Chương 1426: Tháp hàng lâm
Trên vùng đất phía bắc Mai Nam, xuất hiện một tòa tháp to lớn, sừng sững trong mây mù nhìn không thấy phần cuối. Mà ở ngoài toà tháp, có một số bia đá rất quen thuộc với Ngũ Cửu.
Sự phát triển của bất kỳ thứ gì đều có hằng số và biến số. Trong quá trình phát triển của sự vật, có những quy luật tuân theo quỹ đạo phát triển của chúng, đồng thời cũng có những “thay đổi” khó lường. Một thay đổi nhỏ có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của sự vật. Trong trận chiến trên chuyến bay tử vong, đối mặt với Tỉnh Tứ, Tỉnh Ngũ, Tỉnh Lục, Bạch Vụ gần
như đạt đến cực hạn một chọi hai. Nhưng tương lai mà Bạch Vụ luôn muốn thay đổi vẫn không thể tránh khỏi. Tâm tình tiêu cực bị dẫn nổ, đồng nghĩa với việc Tòa Tháp sẽ xuất hiện. Tòa Tháp xuất hiện, cũng có nghĩa là có người nhất định sẽ thủ vệ Tòa Tháp. Tuy hiện thực cùng với trong lời tiên tri có rất nhiều biến hóa trên chi tiết, những phương hướng chuyển động của bánh xe vận mệnh, quỹ đạo chuyển động của nó...cũng không có phát sinh biến hóa.
Ở trong miêu tả của Yến Tự Tại, Bạch Vụ là sau khi dẫn dắt người khác đi đến Tòa Tháp, mới đi đến thành phố Đằng Lâm.
Nếu như tương lai là không thể tránh khỏi, một khi phát sinh cải biến, "thế giới" như thế sẽ vận chuyển dựa theo logic của chính mình.
Đã không còn Bạch Vụ, phụ trách dẫn dắt người khác đi đến Tòa Tháp, liền biến thành những người khác. Người trong Toà Tháp chưa bao giờ nhìn thấy Tòa Tháp. Nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua, Ngũ Cửu liền có thể nhận ra tòa tháp khổng lồ hình tháp kia chính
là Tòa Tháp. Mọi thứ dường như vẫn giống như cách đây 700 năm. Nhưng tất cả những điều này khác với 700 năm trước. Ngũ Cửu và đám người muốn sống sót đi theo Ngũ Cửu, rất nhanh nhìn về phía Ngũ Cửu, bọn họ đều đã nhận ra biểu tình không đúng của Ngũ Cửu. "Cốc tiên sinh, phát sinh vấn đề gì sao, ngài nhận biết toà tháp này?" Người phiên dịch ở bên cạnh Ngũ Cửu hỏi. "Chúng ta phải tìm ra tòa tháp này" Ngũ Cửu nói. "Đó là một chặng đường dài, giữa đường có thể sẽ đi qua một số khu vực không thể kịp thời bổ sung vật tư." Người phiên dịch rất lo lắng. Tại nơi bọn họ đang ở hiện tại, Ác Đọa Ở ngoại vi đã bị Ngũ Cửu giết hết, mọi người dựng phòng tuyến bằng xe cộ, phong tỏa các lối đi quan trọng gần đó, tất cả đều tập trung trong hầm trú ẩn. Cộng thêm cảm giác an toàn mà Ngũ Cửu mang đến, khiến cho mọi người đều cho rằng có thể dùng nơi này làm cứ điểm, vượt qua thời gian rất dài. "Đó là địa phương ta xuất thân, ta đến từ tòa tháp này, chúng ta gọi đó là Tòa Tháp, một khi Ác
Đọa tiến vào Tòa Tháp, sẽ tử vong, nhân loại cũng sẽ không lo lắng bởi vì tâm tình tiêu cực mà biến
