Chương 1423: Ghét tăng ca

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1423: Ghét tăng ca

Y chỉ biết, bất kể là Đổng Niệm Ngư, hay là Thẩm Thù Nguyệt, cũng không nên là người xuất hiện

bên ngoài sương mù, bởi vì liền ngay cả mèo trên đầu vai, cũng đều sẽ thường xuyên nhìn hai nữ nhân này vài lần. Cho nên Ngũ Cửu cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch của các nàng, chỉ là yên lặng đi theo các nàng, nếu như hai người này làm ra loại cử động nào đó, trong tương lai y cũng có thể cho Bạch Vụ một ít tin tức. Thẩm Thù Nguyệt cũng không để ý, để ý cũng vô ích. Nàng không thể thoát khỏi Ngũ Cửu, người nam nhân này nếu thực sự đánh nhau với nàng, nàng hoàn toàn không sợ, nhưng ở trong một thời gian ngắn, nàng sẽ bị áp chế vô cùng thảm. Cho nên chỉ cần đối phương không có ý đồ với Đổng Niệm Ngư, Thẩm Thù Nguyệt cũng không để

Thậm chí thỉnh thoảng ném mấy cái mị nhãn đối với Ngũ Cửu, muốn tâm sự cùng với Ngũ Cửu

một cách thân mật. Chỉ chẳng qua biểu tình của Ngũ Cửu, bất đồng với vị Khê Vân Tử kia, đối mặt với vẻ đẹp của Thẩm Thù Nguyệt, y gần như không có bất kỳ phản ứng nào. Ngũ Cửu, Đổng Niệm Ngư, Thẩm Thù Nguyệt, ba người hiện giờ đang ở trong một chỗ nông trường. Trước đó không lâu lão Triệu cùng với phương Linh đã tìm được nông trường, liền chờ đợi chỉ thị của Bạch Vụ. Chỉ là Bạch Vụ vẫn luôn không có phản hồi. Thẩm Thù Nguyệt nói: "Ta đương nhiên sẽ mang người đi tìm y, nhưng người cần phải có kiến nhẫn." Đổng Niệm Ngư đã sớm đoán được, mục đích của Tỉnh Lục, là định dùng Bạch Viễn gài bẫy nàng,

nàng lạnh lùng nói: "Ta đã cho người mấy ngày thời gian, người cùng với Tỉnh Lục đã không tuân thủ hứa hẹn, vậy cũng không trách được ta. Ta cũng không ngốc, các ngươi muốn làm cái gì ta rất rõ ràng, đáng tiếc." Thẩm Thù Nguyệt không có nghe hiểu ý tứ của hai chữ đáng tiếc, chỉ là cười nói: "Chẳng lẽ ngươi

cho rằng người sẽ thoát được sao? Tiểu ca ca, nếu như nàng chạy thoát, Bạch Vụ thế nhưng sẽ rất khó chịu, ta tin tưởng ngươi sẽ giúp ta đúng không?" Ngũ Cửu không nói gì, nhưng khẽ gật đầu. Y cùng với Thẩm Thù Nguyệt, một người là người của Bạch Vụ, một người là người của Tỉnh Lục. Bọn họ đều tin chắc rằng lựa chọn của mình là đúng, nhưng hai người cũng không biết, Bạch Vụ cùng với Tỉnh Lục đã phát sinh chuyện gì. Đổng Niệm Ngư nhẹ khẽ vuốt vuốt mặt dây chuyền hồng ngọc trước ngực, ánh mắt dần dần lạnh lẽo: "Ta cũng không cần chạy trốn, các ngươi như thể đã quên, ý nghĩa tồn tại của ta, là dẫn xuất Tòa Tháp." Những lời này còn chưa nói xong, Ngũ Cửu cùng với Thẩm Thù Nguyệt đều cảm thấy dao động năng lượng tinh thần cường đại. Nhưng vào thời điểm hai người muốn làm gì đó, đã không còn kịp rồi. Đổng Niệm Ngư giống như là phóng ra chiêu thức quá mãnh liệt trong chớp mắt, hai mắt vô thần ngã trên mặt đất. Ngũ Cửu mở mắt ra: "Nàng làm sao vậy?"

