Chương 1427: Một màn kỳ quái
Ngũ Cửu rất rõ ràng, nếu như có người biết tác dụng của Tòa Tháp, e rằng tất cả mọi người sẽ hội tụ về hướng Tòa Tháp, mà những tấm bia đá ngoài tháp đó, tất nhiên sẽ bị máu tươi nhuộm đỏ. Ngũ Cửu cũng không rõ ràng lắm nên lựa chọn như thế nào, nồng độ méo mó ở thế giới ngoài sương mù đang không ngừng tăng cao, nếu như Tòa Tháp không xuất hiện, y vẫn có thể cố hết sức để giữ những người này sống sót. Không thẹn với lương tâm là được rồi. Nếu như Tòa Tháp xuất hiện, ngược lại có nghĩa là phải làm ra lựa chọn. Tòa Tháp là không thể nào dung nạp người trên toàn bộ thế giới.
Cho dù những người này...mỗi ngày đều đang giảm bớt, nhưng số lượng vẫn rất khổng lồ, lớn hơn nhiều so với quy mô ban đầu của người Thịnh Quốc. Có lẽ ta nên hỏi Bạch Vụ một chút...ít nhất ta phải tìm được Bạch Vụ trước. Ngũ Cửu nghĩ như vậy, quyết định đi đến Tòa Tháp một chuyến, y định làm một cuộc thí nghiệm.
Nếu như Tòa Tháp xuất hiện ở bên ngoài sương mù, xuất hiện ở trên bản đồ Mai Nam, liệu có phải có nghĩa là, sử dụng dĩa quay ở bên ngoài sương mù...cũng đều có thể trở lại trong Toà Tháp? Ngũ Cửu đã rất lâu chưa có trở lại Tòa Tháp, y muốn trở về xem một chút. Vì vậy kế tiếp, Ngũ Cửu nói với mèo: "Ta sẽ đi đến một địa phương mà ngươi không đến được" Mèo đang ngủ gà ngủ gật trên đùi của Ngũ Cửu. Ngũ Cửu xoa nhẹ bụng mèo, mèo có vẻ thích thú, hiển nhiên cũng chấp nhận thân phận của mèo. Nhưng sau khi nghe Ngũ Cửu nói xong lời này, nó đột nhiên ngẩng đầu, không hiểu nhìn Ngũ Cửu. Ngũ Cửu nói: "Cảm tạ sự trợ giúp của người trong những ngày này, nhưng ta chỉ đi một lát thôi, và ta sẽ quay lại" Nói lời này, liền có nghĩa là cuộc hành trình hồ đồ với con mèo này đã kết thúc. Chẳng qua mèo cũng không có nói cái gì, chỉ là xoè móng vuốt ra, đột nhiên ở trên mu bàn tay của Ngũ Cửu, để lại một vết cào. Ngũ Cửu nói: "Ta sẽ quay lại tìm người sau khi hỏi một số sự tình." Mèo đã khôi phục vẻ mặt lười biếng, phảng phất như đang nói: Trẫm đã chuẩn tấu, lui xuống đi.
Sau đó Ngũ Cửu gọi người phiên dịch kia tới, phân phó một sự tình: "Ta phải rời đi một lát, đừng để cho người ta chọn con mèo này, nhất định phải nhớ kỹ." "Không có vấn đề, ta nhớ kỹ rồi, thế nhưng ngài khoảng bao lâu sẽ trở về...ngài không ở nơi này, ta Sợ rằng những người này sẽ gây chuyện" Sự lo lắng của người phiên dịch không phải là không có lý. Đã không còn Ngũ Cửu, những người đến từ nhiều quốc gia này, ít nhiều gì cũng sẽ xuất hiện một chút vấn đề. "Sẽ không quá hai ngày. Hai ngày này người hãy chăm sóc tốt con mèo kia, có bất kỳ biến cố gì phát sinh, hãy lấy bảo toàn tánh mạng làm trọng, ghi nhớ những chuyện đã xảy ra, nói cho ta biết là được rồi." "Được rồi, ta biết rồi, ngài cũng hãy cẩn thận." Ngũ Cửu gật gật đầu, sau đó thông qua cống thoát nước rời khỏi khu vực này. Đương nhiên, y chỉ là đi tới một chỗ không người, khởi động dĩa quay thử một chút. Nếu như không thể trở về Tòa Tháp, vậy thì từ bỏ, tiếp tục mang theo đám người kia đi đến Tòa
Tháp.
