Chương 1431: Hứa hẹ
Ba người cũng coi như đã phân công lao động rõ ràng. Tạ Hành Tri tiếp tục phụ trách liên hệ với Số 0, cố gắng làm mọi thứ có thể để giành được hảo cảm của Số 0 đối với nhân loại, để cho chỗ tránh nạn, có thể thông qua thành phố máy móc, đạt được thông tin về thế giới ngoài sương mù. Kể từ đó, chỗ tránh nạn có thể được sử dụng như một trạm trung chuyển thông tin, không ngừng vận chuyển tin tức bên ngoài sương mù cho Tòa Tháp. Mà Yến Tự Tại, thì bắt đầu vạch ra một chính sách Toà Tháp thu nhận chi tiết, đồng thời cũng yêu cầu chỗ tránh nạn liên hệ với một ít thế lực bên ngoài sương mù, tìm cách liên lạc với các thế lực bên ngoài sương mù.
Ở trong mấy giờ không thể rời khỏi Tòa Tháp, thời gian kế tiếp của Ngũ Cửu rất nhàn nhã.
Y uống một bữa rượu với bộ hạ của mình. Trò chuyện về những chuyện đã xảy ra. Cũng dặn dò hảo bọn họ, phải ở trong một loạt sự kiện tiếp theo, nghĩ mọi biện pháp, nỗ lực còn sống. Sau đó, Ngũ Cửu cùng với Nguyễn Thanh Vân đi dạo ở tầng dưới cùng. Hai người nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia, Nguyễn Thanh Vân nói: "Ta nhớ rõ, người cùng với Lưu Mộ lúc ấy gia nhập quân đoàn điều tra, chính là vì có một ngày có thể cải biến hiện trạng tầng dưới cùng, mặc dù để đạt tới một bước này, cái giá phải bỏ ra là rất lớn, nhưng hiện tại...thật sự rất tốt." "Đúng vậy." "Chỉ là Lưu Mộ, thật sự rất đáng tiếc..." "Không đáng tiếc, Lưu Mộ đã tìm được con đường của chính mình." "Ừm, ta kỳ thật chưa bao giờ hoài niệm quá khứ như thế, chỉ là trong những ngày ngươi đi, thường xuyên nhớ lại sự tình bên trong Quỷ Thôi Ma Sự Vụ Sở" Nguyễn Thanh Vân ẩn ý đưa tình nhìn Ngũ Cửu. Ngũ Cửu cười vô cùng ấm áp. Cuộc nói chuyện của hai người xuyên suốt từ quá khứ đến hiện tại.
"Ngươi dự định khi nào đi?" "Đợi đến khi có thể ra ngoài tháp, ta sẽ ra ngoài tháp một lần nữa, bên ngoài sương mù còn có một ít người cùng với sự tình phải an bài, những người cùng với sự tình đó, tuy không có quan hệ gì với ta, nhưng tóm lại là phải chịu một chút trách nhiệm" Ngũ Cửu nói chính là đám người thờ phụng "thần không cao" đó Nguyễn Thanh Vân không hiểu lắm, nàng vốn chính là một nữ nhân rất có thủ đoạn, nhưng sau vài lần cho rằng Ngũ Cửu đã chết, một lần nữa nhìn thấy Ngũ Cửu, nội tâm của nàng mềm mại hơn không ít: "Cho nên ta còn phải chờ ngươi." Lời này khiến cho Ngũ Cửu cảm động. Sinh ra ở trong một thế giới đen tối và méo mó như vậy, có người vẫn luôn chờ đợi chính mình, đó là may mắn cỡ nào. Ngũ Cửu đột nhiên nói ra điều mà bản thân không bao giờ chịu nói, hoặc không dám nói: "Thanh Vân, ta sẽ cố gắng còn sống, nếu có cơ hội ta có thể nhìn thấy ngày méo mó chấm dứt, bất luận ta bao nhiêu tuổi, bất luận người và ta biến thành bộ dáng như thế nào, ta cũng sẽ đi cùng với ngươi đến hết cuộc đời"
