Chương 1432: Vạn Tượng Kiếp Hình
Chuyện này không kỳ quái, dù sao ngay cả loại thiết lập nhân loại biến thành quái vật này cũng đều có thể tiếp nhận. Thế giới này có lưỡng tính, đồng tính luyến ái, chướng ngại nhận thức giới tính, cuồng dâm, và hơn thế nữa. Sự xuất hiện của một người tự luyến...như thể cũng hợp tình hợp lý. Ừ, hợp tình hợp lý. Người phiên dịch đoán già đoán non, bí mật của thủ lĩnh là không thể không biết chút nào, cũng không thể biết hết mọi chuyện. Cho nên y thức thời rời đi. Chỉ có bầu không khí bên trong lều vải, có chút xấu hổ. "Ngươi đã trở về"
"Ngũ Cửu" biến thành mèo một lần nữa, cố tỏ ra đáng yêu vượt qua kiểm tra. Ngũ Cửu vốn cũng định mặc kệ, y không để ý đối phương rốt cuộc là quái vật gì, mọi người bình an vô sự là tốt rồi. Nhưng hiện tại, chính mình nếu như tận mắt thấy một màn này, như vậy giả bộ ngu ngốc là cũng không thể nào. Vì vậy Ngũ Cửu mở đầu nói: "Đã đến lúc chúng ta nên nói chuyện, cho tới nay, cám ơn ngài đã chiếu cố ta, ta biết ban đầu ở trong rừng côn trùng, những côn trùng đó chính là ngài giết" "Ta cũng biết, ta mấy lần bị trạng thái tiêu cực bức đến tuyệt cảnh, cũng là ngài đã cứu ta." "Trong mắt ta, thực lực của ngài rất cường đại, như thể cũng không kém bao nhiêu so với một ít sinh vật méo mó tầng cao nhất mà ta nhận thức, nhưng bất kể ngài là ai, ngài giúp đỡ ta, cũng chính là ân nhân cùng với bằng hữu của ta." Biểu tình của mèo giống như là lắc lắc khuôn mặt vậy, trong lòng tự nhủ khinh thường, tại sao lại bị người nam nhân này phát hiện ra chứ. Ngũ Cửu nói: "Nhưng ta hi vọng ngài có thể nói cho ta biết...ngài rốt cuộc là ai?" Mèo bị làm khó bởi câu hỏi này.
Nàng nghiêng đầu, suy nghĩ mình rốt cuộc là ai, nàng cũng đã nghĩ về câu hỏi này rất nhiều lần trong 700 năm qua. 700 năm trước, vào thời điểm méo mó hàng lâm, có một nhóm người đã sớm thức tỉnh một ít đồ vật. Ác Đọa thức tỉnh năng lực dị biến, nhân loại thức tỉnh thiên phú. Nàng rất sớm liền biến thành Ác Đọa.