Một phút đồng hồ sau, dĩa quay phát ra một luồng sáng trắng, bao trùm Ngũ Cửu.
Cùng lúc đó, tại quảng trường phía đông tầng dưới cùng Tòa Tháp, tấm bia đá màu trắng phát ra ánh sáng nhu hòa. Trải qua hơn nửa năm bên ngoài tòa tháp, truyền kỳ quân đoàn điều tra, cuối cùng cũng đã trở lại trong Toà Tháp. Về phần khu vực ngoài sương mù mà Ngũ Cửu phụ trách ban đầu, người phiên dịch đang chuẩn bị thừa dịp Ngũ Cửu rời đi...cầm một hộp thịt hộp cho bạn gái của mình ăn. Y tận mắt nhìn thấy Ngũ Cửu rời đi, thầm nghĩ trong lều của thủ lĩnh nhất định sẽ có một số vật
tư.
Đương nhiên, y cũng không dám lấy nhiều hơn, chỉ lấy một hộp là được rồi, chỉ là một hộp thức ăn cho mèo, dù sao mèo cũng ăn ngon hơn người, có đói một bữa mèo cũng không sao, mèo có thể so với người sao? Nữ sinh kia nhìn rất đẹp, nếu như lúc này chính mình mang đến cho nàng một hộp đồ hộp, nói không chừng đêm nay còn có thể phát sinh một số chuyện kiều diễm. Vì vậy y chuẩn bị tiến vào lều vải của Ngũ Cửu nhìn. Nhưng vào thời điểm người phiên dịch tới gần lều vải, sự tình khiến cho y trợn mắt phát sinh.
Ngũ Cửu đi ra từ trong lều vải. Người phiên dịch sững sờ tại chỗ, rất nhanh kịp phản ứng, hỏi: "Cốc tiên sinh, tại sao ngài lại ở chỗ này, ta...ta vừa mới nhìn thấy ngài." Người phiên dịch đã tận mắt nhìn thấy Cốc Thanh Ngọc thông qua cống thoát nước rời đi. Nhưng bây giờ, CỐc Thanh Ngọc liền xuất hiện ở trước mặt hắn. "Cốc Thanh Ngọc" liếm liếm mu bàn tay theo thói quen, giống như mèo đang liếm bàn chân, nhưng khi thè lưỡi ra, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, sau đó vội ho một tiếng, hủy bỏ động tác này. "Làm sao vậy? Có chuyện sao?" "Không có...không có chuyện gì..." Người phiên dịch cảm thấy rất thái quá, cực kỳ thái quá, quả thật chính là thái con mẹ nó quá. Không phải là bởi vì Cốc tiên sinh giống như thuấn di, mà là y cảm thấy...Tu La mặt lạnh lúc lè lưỡi ra còn có chút đáng yêu. Ngày thường, đây là một gương mặt giống như ai cũng nợ y cả triệu đồng. "Không có chuyện gì liền đi đi." "Vâng...vâng."
Người phiên dịch không dám nghĩ đến đồ hộp nữa, Ngũ Cửu với tư cách là thủ lĩnh, cũng không có cho mình quá nhiều đặc quyền, người ăn không bằng mèo, bản thân y ăn cũng không bằng mèo. Cho nên người phiên dịch đã đánh chủ ý lên mèo, lại không ngờ được lại gặp phải Ngũ Cửu. Chẳng qua là khi người phiên dịch vô thức quay đầu lại nhìn, lại nhìn thấy một màn kỳ quái. "Cốc Thanh Ngọc" đang cúi đầu nhìn xuống, hai tay đang kéo quần của mình ra. Đôi mắt của y dường như đang nhìn chăm chú...hạ thân của mình.