"Ta cũng cần người hiểu được, người như ta...có lẽ rất khó sống qua từng lần nguy cơ, điều tra ngoài tháp, từ trước đến nay cũng không phải là chuyện dễ dàng" "Những năm nay ta đã thấy quá nhiều người...không kịp các biệt, liền vĩnh viễn rời khỏi người thân." "Ta một mực rất sợ hãi, nếu có một ngày ta hứa với người điều gì đó, sau đó ta chết đi, ta đây có phải hay không liền biến thành một người cô phụ ngươi?" "Chỉ là...hiện tại ta đột nhiên hiểu ra, ta ít nhất phải để cho người biết tâm ý của ta, ít nhất phải nói cho ngươi..." Lời nói của Ngũ Cửu bị cắt ngang, Nguyễn Thanh Vân bỗng nhiên ôm chầm Ngũ Cửu. Nữ nhân này ngay cả khi bị người bắt cóc, cũng không bao giờ rơi nước mắt, không có một chút sợ hãi, vào giờ khắc này lại khóc không thành tiếng. Những lời này Nguyễn Thanh Vận cho rằng còn phải đợi rất nhiều năm mới có thể nghe được, có lẽ cả đời cũng không nghe được. Nàng vui đến phát khóc, lại cũng hiểu được một điều -- người nam nhân này có lẽ sắp đi làm một việc vô cùng nguy hiểm. Tình yêu khó tìm kiếm nhất trên nhân gian, chính là nàng luôn có thể lý giải ngươi, hơn nữa lại vĩnh
viễn đứng ở phía bên người. Nàng ước gì chính mình có thể giữ lại người thương, những lời đến bên miệng, lại vẫn là cắn răng nói: "Ngươi phải đáp ứng ta...ngươi phải còn sống trở về!"
Ở bên ngoài sương mù. Vào thời điểm Ngũ Cửu nhấc nắp cống bước ra khỏi cống thoát nước, người phiên dịch vừa vặn trông thấy, cả người lại sững sờ một lần nữa. Con mẹ nó thực sự quá thái quá. Gặp quỷ rồi, chính mình rõ ràng vừa mới thấy được Cốc tiên sinh ở trong lều vải, ở trần và mặc một chiếc quần đùi. Hiện tại làm sao lại...mặc quần áo đầy đủ, hơn nữa còn là trở về từ trong cống thoát nước? Chẳng lẽ lại có hai vị Cốc tiên sinh? Cốc Thanh Ngọc cũng nhìn thấy người phiên dịch, dò hỏi: "Ta đã trở về, trong trại không có phát sinh chuyện gì chứ?"
"Không có.." "Tốt, không có việc gì là tốt rồi, ngươi làm sao vậy, sắc mặt trong là lạ?" Người phiên dịch không biết nên nói như thế nào, nhưng nếu như y không có nhìn lầm, như vậy ít nhất ở trong lều vải, còn có một Cốc tiên sinh khác. Vì vậy ánh mắt của y liếc về phía lều vải. Cốc Thanh Ngọc nhìn sang, nhíu mày. Chẳng lẽ mèo đã xảy ra chuyện? Y trực tiếp đi về hướng lều vải, con mèo này có nhiều lần ân tình cứu mạng đối với y, y có thể bạc đãi chính mình, cũng sẽ không bạc đãi con mèo này. Có chút lo lắng xốc lều vải lên, Cốc Thanh Ngọc sửng sốt. Ở trong lều vải y cũng không nhìn thấy mèo, mà là thấy được một...chính mình ở trần, lộ ra cơ bắp. Người phiên dịch biết, thế giới này đã trở nên thái quá, cho nên lại thái quá hơn mình cũng chỉ có thể làm như không nhìn thấy. Nói không chừng vị Cốc tiên sinh này, nắm giữ một loại Phân Thân Thuật nào đó?