Chương 1422: Thời cơ đã đế
Hết thảy đều là bởi vì Bạch Vụ, Tòa Tháp mới có biến cách to lớn, chỗ tránh nạn mới có thể chân chính được thành lập. Có lẽ Bạch Vụ cũng bị rất nhiều người ảnh hưởng, nhưng đồng dạng, rất nhiều người cũng bị ảnh hưởng bởi Bạch Vụ. Một người như vậy, có lẽ không phải là đấng cứu thế, nhưng nhất định là một người có thể sống thật lâu, đánh cờ cùng với những quái vật khổng lồ trong bóng tối đó. Một người như vậy, làm sao lại có thể đột nhiên chết? Y thực sự không thể chấp nhận được tin tức này. Tạ Hành Tri cũng không biết đã thở dài thườn thượt bao nhiêu lần: "Vấn đề bây giờ là, chúng ta phải làm gì, nên nói với những người khác như thế nào...ta thật sự là không biết nên đi nói với mọi người như thế nào, nhất là Cốc Thanh Ngọc cùng với Yến Cửu." Bạch Vụ có rất nhiều bằng hữu.
Những người này phân tán ở các nơi, muốn thông báo là rất phiền toái, nhưng tóm lại là phải đi thông báo. Yến Tự Tại nói: "Ta sẽ tự mình báo cho tiểu Cửu, về phần phía Ngũ Cửu...được rồi, ta vẫn luôn cảm thấy gần đây sẽ có đại sự phát sinh, không nghĩ tới là Bạch Vụ chết..." Tạ Hành Tri cũng có loại cảm giác này, từ lúc cải tổ thế lực Tòa Tháp, y đã cảm thấy mọi thứ phát triển quá thuận lợi. Người có đôi khi chính là rẻ rúng như vậy, khao khát sự tốt đẹp và sự bình yên, nhưng khi sự tốt đẹp và sự bình yên thật sự đến, lại có cảm giác...làm sao lại có thể thuận lợi như vậy? Loại cảm giác bão tố buông xuống kia cũng không có bởi vì Bạch Vụ tử vong mà xua tan. Yến Tự Tại không lên tiếng, trong nội tâm lại có sợ hãi lớn lao đối với tương lai. Tương lai đến cùng sẽ phát sinh chuyện gì? Liệu cái chết của Bạch Vụ có thay đổi được điều gì không? Tỉnh Tứ cùng với Bạch Vụ xuất hiện ở thành phố Đằng Lâm, hoặc nói là nghi ngờ xuất hiện ở thành phố Đằng Lâm, đến cùng là vì sao? Là vì đạt được vật gì đó sao? Như vậy Tỉnh Tứ đến cùng đã đạt được chưa? "Ta đột nhiên cảm giác được...tử vong của hắn chỉ là một sự khởi đầu."
Trên mặt mũi của Yến Tự Tại tràn đầy lo âu. Tạ Hành Tri cũng chưa bao giờ nhìn thấy Yến Tự Tại dạng này, y hỏi: "Khởi đầu của cái gì?" "Sự khởi đầu của tai nạn"
Bên ngoài tòa tháp, Ở một nơi không xác định. Khi tiếng chuông du dương vang lên, những đứa trẻ với tiếng cười bắt đầu chạy về phía giáo đường. Nở một nụ cười hoà ái, nữ nhân mặc đồng phục y tá bắt đầu kể một câu chuyện. Bên ngoài giáo đường, nam nhân mặc áo khoác trắng, cầm trên tay một mặt dây chuyền hồng ngọc. Mặt dây chuyền hồng ngọc này giống như đúc với mặt dây chuyền hồng ngọc trên ngực của Đổng Niệm Ngư. Nam nhân đưa mắt nhìn giáo đường, không có quá nhiều tâm tình.
Cách đây không lâu, gã đã cảm nhận được sự biến mất của một cỗ khí tức nào đó. Giống như là Tĩnh Ngũ đột nhiên cảm giác được Tỉnh Lục sẽ chết vậy, tất cả tồn tại họ Tỉnh, đều có được cảm thụ tương tự.
