Chương 1428: Nghiên cứu kỹ chính mình
Chuyện này... Phiên dịch cảm thấy thái quá một lần nữa, quả thực là thái con mẹ nó quá, quá mức thái quá. Tại sao, nam nhân được gọi là thần 1m59, Tu La mặt lạnh này, lại nhìn chằm chằm vào tiểu đệ của chính mình mà không có lý do gì, với vẻ mặt đầy suy tư? Đúng vậy, Cốc Thanh Ngọc bây giờ, đang kéo cạp quần và nhìn vào một cơ quan nào đó bên dưới, nét mặt dường như đang suy nghĩ về những vấn đề triết học tầm cỡ thế giới. Người bình thường sẽ cảm thán mình ngắn và nhỏ, cũng có người sẽ cảm thán mình hùng vĩ. Những loại biểu tình phảng phất như đang suy nghĩ về vấn đề thế giới này là tình huống như thế nào? Người phiên dịch cảm thấy có phần cay mắt, không nhìn được. May mà hành vi tìm kiếm cái lạ của Cốc Thanh Ngọc cũng đình chỉ.
Ngược lại không phải là đình chỉ, mà là ý thức được như thể bị người nhìn chăm chú vào là không tốt lắm, vì vậy y trở lại trong lều vải, bắt đầu nghiên cứu kỹ chính mình.
Tại Tòa Tháp. Sự xuất hiện của Cốc Thanh Ngọc nhanh chóng gây oanh động.
Người quân đoàn điều tra đều ở dưới tầng dưới cùng, bởi vì khu vực màu trắng giảm bớt, hiện giờ công tác thu hoạch đồ ăn tài nguyên và đào quáng, đều do người quân đoàn điều tra phụ trách dẫn đội. Mà không có bất kỳ một người quân đoàn điều tra nào, sẽ không nhận ra vị nhân vật truyền kỳ này. Chỉ là rất nhiều người đều cho rằng vị truyền thuyết quân đoàn điều tra này đã chết. Vào thời điểm bọn họ một lần nữa nhìn thấy Cốc Thanh Ngọc, thành viên đã từng mấy lần ghi chép Cốc Thanh Ngọc cùng với Bạch Vụ ra vào tháp, thỉnh thoảng phàn nàn tại sao họ không trở về từ khu vực màu đỏ...hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên. "Cốc...Cốc đội?"
Phản ứng của y nhanh chóng tạo thành phản ứng dây chuyền, thành viên quân đoàn điều tra ở phụ cận càng ngày càng nhiều. Người gặp được Cốc Thanh Ngọc cũng càng ngày càng nhiều. Sự tình Cốc Thanh Ngọc còn sống được lan truyền nhanh chóng. Mọi người đã quên y đã rời khỏi Toà Tháp bao lâu rồi, đối với đại đa số người mà nói, rời khỏi Tòa Tháp vượt qua ba ngày, cơ bản liền không về được. Nhưng người này đã tạo ra một kỷ lục bên ngoài Tòa Tháp mà chưa ai từng thấy trước đây. Quá trình này không dài, chỉ khoảng vài phút, Cốc Thanh Ngọc nhìn nhóm chiến hữu ngày xưa, người đã nghiêm túc rất nhiều ngày như y, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười. Lâm Vô Nhu, Vương Thế, Doãn Sương, Thương Tiểu Ất, Bạch Tiểu Vũ, Tần Lâm, những chiến hữu đã từng tác chiến cùng nhau này, vội vàng đến hiện trường ngay lập tức. "Phó Đoàn Trưởng." "Ngươi thật sự là Phó Đoàn Trưởng?" "Ta đã nói, ta đã nói là y không có chết!" Trong mắt thành viên tổ tiên phong đội 7 quân đoàn điều tra đều mang theo nước mắt. Ngũ Cửu nhìn bọn họ, gật gật đầu. Y so với mọi khi cũng không có quá nhiều khác biệt.
