Chương 1398: Buông xuống ngạo mạ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1398: Buông xuống ngạo mạ

"Một số quái vật cường đại cũng giống như vậy, bóc tách đi loại cường đại này, bọn họ cũng là nhân loại, toàn bộ thong dong, cũng chỉ là bởi vì người chung quanh quá nhỏ yếu mà thôi. Nếu ý thức được bản chất của những quái vật này vẫn là nhân loại, có nhược điểm trên nhân tính, chúng liền không còn đáng sợ" Huơu trắng không nói gì, nghiêng đầu hươu, như là đang tự hỏi. Hồng Ân nói: "Ca ca ta không phải như thế, hắn sẽ không bởi vì người chung quanh nhỏ yếu, mà đưa chính mình lên vị trí của thần" Những lời cuối cùng này, khiến cho Tỉnh Nhị có chút tư vị không tốt. Tỉnh Nhị biết, ca ca của Hồng Ân chính là Bạch Vụ. Nhưng Tỉnh Nhị cũng biết, Bạch Vụ đích thực là một đối thủ đáng để nghiêm túc đối đãi. Đương nhiên, Tỉnh Nhị không biết, những lời này của Hồng Ân chỉ nói một nửa, Bạch Vụ gặp kẻ yếu, sẽ không muốn khống chế kẻ yếu.

Nhưng Bạch Vụ gặp cường giả, nhất định sẽ tìm cách ôm bắp đùi. Đại khái chính là -- Hồng Ân cứu ta, Phó Đoàn Trưởng cứu ta, Số 0 cứu ta. Người cường đại ở trong nội tâm của Hồng Ân, đại khái là đối mặt với kẻ yếu không tự cho mình là thượng vị giả, đối mặt cường giả thì không kiêu ngạo không siểm nịnh. Bạch Vụ đại khái làm được vế trước, nhưng chuyện đối mặt với cường giả này...Bạch Vụ có đôi khi là rất không có tiết tháo. Chẳng qua lời nói này của Hồng Ân, tạo thành rung động lớn nhất cho Tỉnh Nhị, kỳ thật là gợi ý về thần. "Thần chỉ là một cái công cụ, tách ra tầng này, thần cũng chỉ là một người trốn ở phía dưới thân

phận 'thần" "Người lại có tư cách gì yêu cầu những người khác đâu?" Tỉnh Nhị có chút hiểu được. Y bị một lời tiên tri do thần bày ra ––lời tiên tri giếng bị hủy diệt vây khốn 700 năm. Lời nói này của Hồng Ân, sẽ không khiến cho Tỉnh Nhị có cảm giác giác ngộ, ít nhất sẽ không khiến cho chấp niệm y thủ hộ giếng bị tan rã.

Nhưng vị "thần" trong nội tâm của Tỉnh Nhị kia, đang rút đi quang huy của "thần" từng chút một. "Ngôn luận rất thú vị, hơi có chút phản nghịch...nhưng như thể cũng có đạo lý." Tỉnh Nhị lẩm bẩm trong nội tâm, bờ môi giật giật. Lúc này, huơu trắng bỗng nhiên nhìn về phía phương hướng của Tỉnh Nhị, ở sau lưng Hồng Ân, oán khí màu đen giống như từng cánh tay nhanh chóng đánh về phía vị trí ánh mắt của huơu trắng! "Là ai!" Tiểu cô nương khẽ kêu một tiếng, thủ đoạn lại cực kỳ trí mạng. Chỉ là trí mạng thế nào, cũng rất khó tạo thành tổn thương hữu hiệu cho Tỉnh Nhị. Tỉnh Nhị bất đắc dĩ, hiện thân: "Ta tới bắt huơu của ta về" "Cái gì mà huơu của ngươi, đây là bằng hữu của ta!" Hồng Ân thậm chí còn chặn ở trước mặt huơu trắng. Nhắc tới cùng kỳ quái, từ khi suýt chết ở trong tay Tỉnh Nhị, cuối cùng lại sống lại, Hồng Ân đối với Tỉnh Nhị đã không còn bất kỳ cảm giác e ngại nào. Rõ ràng huơu phía sau nàng đang sợ hãi run rẩy. Tỉnh Nhị chắp tay trước ngực: "Ngươi hỏi nó một chút, nguyện ý đi theo ta, hay là đi cùng với

ngươi?"