thành Ác Đọa" Ngũ Cửu giải thích. "Còn có chỗ như vậy! Đó không phải là chỗ tránh nạn sao?" Người phiên dịch rất là kinh hỉ. Ngũ Cửu nhìn những người đang tuần tra hoặc nghỉ ngơi cách đó không xa, nói: "Trong Toà Tháp đã có không ít người sinh sống. Ta có thể mang vào một bộ phận, nhưng chỉ vẻn vẹn là một bộ phân" Người phiên dịch hiểu được. E rằng hành trình tiếp theo đã được định sẵn là một cuộc hành trình đến tòa tháp, nhưng trong quá trình này, bởi vì một thủ lĩnh như Cốc Thanh Ngọc, chắc hẳn đội ngũ sẽ càng ngày càng lớn mạnh. Người biết được Tòa Tháp chính là chỗ tránh nạn cũng sẽ càng ngày càng nhiều. Đến lúc đó vấn đề lớn nhất, chính là ai có đủ tư cách tiến vào Tòa Tháp. Để sống sót trong tận thế, nguyên tắc của Ngũ Cửu là có thể cứu thì cứu, nhưng nếu như gặp phải loại người cản trở kia, y cũng sẽ không dây dưa dài dòng chút nào. Mặc dù bởi vì năng lực cá nhân cực kỳ cường đại, mọi người sẽ trông mà thèm quyền lợi phân phối
đồ ăn tài nguyên của Ngũ Cửu, thậm chí sẽ oán trách mình là một nhân loại, đồ ăn còn không bằng mèo của thủ lĩnh. Nhưng không ai trong số họ dám dám khiêu chiến uy nghiêm của Ngũ Cửu. Y sẽ tận lực cứu mọi người Nhưng một khi gặp phải kẻ đạo đức giả, cực đoan, bệnh hoạn và không yêu quý cơ hội được ban tặng-- Ngũ Cửu cũng hoàn toàn có thể từ bỏ. Sau vài ngày, đội ngũ đi theo Ngũ Cửu càng ngày càng khổng lồ, gần bằng kích thước của một thị trấn. Về phần Ngũ Cửu, ngoài việc được biết đến như một vị thần lùn tịt, y còn có thêm một danh hiệu --Tu La mặt lạnh Khác với đối đãi với tướng sĩ quân đoàn điều tra, y một mực bảo trì dáng dấp rất băng lãnh. Những tướng sĩ đó là vào sinh ra tử với y, mà những người này chỉ là vì sinh tồn mới đi theo y. Hơn nữa quá nhiều người, ai cũng muốn có quan hệ với Ngũ Cửu, một bộ phận người muốn nhờ vả Ngũ Cửu, một bộ phận người muốn phát sinh quan hệ cùng với Ngũ Cửu. Khuôn mặt không gần gũi với người lạ rất có ích trong trường hợp này.
"Vậy thì có cần truyền đi tin tức này không?" Người phiên dịch hỏi, đây là một người Thịnh Quốc, mấy ngày nay phụ trách phiên dịch lời nói của Ngũ Cửu cho đám người. "Tạm thời không cần." Ngũ Cửu nói. "Được, ta nghe theo ngài! Chỉ là...Cốc tiên sinh, ta biết năng lực ta không tính nổi bật, ta có thể.." "Nếu như đến Tòa Tháp, ta sẽ dẫn người tiến vào" Ngũ Cửu rất rõ ràng ý nghĩ của đối phương. Trong bảy ngày thời gian, y đã gặp được rất nhiều chuyện, giống như khi y còn nhỏ, mọi người sẽ vì một bữa bữa ăn dinh dưỡng mà vung tay đánh nhau. Hiện giờ những người này, cũng đều vì một chiếc bánh bao mà vạch mặt, nếu không có y ở đây, cái gọi là "trại" này cũng sẽ có những tâm tình tiêu cực. Nó bắt nguồn từ thói hư tật xấu của nhân loại, bắt nguồn từ việc phân phối không đồng đều.