Chỉ trông có vẻ thăng trầm hơn, và cũng trông...mạnh mẽ hơn. Còn có đạo của y, trước kia luôn cắm ở bên hông, những ngày này, vì đối phó với Ác Đọa tùy thời có thể xuất hiện, Ngũ Cửu cơ hồ là đạo không rời tay, bột đao một mực cầm ở trong tay, bất cứ lúc nào cũng có thể ra khỏi vỏ. Ở trong đoạn thời gian ở bên trong sương mù kia, cho dù là ngủ, y cũng sẽ đao không rời tay, phảng phất như chỉ cần cầm đao, thì sẽ không bị các loại trạng thái tiêu cực thôn phệ. Đây đại khái chính là biến hóa lớn nhất của Ngũ Cửu. "Cốc Thanh Ngọc, đồ khốn kiếp!" Đột nhiên, một giọng nữ nức nở vang lên trong đám người, vào thời điểm Cốc Thanh Ngọc thấy được người này, trong mắt tràn ngập áy náy. Nguyễn Thanh Vân. Nguyễn Thanh Vân luôn luôn là hình tượng nữ cường nhân, hốc mắt mang theo nước mắt, làm cho người ta nhìn sinh lòng thương xót. Diệp Vị Minh cũng đang đi theo đằng sau nàng, lần đầu tiên thấy được bộ dáng này của bà chủ. Ngũ Cửu đi về hướng Nguyễn Thanh Vân, nhẹ giọng nói: "Ta đã trở về"
Nguyễn Thanh Vân vốn vẫn đang kiếm được nước mắt, nghe được câu này cũng không nhịn được nữa, ôm Ngũ Cửu khóc lớn. Không lâu sau, Ngũ Cửu trấn an toàn bộ bằng hữu, Yến Tự Tại cùng với Tạ Hành Tri cũng chạy tới tầng dưới cùng. Hai người này thấy được Ngũ Cửu, tự nhiên rất mừng rỡ, nhưng nghĩ đến chủ đề kế tiếp muốn nói, trên sắc mặt lại có chút khó coi. Ngũ Cửu cũng nhận thấy hai người bọn họ, Vỗ nhè nhẹ bờ vai của Nguyễn Thanh Vân, Nguyễn Thanh Vận hiểu ý, không còn chậm trễ Ngũ Cửu. Ngũ Cửu đi về hướng Yến Tự Tại, nói: "Xem ra ở trong đoạn thời gian ta vắng mặt, Tòa Tháp đã phát sinh không ít chuyện." Yến Tự Tại gật gật đầu, cười cười: "Đích xác có rất nhiều chuyện, chuyện xấu chuyện tốt đều có, nhưng tóm lại là càng ngày càng tốt." "Càng ngày càng tốt là được, lần này ta trở về, là có một số việc muốn hỏi Bạch Vụ, ta đã đi đến một địa phương...các ngươi có khả năng không tin, chỗ đó có rất nhiều nhân loại, nhân loại bất đồng cùng với chúng ta."
Ngũ Cửu trong lúc nhất thời cũng không biết nên như thế nào miêu tả những nhân loại không nắm giữ chuỗi sức mạnh, có màu da và nền văn hóa khác nhau kia. Y quay đầu lại nhìn thoáng qua Nguyễn Thanh Vân, làm ra một cái thủ thế, ra hiệu để cho Nguyễn Thanh Vận chờ y trong chốc lát. Sau đó liền cùng với Yến Tự Tại và Tạ Hành Tri tiến vào thang máy, chuẩn bị nói chính sự: "Thế giới bên ngoài đã thay đổi rất nhiều, có một sự tình ta cũng không thể quyết định, có khả năng rất nhanh Tòa Tháp cũng sẽ kinh lịch một ít đại sự kiện, ta muốn tìm Bạch Vụ thương lượng một chút, nhưng lại không biết liên hệ với hắn như thế nào, các ngươi có biết không?" Tạ Hành Tri nhìn thoáng qua Yến Tự Tại, Yến Tự Tại chần chờ vài giây, nhìn xuống thang máy, cảnh sắc tầng dưới cùng càng ngày càng xa, cũng càng ngày càng nhỏ.