Thẩm Thù Nguyệt lắc đầu, nàng cũng không rõ ràng lắm nữ nhân này đã làm cái gì. Nhưng nàng bỗng nhiên cảm giác được, một loại chuyện không tốt nào đó đã sắp xảy ra.

Ở một nơi nào đó trên đảo Orro, trời đột nhiên đổ mưa nặng hạt. Trên tầng 13 của một tòa nhà văn phòng nào đó, một lập trình viên nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm, cả người như đóng băng ở chỗ đó. Ngoài cửa sổ là những con người có kích thước như con kiến, bò liên tục trong thành phố lạnh lẽo. "Tại sao người vẫn đứng ở đây? Mau trở lại vị trí của mình, kế tiếp là bảo trì thiết bị đo lường tâm tình ở khu tây, phải hoàn thành ở trong vòng hai ngày, đừng có lãng phí thời gian chết tiệt của ngươi ở đây!" "Mấy ngày nay mọi người làm việc chăm chỉ một chút, cấp trên muốn kiểm tra nghiêm ngặt sự tồn tại của những giá trị tâm tình vượt mức trong cuộc sống hàng ngày. Chúng ta phải nhanh chóng cập nhật thuật toán mới nhất!" Một người nghi ngờ là ông chủ nói với một nhân viên vùi đầu làm việc trong phòng.

Nhưng người đang đứng trước cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa sổ...vẫn chưa quay trở lại vị trí của mình. Trong miệng của y vẫn nói lẩm bẩm, không ngừng lặp lại điều gì đó. Ông chủ nhất thời lộ ra biểu tình vặn vẹo, phẫn nộ tới cực điểm...y chợt nhận ra rằng tâm tình tiêu cực của mình đã vượt quá tiêu chuẩn. Nhưng y chính là không đè nén được CỖ phẫn nộ này, như thể cuối cùng y cũng nhớ lại cảm giác tức giận! Y phẫn nộ bừng bừng đi về phía nhân viên kia: "Ta bảo người quay lại làm việc! !" Ông chủ cảm thấy cơn tức giận đang nuốt chửng mình, như muốn giết chết nhân viên đó! Nhưng rất nhanh...cơn giận của y bị kìm nén bởi nỗi sợ hãi. "Tăng ca...tăng ca...tăng ca...tăng ca...tăng ca...ta ghét tăng ca! Ta ghét tăng ca!" Ý nghe được lời lẩm bẩm của nhân viên này, sau đó nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của nhân viên trên cửa sổ -- Đó căn bản không phải là khuôn mặt người! Nhân viên này đã biến thành Ác Đọa! Trên khuôn mặt đó hiện lên vô số mã code, hai mắt chỉ có trong trắng, hốc mắt trũng sâu một cách khoa trương, cảm nhận được ông chủ tới gần, y lập tức xoay người lại.

Trên chiếc đồng hồ đo lường tâm tình, cho thấy tâm tình tiêu cực của y đã vượt quá 300! "Ta, ghét tăng ca!" Giống như là thây ma tấn công nhân loại vậy, người lập trình viên biến thành Ác Đọa này, bắt đầu điên cuồng cắn xé ông chủ ngày xưa. Trong nỗi sợ hãi tột độ, ông chủ cũng bắt đầu biến dạng... Mà các lập trình viên nhìn một màn này, từng người một bởi vì tâm tình tiêu cực dẫn nổ, thân thể bắt đầu xuất hiện biến hóa. Một thực tập sinh trẻ tuổi ngày bình thường có năng lực thừa nhận rất mạnh, xưa nay lạc quan, vào thời khắc này mang theo khủng hoảng thoát khỏi toà nhà này, y bắt đầu chạy xuống tầng dưới một cách điên cuồng và tuyệt vọng. Nhiều lần gặp những nhân viên công ty khác biến thành Ác Đọa. May mà những người này vừa mới biến thành Ác Đọa, dục vọng công kích đối với nhân loại còn chưa có quá mãnh liệt.