Chương 1436: Quen thuộc
Ngũ Cửu sau khi đã thành lập một loại khế ước nào đó với Lê Hựu, một người một kiếm, bước lên cuộc hành trình đi đến thành phố Đằng Lâm. Y không biết sẽ gặp phải biến cố gì ở thành phố Đằng Lâm, cũng không biết thành phố Đằng Lâm đến cùng sẽ biến thành bộ dáng gì. Lại càng không rõ ràng ở thành phố Đằng Lâm, y sẽ gặp được ai.
Trong sương mù, tại Thực Thành đổ nát. Sương mù màu đỏ máu vào sau khi Cửu Đầu Xà rời khỏi, vẫn như trước không có tiêu tán, nếu như cẩn thận ngửi, dường như trong lỗ mũi có thể ngửi thấy mùi máu của 90 năm trước. Chỉ là nơi này đã sớm không còn bất kỳ sinh cơ nào.
Người trẻ tuổi trong sương mù màu đỏ máu, cảm thụ được khí tức quen thuộc, chậm rãi mở hai mắt ra, vừa mới mở mắt, hắn liền đã nghe được một giọng nói: "Ngươi đã tỉnh rồi? Thật sự rất khó khăn, ha ha ha ha ha...ta thế nhưng đã cứu người từ trong tay lão Tứ, người nên cảm tạ ta một phen." Người trẻ tuổi trong sương mù màu đỏ máu, toàn thân tràn đầy màu xám, thân thể giống như là dùng bụi bặm hội tụ thành. Chỉ có trán, mắt, sống mũi, những nơi này là có thể lờ mờ nhìn thấy màu da người. Phần còn lại giống như một lớp tro dày. Chỉ là người trẻ tuổi còn chưa phát hiện ra điểm này, bởi vì sự chú ý của hắn bị thanh âm thu hút. Người trẻ tuổi này, chính là Bạch Vụ. Rơi xuống từ trên máy bay, ở trong quá trình rơi xuống biển mây màu máu phía dưới, từ một khía cạnh nào đó mà nói, hắn nên chết rồi. Nhưng chết rồi, lại không có hoàn toàn chết. Ở trong chớp mắt sinh mệnh của Bạch Vụ triệt để quy về không, xem như bị một cỗ lực lượng cường đại nào đó, treo lơ lửng ở giữa sự sống và cái chết.
Tiếng cười sảng khoái không phù hợp với vẻ chân chất lương thiện của người trong mắt hắn này, nhưng nếu đeo mặt nạ lên mặt của người này -- Bạch Vụ đại khái sẽ cảm thấy người này rất quen thuộc. Hắn nhìn người này, phát hiện ra thân thể của người này cũng có nhiều "màu xám" giống mình. "Ngươi là ai? Ta...tại sao lại ở chỗ này?" Bạch Vụ nhìn về phía người này, đại não của hắn hỗn loạn, ký ức cuối cùng, là mình tan thành mây khói, bị lĩnh vực giống ngược cường đại cùng với lực lượng kinh khủng của Tỉnh Tứ triệt để đánh tan. Ta, không nên còn sống mới đúng, đây chẳng lẽ là địa ngục? Bạch Vụ chính là nghĩ như vậy, cuộc hành trình của chính mình đã kết thúc, tuy vào thời điểm sắp chết, Bạch Viễn vẫn lảm nhảm gì đó, nhưng cảm giác tử vong hắn có thể không biết sao? Xét về cảm giác tử vong, vào thời điểm viên đạn của 10 Bích xuyên qua đầu hắn, đại khái còn không có đậm đặc như bị lĩnh vực giống ngược của Tỉnh Tứ bao phủ. Chẳng qua cũng có một khoảnh khắc, Bạch Vụ cảm thấy đáng giá, chính mình hẳn là đã cải biến tương lai.
Ít nhất Tinh Lục không phải là bị nhân quả giết chết, mà là bị chính mình phong ấn. Một nhân loại, có thể ở giữa Tỉnh Tam, Tỉnh Tứ, Tỉnh Ngũ, Tỉnh Lục, phát động một cuộc mua bán một mạng đổi một mạng, không lỗ, đi xuống địa ngục cũng có thể khoác lác một phen. Tuy không biết méo mó cuối cùng có thể bị giếng ngược hóa giải hay không, nhưng Tỉnh Lục hiện tại bị cầm tù ở trong phiến không gian nào, ngay cả chính hắn cũng không biết. Bằng vào đầu óc của Tỉnh Tứ, đoán chừng trong lúc nhất thời cũng không tìm được mới đúng Bạch Vụ là thực sự cho rằng mình đã chết rồi. Hắn thậm chí còn suy nghĩ, mở mắt ra có thể liền thấy được Số 0 hay không, đối phương lộ ra vẻ mặt đắc ý nói -- hoan nghênh đi đến thành phố máy móc, Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy chú thích. Đúng vậy, chú thích vô cùng quen thuộc-- [Ông bạn già thân yêu của ta, cảm tạ Bàn Cổ, ca ngợi Ngu Giả, ca ngợi đồ vật không thể diễn tả, ca ngợi người, chúng ta không có chết! Chẳng qua ngươi tốt nhất nên mau chóng bổ sung đầy đủ thân thể của ngươi –– bằng không thì năng lực phân tích của ta cũng giống như thân thể của ngươi vậy, tàn tạ và không thể diễn tả được.]
Phong cách vô cùng quen thuộc này, Bạch Vụ đương nhiên sẽ không lạ lẫm. Thân thể vào lúc cuối cùng tan thành mây khói, hai tay hai chân đã không còn, tiểu đệ cũng không có, hết thảy giống như bụi bặm tan rã...thẳng đến cuối cùng, ngay cả cổ, miệng cũng biến mất. Nhưng Bạch Vụ không biết, vào thời điểm đến đôi mắt, cỗ lực lượng cường đại kia rốt cục cũng rơi xuống trên người hắn, khiến cho tan rã kinh khủng-- kết thúc. Bằng không tuy thiên phú vẫn còn lại cũng không thể phát huy ra uy lực. Trong lịch sử cũng không phải là không có xuất hiện người mù lại có được trình tự thiên phú hệ thị giác. May mà, đôi mắt của Bạch Vụ được bảo vệ, đại khái là bộ phận nguyên vẹn nhất trên người hắn. "Ta...chưa chết, ta chưa có chết?" "Đúng vậy, người chưa chết, thu hồi tâm tình một chút, có thể nhanh chóng nhận thấy ân nhân cứu mạng của ngươi không? Y đã dầm mưa dãi nắng tại đây thật lâu rồi, vì người mà chịu đựng gió lạnh. Được rồi, ta giỡn đó, cũng không có bao lâu. Tóm lại, tỉnh lại là tốt rồi, nếu như người còn không tỉnh, ta sẽ khiến cho ngươi thức tỉnh theo phương thức vật lý" Người thành thật chất khác cũng không có đeo mặt nạ, loại cảm giác quen thuộc kia lại hiện lên
trên bề mặt. "Ngươi là ai?" Ý thức của Bạch Vụ rốt cục cũng trở lại hiện thực, hắn phát hiện bên cạnh còn có một người khác. "Ngươi có thể gọi ta là Chu Trạch Thủy, tuy bộ dáng của ta đã thay đổi, nhưng rất bình thường, trong trí nhớ của một người, mình sẽ rất đẹp trai, cho nên nếu người đã từng đến thế giới ký ức, ừm...tên gia hỏa kia hẳn là đẹp trai hơn so với ta? Ha ha ha ha ha..."