Chương 1437: Đồng minh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 1437: Đồng minh

Danh tự rất quen thuộc, cảm giác tiếng cười cũng rất quen thuộc. Nhưng cảm giác phối hợp với cái tên này, liền trở nên rất kỳ quái. Chu Trạch Thủy! Bạch Vụ đương nhiên nhớ rõ người này là ai. Tỉnh Tam! Hiện tại nhìn thấy được tồn tại họ Tỉnh, ánh mắt như thể bất kỳ chú thích gì cũng đều không cho ra. Chẳng qua Bạch Vụ đã mơ hồ kịp phản ứng. "Hoá ra ngươi là Tỉnh Tam...ta vẫn cho rằng ý thức của ngươi đã rơi vào trong ngủ say" "Xem như thế đi, ngươi bây giờ hẳn là có không ít vấn đề muốn hỏi. Mau hỏi đi, ta cũng không phải là người đánh đố, yên tâm."

Tỉnh Tam bề ngoài chất phác, cảm giác tạo ra cho Bạch Vụ chính là trong ngoài không đồng nhất, phảng phất như ở bên trong Tỉnh Tam là một người không bị trói buộc. Bạch Vụ vẫn quyết định gọi đối phương là Chu Trạch Thủy, bởi vì rất khó so sánh người trước mắt này cùng với tồn tại họ Tỉnh kinh khủng. "Ta làm sao có thể sống sót được? Ta nhớ được ta cuối cùng...dường như chết ở trên tay Tỉnh Tứ" "Ngươi còn sống sót, là bởi vì ba yếu tố, thiên thời, địa lợi, nhân hoà, người muốn nghe cái nào trước?" Chu Trạch Thủy Vỗ tay, dị thường hưng phấn. Cách mà đối phương nhìn Bạch Vụ, cũng khiến cho Bạch Vụ rất quen thuộc. Rất có một loại ánh mắt trưởng bối nhìn vãn bối. Câu đố rất nhiều, Bạch Vụ suy nghĩ một chút, quyết định nghe theo lời của vị tiên sinh họ Chu nhiệt tình này, hỏi: "Thiên thời là gì?" "Ngươi rất may mắn, vào thời điểm Tỉnh Tứ triệt để phá hủy ngươi, y đã rơi vào điên cuồng, ông trời đã giúp người một tay, bằng không, lực lượng sinh tử cũng không thể cứu được mạng của ngươi." Chu Trạch Thủy thoáng nghĩ mà sợ bổ sung: "Trong tình huống lúc đó, đợt khuếch tán giếng ngược tiếp theo, cự ly chỉ cách ngươi 0,01 cm, nhưng ta biết rất rõ, trong ba giây nữa, ta sẽ khiến cho người khởi tử hoàn sinh. Ha ha ha ha, thiệt thòi cho y phát điên, lão Tứ người này, thật

đúng là một quả bom hẹn giờ, có đôi khi, y phát điên rất đáng sợ, có đôi khi, y không điên cũng rất đáng sợ" "Đáng sợ nhất chính là vào thời điểm không thanh tỉnh không bị ai lợi dụng, thanh tỉnh lại bị người lợi dụng, ngươi nói xem có đúng hay không?" Bạch Vụ kịp phản ứng, Tỉnh Tam nắm giữ chính là lực lượng sinh tử...cũng chính là tại bước ngoặt cuối cùng, người này bò ra từ trong quan tài, dùng lực lượng sinh tử hồi sinh mình? Nhưng rất hiển nhiên, ở trong nhận thức của Tỉnh Tam, lực lượng sinh tử tuy cường đại, nhưng vẫn sẽ bị giếng ngược tan rã. Cho nên cuối cùng chính mình có thể sống, đúng là có nguyên nhân may mắn. "Địa lợi thì sao?" "Ngươi đánh nhau ở trên địa bàn của ta, đây không phải địa lợi thì là cái gì? Nếu như không phải là vừa vặn đánh nhau ở đây, nếu đánh ở địa phương khác, người đã sớm chết. Khi ta nhìn thấy người đánh nhau với bọn hắn, có mấy lần ta cũng đều muốn mở mắt." Chu Trạch Thủy lại cười ha hả, tiếng cười phóng khoáng khiến cho Bạch Vụ nhịn không được nghĩ tới quái nhân mặt nạ thứ nhất.