Nhưng Tỉnh Lục cuối cùng không có chết, nhưng nàng đi nơi nào, cũng không có ai biết được. Nam nhân suy đoán có chuyện gì đã xảy ra, nhưng cuối cùng vẫn không thể đoán ra. Gã chỉ biết, Tỉnh Lục ra tay với Đổng Niệm Ngư. Mà nhất cử nhất động của Đổng Niệm Ngư, đều luôn luôn nằm ở trong tay mình. Nam nhân nhẹ nhàng vuốt ve mặt dây chuyền hồng ngọc. Một mặt dây chuyền hồng ngọc khác ở bên kia thế giới, phát ra hào quang. "Thời cơ đã đến, bắt đầu từ hôm nay, hãy chuẩn bị nghênh tiếp chủ nhân hàng lâm" Những lời này là thông qua mặt dây chuyền hồng ngọc, truyền đến đầu bên kia thế giới, cho người sở hữu một mặt dây chuyền hồng ngọc khác. Nói xong câu đó, nam nhân mặc áo khoác trắng bắt đầu đi về hướng giáo đường. Sau khi đi vào giáo đường, lũ trẻ đã quây quần bên nhau và trông rất vui mừng khi thấy sự xuất
hiện của “cha”. Nam nhân đầu tiên là ra hiệu cho nữ nhân đi ra ngoài, trong mắt nữ nhân mặc đồng phục y tá hiện lên một tia kinh khủng, nhưng trong chớp mắt thấy được nam nhân nhíu mày, nàng vẫn không có chần chờ, có chút kinh hoảng chạy ra ngoài. Cánh cửa giáo đường đóng lại, tiếng chuông du dương lại vang lên. Tiếng cười đùa của lũ trẻ thưa dần ở trong tiếng chuông. Thay vào đó, là tiếng gầm của ác ma. Vào thời điểm nam nhân bước ra khỏi giáo đường một lần nữa, những đứa trẻ ngây thơ và có tài hoa đến từ khắp nơi trên thế giới này-- tất cả đều biến thành những sinh vật xấu xí méo mó. Bé gái với mái tóc rực cháy hét lên bằng một thanh âm méo mó và sắc bén: "Cha...mẹ...cứu ta..."
Cậu bé với một khuôn mặt thứ hai mọc ra sau đầu, cái cổ trở nên dài ra giống như hươu cao cổ cũng đang thống khổ gào thét: "Cha...ta hôm nay...biểu hiện có tốt không..." Sau lưng bọn họ, có người trong miệng phun ra vô số ký sinh trùng, có người trên trán mọc ra mắt, có người tóc quăn queo như xúc tu, ngũ quan không ngừng méo mó. Nam nhân mặc áo khoác trắng mặt không biểu tình, mang theo bầy quái vật, đi về hướng tường
cao.
Bức tường cao bao quanh nông trường, ở bên kia tường-- là thế giới mới gã muốn chinh phục.
Ở đâu đó bên ngoài sương mù. Thẩm Thù Nguyệt thấy được mặt dây chuyền hồng ngọc trước ngực Đổng Niệm Ngư phát ra hào quang. "Đây là máy truyền tin giữa người cùng với đồng bạn của ngươi?" Thẩm Thù Nguyệt nhíu mày. "Ngươi đã đáp ứng, để cho ta nhìn thấy Bạch Viễn." Đổng Niệm Ngư bình tĩnh nói. Ở bên kia, Ngũ Cửu nhắm mắt lại nghỉ ngơi, nhưng cũng không có ngủ. Kể từ trận chiến bên ngoài ma tháp, Ngũ Cửu liền nhìn chằm chằm hai người, y tạm thời còn không biết kế hoạch của Tỉnh Nhất cùng với Tỉnh Lục, cũng không biết trận giao thủ giữa Đổng Niệm Ngư cùng với Thẩm Thù Nguyệt, xem như là một trận giao thủ giữa Tỉnh Nhất cùng với Tỉnh Lục.