Ở giữa Ác Đọa cùng với Ác Đọa, có thể dựa vào thôn phệ, cướp đoạt lực lượng của đối phương. Nhiếp Trọng Sơn chính là dùng phương thức này lấy được năng lực dị biến Tiếng Ca Hải Yêu, cũng đạt được mảnh vỡ Thông Hành Giả. Mà nàng cũng là giết chết một người nào đó. Ngũ Cửu dùng từ rất cung kính, y rất rõ ràng, con mèo này là một sinh vật cấp bậc truyền kỳ. Có lẽ không kém gì những tồn tại họ Tỉnh đó. "Ta không thể làm con mèo sao? Meow... Mèo mở miệng nói. Ngũ Cửu có chút bất đắc dĩ: "Ta cũng hi vọng không có phát giác được thân phận của ngài, nhưng ta rõ ràng bản thân ta, hoặc là nói ta rõ ràng năng lực thừa nhận của nhân loại, nếu như không có
ngài, ta đã chết rất nhiều lần." Nói đến đây, ngữ khí của Ngũ Cửu rất thành khẩn, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa hơn không ít: "Vô cùng cảm tạ ngài đã cứu giúp, chỉ là rất tiếc, ta cũng không có làm nên sự tình gì" Không có làm nên sự tình gì? Mèo cho rằng chuyện này có chút bình thường, nhưng suy nghĩ một chút, người nam nhân này
hẳn không phải là đang tận lực khoe khoang một cách khiêm tốn, mà là thật sự cảm thấy bản thân y không có làm được sự tình gì. Mèo không biết Ngũ Cửu đã trải qua cái gì, chỉ nói: "Ta vốn chỉ muốn giết người" Nói xong cầu đó, cô mèo –– bắt đầu biến dạng. "Biến đổi cho ta" mà vô số người tha thiết ước mơ, được thực hiện ở trước mặt Ngũ Cửu. Lần này, nàng không biến thành bộ dáng của Ngũ Cửu, mà là biến thành hình dáng ban đầu của nàng. Một nữ nhân ngoài hai mươi tuổi, giữa lông mày lộ ra khí khái hào hùng, sống mũi cao và đôi mắt cụp xuống, ngược lại là khá giống với đôi mắt của Ngũ Cửu, rất sắc bén. Khác với vẻ mặt vô cảm của Ngũ Cửu, Ngũ Cửu không giận tự uy, nữ nhân này không giận tự ngạo.
Giống như là quý tộc cổ đại, khi dùng ánh mắt đánh giá một thiếu niên chán nản nào đó. Chẳng qua ở trong mắt của Ngũ Cửu, ngạo khí của nữ nhân này cũng không phải là ngạo khí. Dù sao...nếu một người bị người đối xử như một con mèo trong một thời gian dài, nàng cao ngạo thế nào, ngươi cũng sẽ không cảm thấy cao ngạo. Nhất là -- nữ nhân này cũng không cao, thấp hơn so với Ngũ Cửu đại khái 2, 3 centimet, trông khá nhỏ nhắn xinh xắn. Cho nên khi hai người tiếp xúc ánh mắt, nữ nhân thậm chí có chút tức giận -- ta làm sao lại biến thành mèo chứ?
"Đây là diện mạo thật của ngài..." "Đúng vậy, trong ấn tượng là như vậy." "Cho nên năng lực của ngài là có thể biến thành bộ dáng của người khác?" Ngũ Cửu nhớ tới còn có một người có năng lực tương tự. Khúc Lan - tỷ muội của Lưu Chanh Tử ở trong sắc vực của Chung Húc, chỉ chẳng qua thực lực của Khúc Lan quá bình thường, Ngũ Cửu cho rằng đây hẳn là một năng lực khác mạnh hơn. "Biến thành người khác, dựa vào tạo thành tổn thương cho đối phương, thu hoạch ngoại hình, lực
lượng, ký ức của đối phương. Tuy ta đã không có cách nào xác nhận bộ dáng hiện tại, có phải là bộ dáng sớm nhất của ta hay không, nhưng ta sẽ luôn trở thành như thế này trong lúc lơ đãng." 700 năm rất dài, nhưng Ngũ Cửu cảm thấy, thời gian bất kể trôi qua bao lâu, một người cũng không đến mức quên bộ dáng của mình. Nữ nhân trước mắt mặc dù không có quên, lại cũng đã tiếp cận. Y đột nhiên nghĩ đến, đại khái là bởi vì hấp thu quá nhiều ký ức, khiến cho tỷ lệ ký ức của bản thân nàng ngày một ít đi. "Năng lực này nằm trong ký ức của một người bị ta thôn phệ, năng lực ban đầu của y được gọi là
Vạn Tượng Pháp Thân, nhưng bởi vì một ít nguyên nhân, y biến thành Ác Đọa, năng lực của y cũng từ thiên phú biến thành năng lực dị biến, tên là Vạn Tượng Kiếp Hình."