Hồng Ân tràn đầy chờ mong nhìn về phía huơu trắng, huơu trắng nhìn trái nhìn phải, cuối cùng kinh sợ đi về hướng Tỉnh Nhị. Tỉnh Nhị rất đắc ý: "Ha ha ha, ta đã nói là hươu của ta, này này này, người đừng có động thủ, ta là tới báo cho ngươi, ta mượn bằng hữu của ngươi một lát" Ai không thích chơi đùa với huou trắng dễ thương chứ, Tỉnh Nhị rất muốn chơi với động vật nhỏ, nhưng lần này, cách nói của y hiển lộ rất tôn trọng. Mượn bằng hữu của ngươi, khiến cho nộ khí của Hồng Ân hơi tiêu giảm. Chẳng qua nếu như Hồng Ân có thể đánh thắng được Tỉnh Nhị, đại khái là sẽ giết chết Tỉnh Nhị, nhưng đánh không lại, vậy cũng chỉ có thể nghe đối phương giảng đạo lý. Trong nội tâm Tỉnh Nhị có rất nhiều hoang mang, những hoang mang này y phát hiện ra dựa vào chính mình sẽ rất khó lĩnh hội, nhưng con hươu này sẽ không nói chuyện. Nhưng hôm nay, y chợt phát hiện ra, có lẽ chính mình trước kia thật sự rất ngạo mạn. Bỏ đi thân phận "Tỉnh", có lẽ trong cốt lõi, mình cùng với những tồn tại nhỏ yếu này, có chênh lệch rất nhỏ ở trên tư tưởng, thậm chí một số chỗ có thể không thấu đáo như những người khác. Thần bị tước đoạt đặc quyền của thần, cũng chỉ là người.

Ở giữa người với người, cũng không chia cao thấp. Tỉnh Ngũ cùng với Tỉnh Nhị, đồng dạng đều ở sau một trận chiến, buông xuống ngạo mạn của chính mình, nhưng mặc dù đều là buông xuống ngạo mạn, nhưng lại có chỗ bất đồng. Hồng Ân nhìn bóng lưng rời đi của Tỉnh Nhị, có chút hoang mang, người giả nhân giả nghĩa khiến cho nàng rất buồn nôn. Nhưng vào một khắc này, nàng không thể phân biệt được Tỉnh Nhị rốt cuộc là giả thiện thật, hay là giả giả nhân giả nghĩa.

Méo mó khuếch tán, các nơi trên thế giới chịu ảnh hưởng. Mọi người bị méo mó bao phủ, vẫn giống như ngày xưa vậy, công tác, sinh hoạt. Mỗi người bọn họ hiện giờ, đều là Ác Đọa tiềm ẩn, mỗi người đều đè nén tâm tình tiêu cực. Ở thế giới bên ngoài màn sương mù đen, giống như là bầu trời xuất hiện mây đen to lớn. Mây đen áp thành, nhưng không có đổ mưa. Trong nội tâm của mọi người cũng biết, một cơn mưa to đáng sợ sẽ đổ xuống, lại không biết nó sẽ đổ xuống lúc nào.

Mọi người trên khắp thế giới vẫn chống lại méo mó, nhưng méo mó lại chưa bao giờ chân chính tiêu tán. Giếng mở ra, ảnh hưởng thế giới ngoài sương mù, cũng ảnh hưởng thế giới bên trong màn sương mù đen. Trong Toà Tháp, người phản bộ quân đoàn điều tra gần đây cho ra báo cáo, tỉ lệ tử vong tại khu vực màu trắng càng ngày càng cao. Thậm chí khu vực màu trắng còn xuất hiện biến dạng thể cấp sáu thậm chí càng cao hơn.