thế nhưng tín ngưỡng sai lầm, sẽ đưa cuộc sống của bọn họ đi sai quỹ đạo, ta suýt nữa cũng bị con hươu đen này thôn phệ, về sau là ca ca của ta đã cứu ta." Hồng Ân nói chuyện, huơu trắng lắng nghe rất nghiêm túc, nó cũng chưa từng nghĩ đến sự ham chơi của mình lại dẫn đến một câu chuyện như vậy. "Nhân loại như thể rất dễ dàng bị dẫn dắt. Bị loại khái niệm hão huyền nào đó giam cầm " Hồng Ân nói.

Nhưng rất nhanh nàng lại lắc đầu: "Nhưng thần hồ là giả, cuối cùng ta phát hiện ra, cái gọi là dẫn dắt, căn nguyên vẫn là bởi vì ác niệm trong nội tâm, nhân loại tiêu tốn tâm tư làm cho người ta tin tưởng một vị thần hư cấu, ý nghĩa của thần, chỉ là để làm cho mọi người tin tưởng thần là tồn tại, mà không phải để mang lại phước lành cho mọi người" Hồng Ân không phải là một người miệng đầy triết lý, chỉ là đối với thôn Tảo Hồ này, nàng có rất nhiều suy nghĩ.

Thậm chí còn từng lần lượt mô phỏng ở trong đầu, nếu như thần hồ xuất hiện một lần nữa, phải làm như thế nào từ căn nguyên, cũng chính là từ trên logic khiến cho "thần" sụp đổ. Vì sao quy tắc méo mó sẽ tạo nên một quái vật như thần hồ? Hồng Ân dần dần hiểu được, vì vậy nói một câu khiến cho Tỉnh Nhị ẩn giấu khí tức Ở phía xa, có chút rung động: "Thần hồ chỉ là công cụ bà cốt trong thôn dùng để cải biến tư tưởng của người khác" "Có lẽ rất nhiều thần cũng đều là như vậy, bọn họ chẳng qua là trốn ở trước mặt chữ thần này mà thôi. Mục đích của bọn họ, chính là vì thúc đẩy những người thờ phụng bọn họ đó. Nếu như người thờ phụng bọn họ, có thể rõ ràng điểm này, như vậy người thờ phụng cùng với thần, liền đạt đến cùng một cấp độ."