Nhưng khí chất trên người của Chu Trạch Thủy, cũng không giới hạn tại quái nhân mặt nạ thứ nhất. Nhất là hiện tại Chu Trạch Thủy giống như Bạch Vụ, trên người giống như phủ một lớp tro dày, nhìn cực kỳ cổ quái. "Ta phải nói, tên tiểu tử ngươi giả vờ rất giỏi, lừa gạt được cả Lục muội, nàng thế nhưng là người giỏi...lừa gạt nhất." "Ngươi thật giống như biết ta là ai?" "Có thể che đậy nhân quả, là bởi vì mảnh vỡ ghép hình tận thế trong tay ngươi, Ngọc Mã Xa, ngươi lấy mảnh vỡ này từ đâu?" Chu Trạch Thủy biết rõ còn cố hỏi. Bạch Vụ đã hiểu. Mảnh vụn này là ở trong thế giới ký ức, lấy được ở trong bản sao ký ức của Chu Trạch Thủy. Cho nên nói –– Chu Trạch Thủy cảm ứng được khí tức của mảnh vỡ này? "Nhân hoà thì sao?" Bạch Vụ hỏi vấn đề cuối cùng. Cũng là vấn đề mấu chốt nhất, Chu Trạch Thủy cười khổ: "Nhân hoà, mấy người ở thời đại trước của ngươi, thế nhưng đã tính kế ta rất thảm, giam cầm ta, an bài rõ ràng, đây là nhân hoà." "Có ý tứ gì?" Bạch Vụ khó hiểu.

"Ngươi có thể cầm được mảnh vỡ, hẳn là đã từng đi đến thế giới ký ức? Ngươi cũng biết ta đã từng đi qua chỗ đó, sau khi đi vào đó, không ít ký ức của ta bị thay thế, mà không ít ký ức không thuộc về ta được bổ sung vào, pha loãng ký ức méo mó của ta." Chu Trạch Thủy chậc chậc tán thưởng: "Thật sự là một biện pháp tốt không cần chiến đấu liền liền giết chết tồn tại họ Tỉnh, chỉ là phải hao phí một tiểu cô nương, muốn gài bẫy ta, đại khái phải hao phí một tiểu cô nương, ta vốn muốn

mang tiểu cô nương kia về cho lão đại." "Lại không nghĩ tới, lại bị tiểu cô nương phân liệt thể kia vây khốn. Ha ha ha ha ha...vận mệnh thật sự rất thần kỳ, đối thủ của gã thật không đơn giản." Bạch Vụ bừng tỉnh. Tỉnh Tam là người của Tỉnh Nhất, nhưng Tỉnh Tam ở trong quá trình đuổi bắt Tiểu Ngư Kiền, đã bị thay thế ký ức. Đây là nhân hoà! Tỉnh Tam đã không còn là Tỉnh Tam, y ở trong thế giới ký ức đã trải qua một phen gột rửa linh hồn. Trở thành một -- đồng minh. Nhưng ở đây có hai vấn đề-- luân hồi là chuyện gì xảy ra? Tỉnh Tam tại sao lại không ngừng tuần hoàn ở trong luân hồi?

Cho tới bây giờ, như thể liền ngay cả mấy tồn tại họ Tỉnh khác, cũng không rõ ràng lắm Tỉnh Tam ở trong luân hồi, là bị mắc kẹt ở trong Luân Hồi, hay là chủ động tự cầm tù ở trong Luân Hồi. Vấn đề thứ hai - ký ức của Tỉnh Tam, rốt cuộc là ai? Nếu như ký ức của Tỉnh Tam bị thay thế, vì sao Tỉnh Tam còn có thể nhớ được rất nhiều chuyện. Tỉnh Tam dường như vẫn còn nhớ rõ quan hệ giữa mình và mấy tồn tại họ Tỉnh khác, nhưng thái độ đã thay đổi hoàn toàn.